Ngưi C̣n Nh Li Ru

của Hoàng Chính

 

TTT : Thưa anh, trong bài thơ anh chia ra làm bốn đoạn. Câu th nhất của đoạn hai, anh ghi: "Người c̣n nh bài thơ nào rất l".  Sang đoạn ba của câu th ba, "Người c̣n nh lời ru nào rất ngọt". Và anh kết câu cuối cùng của đoạn bốn: "Gói êm đềm  vào giữa n hôn ngon". sao anh dùng ch cuối cho mỗi câu thơ ấy bằng những t, "lạ", "ngọt" và, "ngon" ?

 

HC : Quen bởi câu thơ lạ, nhớ bởi tiếng ru thầm yêu bởi cánh môi ngon. Ấyba giai đoạn thường t́nh của một cuộc dan díu long đong.

 

 TTT : Trên trang nhà, http://hoangchinh.net  phần "Chép tay tặng người", Trúc có nhận xét này, một s bài anh ghi xuống ngày tháng năm. Như đánh dấu một k niệm đặc biệt  ngay trong khoảnh khắc ấy? Một s bài th́ lại không. Anh quên hay do ? Thế th́,  "Người C̣n Nh Lời Ru Nào Rất Ngọt", tác gi viết t bao giờ? 

 

HC :

 - Bởi những khoảnh khắc gói lại thành thơ nên những bài thơ không ghi ngày tháng. Ngày tháng ghi cuối bài ch đ thay một lời da diết gửi đến ai kia.

 - Không c̣n nh ḿnh đă viết "Người C̣n Nh Lời Ru Nào Rất Ngọt" khi nào; biết chắc ai  kia cũng đă

quên những lời ru trong đó một lời ru rất ngọt.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

giai điệu đang nghe :

người c̣n nh

lời ru nào rất ngọt

thơ hoàng chính

nhạc trang thanh trúc

 

 

người c̣n nh

lời ru nào rất ngọt

hoàng chính

 

 

 

người vẫn thế, mỏng mềm cơn hờn dỗi

tháng trầm hương

môi ấm, áo sương

ta x l vươn cành khô mục

giữa thanh b́nh

ḷng sao vẫn nhiễu nhương

 

người c̣n nh bài thơ nào rất l

hát ru ta choàng vai sóng t́nh

ta khốn khó như chưa từng khốn khó

lúc gặp người trong b cơi điêu linh

 

ta s nhớ, ngàn đời ta vẫn nh

nỗi niềm quen chia s đă ngàn năm

người c̣n nh lời ru nào rất ngọt

níu ta vào vùng ph d xa xăm

 

cho ta gửi mưa ngoan lồng gió biếc

tháng trầm hương

người phương đó, n hồng

đêm trầm uất trăm ngàn câu t thú

gói êm đềm vào giữa n hôn ngon

 

 

 

người c̣n nh

lời ru nào rất ngọt

thơ hoàng chính

nhạc trang thanh trúc

 

 

người c̣n nhớ bài thơ nào rất lạ

hát ru ta choàng vai sóng t́nh

ta khốn khó như chưa từng khốn khó

lúc gặp người trong bờ cơi điêu linh

 

ta s nhớ, ngàn đời ta vẫn nh

nỗi niềm quen chia s đă ngàn năm

người c̣n nh lời ru nào rất ngọt

người c̣n nh lời ru nào rất ngọt

lời ru nào

ph d xa xăm

 

người vẫn thế, mỏng mềm cơn hờn dỗi

tháng trầm hương

môi ấm, áo sương

cho ta gửi mưa ngoan lồng gió biếc

đêm trầm uất trăm ngàn câu t thú

cho ta gửi mưa ngoan

cho ta gửi mưa ngoan

 

gói êm đềm vào giữa n hôn ngon

 

 

 

 

 

 

 

 

 

         return home