CD "Những Ngày Tháng Không Tên"

T́nh ca Trang Thanh Trúc
phổ thơ Phạm Ngọc

Phát hành 16 tháng 8, 2003


 

Những ngày tháng không tên 

1. Chia tay – Nguyên Thảo và nhóm Hùynh Lợi
2.
Mùa thu của tôi – Quang Minh  (mp3 sample)
3. Liên khúc Em về, Bên kia nỗi nhớ, Rồi cũng qua đi
   Quỳnh Lan, Mỹ Dung, Quang Minh
4. Gió hát ngàn lời ru – Mai Khôi và nhóm Cadillac
(mp3 sample)
5. Những ngày tháng không tên – Trung Tùng MTV
6. Em măi c̣n trong tôi – Nhóm Cadillac
7. Liên khúc Về đâu hỡi em, Rơi
   Siu Black, Nam Khánh ACM
8. Em ơi ngày như phố – Mai Khôi và nhóm Cadillac
9. Paris buồn trong nỗi nhớ – Quang Minh 
10. Những ngày tháng không tên – Quỳnh Lan 
(mp3 sample)
11. C̣n lời yêu cuối – Mai Khôi , Tuấn Tŕnh
12. Những ngày tháng không tên – instrumental Phạm Kiên Ḥai



Ḥa âm: Nguyễn Quang, Phạm Kiên Ḥai, Quang Đạt
Mixed: Quang Đạt Studio, NQ Sounds
Guitar: Vĩnh Tâm
Saxophone: Gia Ḥa
Piano, Keyboard, Syntheziser: Nguyễn Quang, Quang Đạt, Phạm Kiên Ḥai
Thực hiện và kỹ thuật: Tuấn Tŕnh, Đ́nh Nguyên, Trang Thanh Trúc
Tŕnh bày: Họa sĩ Mai Phương
Photos inside cover: Phạm Ngọc
NT Productions 2003 All rights reserved 

* Chân thành cảm tạ tất cả những nhạc sĩ, ca sĩ đă góp mặt  trong việc ḥan thành tác phẩm này.

 

 

email: Trangthanhtrucparis@yahoo.fr

phamngoc@poetic.com

nguyen_dinh55@yahoo.com

 

 

Giá ủng hộ văn nghệ 10 Euros /10 Dollars. Tính luôn cước phí bưu điện - ngân phiếu xin đề: 

DANG THANH TRUC

Địa chỉ:

TRANG THANH TRUC

19 AVENUE DE CHOISY APPT 4102

75013 PARIS - FRANCE

 

PHAM NGOC

P.O Box 3417

AUBURN, CA 95604

USA

 

Siu Black

 

Trung Tùng  MTV

 

AC&M

 

Mỹ Dung

Quỳnh Lan

 

Nhóm Cadillac

 

 

Mai Khôi

 

Đ́nh Nguyên - Trung Tùng

 

Nhóm Huỳnh Lợi

 

  Trúc không sanh ra trong một gia đ́nh có "gịng máu âm nhạc" . Mặc dù cả ba lẫn mẹ  ai ai cũng thích… nghe nhạc cả. Nhưng đương nhiên là nhạc  "người náo khác chứ không phải là nhạc của con gái ḿnh sáng tác!". Đành vậy thôi. Biết làm sao hơn. Người ta thường hay nhắc "bụt nhà không thiêng" là vậy đó mà. Và từ những "trở ngại này" Trúc học dần thói quen, ḿnh làm nhạc trước tiên là … cho ḿnh. Có như thế, khi bị khen chê, ḿnh sẽ biết… chịu trận hơn!  Sáng tác, là cuộc hành tŕnh dài vô tận. Tập nghe nhạc người khác, và so sánh với sáng tác của ḿnh để biết ḿnh cần phải tránh những điều ǵ, cần phải học hỏi thêm nữa ở điều ǵ. H́nh như không có sáng tác… dở. Chỉ có sáng tác chưa biết làm cho hoàn chỉnh hơn thôi. Tập khó khăn và kiên nhẫn với ḿnh hơn. Những điều này sẽ giúp ích khi nào ḿnh bị một sự việc ǵ đó tóm gọn ở hai chữ: "cô đơn" xâm chiếm!

   Không hiểu v́ sao người ta thường hay nhắc đến hai chữ này lắm. Mọi sáng tác nào "h́nh như" cũng cần chút "cô đơn" trong ấy. Cô đơn không chỉ là ngồi một ḿnh buồn xo trong góc, mà cô đơn c̣n thể hiện giữa một đám đông ồn ào hạnh phúc, trái tim ḿnh tự dưng "không bắt cùng hệ thống"  với niềm vui trước mặt! H́nh như, nỗi cô đơn ấy, nó cũng buồn ghê gớm lắm. Như là ḿnh đang giấu những niềm khổ đau nào đó để đổi lại một nụ cười. Không cười gượng gạo đâu. Cười rất tươi là khác. Không ai biết được sự mâu thuẫn ghê gớm này, Trừ… âm nhạc! Một đam mê của Trúc.

      Ngày xưa c̣n rất nhỏ, Trúc được cả nhà cho đi học đàn dương cầm. Ngày ấy, cũng như ngày nay, nhà nào khá giả lắm mới cho con cái đi học bộ môn này. Học đàn th́ ai ai cũng có thể học được nhưng mua đàn th́ lại không! Đàn dương cầm ngày xưa mắc lắm. Trúc học đàn và gần như tập dợt đàn ở nhà trên một phím dương cầm do … Trúc vẽ! Cô giáo khuyên như vậy cho những học tṛ nào không có đàn. Sau 1975, từ Đàlạt về lại Sàig̣n lại tiếp tục không có đàn để học Trúc sang nhà hàng xóm để "mướn" đàn mà dợt.  Không biết trước 1975 có cái việc cho "mướn đàn" để dợt hay không chứ sau 1975, cái ǵ  mà có thể kiếm ra tiền được là thấy ngay tấm bảng ghi chú trước mọi cửa nhà ngay! Và thế là Trúc một tuần ba lần, đi "mướ"n đàn để dợt. Căn nhà ấy ngày xưa xinh lắm, có tàng lá thấp và chiếc ghế xích đu trong sân trong rất thơ mộng. Chỉ có việc là dợt đàn vào buổi trưa, với bao con muỗi… bu dưới chân, một tay vừa tập đàn một tay vừa xua những con muỗi đói, và những con ruồi xanh bu lên mặt, ngó thấy sợ lắm!  

   Thế rồi, cả nhà cũng cố gắng tậu được một cây đàn từ trong nhà thờ bán rẽ ra! Cây đàn yêu dấu ấy màu huyết vụ/ Được giao trên một chiếc xích lô máy! Trúc được nhiệm vụ phải ra từ đầu ngỏ để đón bác xích lô máy ấy vào nhà. Niềm vui cuả buổi trưa nắng gắt năm 1976 ấy thật không nhỏ chút nào. Thế là dẹp những buổi đi tập "đàn mướn" của nhà hàng xóm. Cây đàn để ở pḥng khách. Khi tập đàn lưng Trúc quay ra ngoài cửa sổ. Và những khi trời mưa th́ vừa tập đàn vừa có thể nghe được tiếng mưa từ trên một cây me của nhà kế bên rơi rơi. Dễ thương lắm. Từ cửa sổ pḥng khách có thể nh́n ngắm được người qua lại. V́ cửa sổ nằm hơi khuất bên trong, nên những qua lại, lại không thể nh́n thấy Trúc bao giờ. Đó là cái thích thú vô cùng! Trời nắng th́ nếu như lười tập đàn, Trúc có thể đứng nh́n ra ngoài cửa sổ để ngắm mấy con… chuột cống  "thật khổng lồ" đang lang xăng trên đám bấp chuối trong sân vườn kế bên! Sao ngày c̣n nhỏ, cái ǵ cũng thấy to lớn một cách quá đáng! Pḥng khách sau này là pḥng ngủ của Trúc. Nói cho sang, thật ra cũng v́ cái tánh lười… có gốc hạng nặng, cho nên ngày ngày Trúc lau nhà, giường là mấy miếng gạch bông, không cần gối, không cần mền, ai mà thấy "thương tâm" mang cho cái mền, cái gối th́ người ấy phải đem dẹp khi Trúc ngủ xong! 

Ngày ấy, th́ phải tiết kiệm nhiều chuyện lắm. Nhất là tiết kiệm điện. Trúc biết sự việc này cho nên khi đàn vào ban đêm Trúc hay tắt đèn cho đỡ bị rày rà. Và thay vào đó là rất "siêng năng" gắn điện cho cây đàn nó ấm! H́nh như cũng từ cái thói hư này mà cận lúc nào không hay! Vậy mà c̣n có "cảm giá'c" rằng khi ḿnh đàn… tối hu như vậy, ḿnh đàn "tuyệt vời" hơn ban ngày sáng chưng nữa mới chết!  

   Những câu chuyện ngày xưa như thế này, có nhắc măi cũng không hết. Khi có dịp quay về thăm lại nơi chốn xưa hồi năm ngoái Trúc đă vài lần đứng ngắm nh́n từ cửa sổ pḥng khách nhưng sân vườn năm xưa đă không c̣n.  Những con chuột cống khổng lồ đen thùi lui năm xưa đă không c̣n! Cây me vẫn hiện hữu nhưng h́nh như ánh nắng và cơn mưa bây giờ không đủ để tạo nên vẻ thơ mộng như những ngày xa xưa nữa.

   Trúc cứ tưởng rằng với thời gian mọi việc sẽ dần dần phai. Vết thương nào rồi theo thời gian cũng sẽ lành. Nhưng không. Kỷ niệm vẫn c̣n đây, dấu tích vẫn c̣n đây. Không thể xóa đi được. Những con đường năm nào bây giờ đă thay đổi nhiều ghê lắm. Những ǵ văn minh hơn "h́nh như" vẫn làm cho người ta nuối tiếc hơn.  24 năm quay về với nơi chốn xưa rồi lại lần nữa rời xa, những ngày tháng không tên,  như một lần nữa, đeo đuổi măi không ngừng…

   Thực sự  bài thơ 5 chữ ấy đă đập vào mắt Trúc trước khi tắt PC, khép lại bản thảo " T́nh Yêu Em Không Đủ Tuổi Nên Buồn". " Những ngày tháng không tên" nằm gần cuối thi tập, chính xác là nằm giữa " T́nh bỗng khói sương" và "Lại một chiếc lá rơi". H́nh như tên tựa bài thơ "nằm" đúng tâm trạng của Trúc vào buổi chiều hôm ấy. Một chút hụt hẫng quanh đời sống. Một chút lo lắng ở những điều không đâu.

Nhũng ngày tháng không tên

tôi đi trong nỗi nhớ

và con đường  thân quen

đă xa rồi một thuơ?

 

tạt vào khuôn mặt - nắng

chỉ một thoáng b́nh minh

mưa - trăm ngàn giọt lạnh

trùng trùng vây bủa quanh  

(Phạm Ngọc)

     Với Trúc cái ǵ cũng bắt đầu bằng hai chữ: "h́nh như". H́nh như tâm hồn của Trúc hợp với những bài thơ mang tựa… không vui!  H́nh như tánh của Trúc hợp với những người nói thẳng và nói  thật. H́nh như Trúc không thích sự màu mè, phô trương. Và h́nh như Trúc rất ghét sự giả dối!  Trong sáng tác, thật sự, Trúc không muốn nhạc của Trúc không hay. Không v́ lư do này, hay lư do khác! Tất cả mọi lư do đều… vô tích sự!

   Có lẽ đến bây giờ, anh Phạm Ngọc đă quen thuộc  với "nhiều cái tự " của Trúc lắm rồi. Khi nhắc về "Những Ngày Tháng Không Tên", Trúc muốn nhắc chút ít về những ngày tháng phổ thơ anh. Cám ơn tác giả đă rất nhẫn nại, đă rất chịu đựng và rất ư là vui vẻ, hiền lành để nghe nhạc của Trúc ở mỗi bài thơ, sữa từng câu, thêm từng chữ cho vừa với nốt nhạc. Trúc quên mất tác giả tên gọi là Phạm Ngọc, Trúc chỉ biết mỗi việc là làm sao cho thơ quyện vào nhạc, và nghe cho ra hồn thôi! Trúc không muốn nhạc sĩ hoà âm  sửa bất cứ  một nốt nhạc nào của Trúc, cho dù "nghe có hay hơn" hay cho "ca sĩ dễ hát hơn".  Trong khi ấy th́ Trúc "tự cho phép ḿnh" cắt xén thơ của tác giả… thoải mái! Thỉnh thoảng (chỉ thỉnh thoảng thôi nhé!) Trúc cũng viết thư hỏi thăm là " Trúc cắt xén thơ anh Phạm Ngọc nhiều quá, có sao không hả anh ?" . Hỏi là … cho có thôi nha. V́ sao th́ đầy ấp trên trời, đếm không làm sao nổi hết! Thế mới biết, mấy con rồng nó ba gai, và độc tài đến cỡ nào!

   Sau Những Ngày Tháng Không Tên, Trúc phổ một bài thơ tự do. Đó là: " Em Ơi Ngày Như Phố"  mang điệu Valse.

   Valse là điệu nhạc xưa đến giờ Trúc vốn… ghét! V́ Trúc hay nghĩ rằng Valse là một điệu vui. Mà cái ǵ vui quá h́nh như nó không hợp với Trúc th́ phải! Khi Trúc phổ bài thơ này Trúc hiểu như sau. Tác giả nghe tiếng đàn của Trúc và nhớ đến một ai đó bên Paris hoa lệ này th́ phải. Trúc có nghĩ đến một cây cầu bên dưới là gịng sông Seine. Điệu Valse nghe sẽ rất gần với những câu thơ lăng mạn này. Vui sẽ không vui hẳn. Nhưng nỗi buồn nếu có sẽ là nỗi buồn man mác thôi. Và Trúc "cố ư" để lập đi lập lại hai lần câu "có tiếng dương cầm của Trúc" (v́ có tên ḿnh, ca sĩ hát hai lần th́ tên ḿnh sẽ đươc nhắc đến hai lần lận, thích lắm!). Và câu: "Em ơi ngày như phố " Trúc cho lập lại nhiều lần với những câu nhạc khác nhau để làm điệp khúc và cốt ư là cũng muốn nhấn mạnh tựa bài thơ.  

Trúc chép lại bài thơ nguyên thủy, những chữ in màu xanh dương  là Trúc giữ.

Em Ơi Ngày Như Phố

Em nụ cười Paris

vang từ phía sông Seine vô tận

ta hồn phương đông

chiều hạ cuối

gọi nhau

 

có tiếng dương cầm của Trúc

đoạn giao hưởng buồn

rơi trên phiến lá

chào thu buồn và gió lao xao

 

ta t́m em nơi đâu

xa mất rồi ngọn nắng

thời gian dài dăng dẳng

nguyên vẹn những niềm đau

 

nụ cười em như vỡ tan

nhấn ch́m ta ngàn đời

em ơi ngày như phố

một góc trời Calị..

 

Phạm Ngọc

24082002

 

   Nh́n lại ngày tháng ghi bên dưới bài thơ, cũng gần một năm qua rồi. Thời gian th́ chóng qua sẽ để lại ǵ nếu không có những ngày tháng không tên làm dấu mốc cho kỷ niệm. 

Như "Rơi" - Bài thơ lục bát với cái tựa một chữ này là một trong những bài thơ Trúc rất thích. H́nh như "Rơi" không c̣n là một bài thơ "dạng b́nh thường" nữa mà đây là những câu thuộc về triết rồị Ban đầu Trúc muốn mang những câu triết này vào một điệu… ngũ cung, nhưng loay hoay măi không thành. Anh Phạm Ngọc nói với Trúc sau khi nghe qua nhạc đây là "ngũ cung Tây"! Thế mới biết những ǵ ḿnh yêu thích học hỏi nếu không có năng khiếu cũng khó mà đạt lắm. Trúc có tiếc một chút nhưng bù lại, đây có thể nói là bài thơ đầu tiên cuả anh Phạm Ngọc mà Trúc không cắt xén một chữ nào. Thôi, xem như đây là một cố gắng "tuyệt vời" ! (Hăy tập biết khen ḿnh, bởi v́ đợi người khác khen th́ c̣n lâu lắm, và chưa chắc là có!)

Rơi


Tuyết rơi 

trên nhánh sông buồn
em rơi vào những ngọn nguồn khổ đau
Lá rơi về cội mai sau
t́nh rơi 

vào những hố sâu tội h́nh
Đời rơi một bước tử sinh
tôi rơi vào giữa 

mùa xanh tóc người
Nắng rơi từ phiá mặt trời
mưa rơi 

tứ lúc biển rời mắt em
Buồn rơi 

trăm nỗi - nhớ - quên.

Phạm Ngọc
25112002

Khi nói về t́nh yêu ở tuổi vừa lớn người ta thường ví von rằng t́nh đầu là mối t́nh đẹp và thơ mộng nhất, nhưng lại… chóng tàn (nghe là chán rồi!). Vậy th́ t́nh yêu ở tuổi nào mới "không bao giờ tàn"? Có bao nhiêu đôi uyên ương trên cơi đời này đă thề non hẹn biển là sẽ luôn luôn măi măi có nhau. Rồi cũng… lần lượt chia tay. Với muôn ngàn lư do chính đáng! H́nh như t́nh yêu là một điều ǵ đó không vĩnh cữu. Nó tựa như giọt sương trên lá, thật mong manh. Cho dù cố gắng giữ ǵn đến đâu đi chăng nữa. V́ trong gặp gỡ như đă có mầm ly biệt. 

Bài thơ anh Phạm Ngọc viết vào tháng bảy năm 2002 th́ cũng trong thời gian này Trúc đang có mặt tại Sàig̣n. Chưa thể gọi là quen thân với anh. Như khi có mặt trong một studio thu nhạc, người nhạc sĩ ḥa âm hỏi Trúc rằng " chị có quen với anh Phạm Ngọc không?" . Trúc trả lời rằng "có quen, nhưng không thân!" Và hỏi tiếp " có chuyện ǵ không em?" Th́ được nghe trả lời rằng " em thấy thơ anh này lăng mạn  thật "  Trúc quyết định phổ thơ anh lúc nào không hay. 

H́nh như trong cuộc đời luôn luôn có hai chữ "t́nh cờ". Không ai có thể đoán trước được ngày mai là ǵ, ngoài… thầy địa lư! Chỉ mong thật mong một điều là kỷ niệm nào cũng luôn đáng ghi nhớ. Cho dù đau khổ hay hạnh phúc b́nh an. Cũng vậy. Hăy tập biết bao dung hơn bởi v́ h́nh như ḿnh không thể làm ǵ khác hơn! 

Chia Tay, một trong những bài thơ của anh Phạm Ngọc mà Trúc yêu thích. Trúc đă dùng nhạc để "dắt" thơ đi dạo th́ đúng hơn. Bài thơ cắt xén nhiều lắm. Và anh Phạm Ngọc cũng đă phải viết thêm lời cho Trúc không ít! Chỉ mong thật mong một điều, khi anh Phạm Ngọc nghe Chia Tay - bản hoành chỉnh - theo những nốt nhạc của Trúc, anh đừng ngậm ngùi lắm thôi nhạ Và đây là bản nguyên thủy.


Chia tay 

chia tay nhau

tôi về theo gió bụi
những con đường

trở lại bỗng xa xôi
c̣n chút nắng 

cuối ngày rơi hấp hối
có bao giờ 

em biết nỗi đau tôi ?

lời từ biệt 

phút cầm tay vội vă
những ngại ngùng theo gịng máu chạy quanh
nụ cười em

sao bỗng dưng xa la.
theo bóng chiều

lặng lẽ vụt qua nhanh

thôi quay về 

trú ngụ với cô đơn
ở một nơi 

thiên đường tôi chết đuối
nỗi nhớ em 

ướt nḥa trong bóng tối
ôi t́nh yêu 

xa tít phiá mặt trời

trong giấc mơ

thao thức lúc nửa đêm
nghe gió lộng 

bên kia ngoài khung cửa
hương tóc em

vướng đầy trên nhịp thơ?
bàn tay tôi không khép được nỗi buồn...

Pham Ngoc
12072002


Và đây là lời bài thơ sau khi Trúc phổ nhạc: 

Chia Tay

Khi chia tay em về xa vời
Những con đường phố chiều chỉ riêng tôi
Có chút nắng cuối ngày rơi hấp hối
Có bao giờ
Có bao giờ
Em biết nỗi đau tôi

Thôi quay về trú ngu.
Với cô đơn ở một nơi
Ngoài chân mây xa lắm phiá mặt trời
Bàn tay tôi không khép được nỗi buồn
Chia Tay

Xa nhau t́nh đă muộn
Có cơn mưa nặng hạt rơi
Lời chia tay cho héo hắt nụ cười
C̣n mai sau xin giữ lại chút t́nh
Cho nhau

Thơ vào nhạc 
Phạm Ngọc & Trang Thanh Trúc
19092002


Bây tiờ, Trúc xin phép được ngừng bút đây nhé. Chân thành cám ơn anh Phạm Ngọc, tác giả của: Những ngày tháng không tên, Chia tay, Em về, Bên kia nỗi nhớ, Rồi cũng qua đi, Gió hát ngàn lời ru, Mùa thu của tôi, Em măi c̣n trong tôi, Về đâu hỡi em, Rơi, Em ơi ngày như phố, Paris buồn trong nỗi nhớ, C̣n lời yêu cuối.

CD này sẽ khó mà thực hiện được nếu không có sự nhiệt t́nh, giúp dỡ của các anh Tuấn Tŕnh, Đ́nh Nguyên. và cùng thể tất cả các nhạc sĩ, ca sĩ: Nguyễn Quang, Phạm Kiên Hoài, Quang Đạt - Siu Black, Trung Tùng & MTV, Nguyên Thảo và nhóm bè Huỳnh Lợi, Quỳnh Lan, Mỹ Dung, Quang Minh, Mai Khôi, nhóm Cadillac, Nam Khánh & ACM 

Và đặc biệt họa sĩ Nguyễn Mai Phương. Trúc cám ơn chị rất nhiều đă không ngại thời gian quư báu và rất chịu khó thực hiện bià CD theo lời "yêu cầu" chi. Mai Phương nhé.

Và xin được cám ơn đến gia đ́nh và tất cả bạn bè đă không ngại nghe nhạc của Trúc từ bấy lâu nay! Xin ghi nhận nơi đây ḷng biết ơn của Trúc rất chân thật đối với tất cả mọi người. 

Và cuối cùng là anh
Je pense à toi …

TRANG THANH TRÚC
Paris, ngày 23 tháng bảy năm 2003

tyle='mso-bidi-font-style: normal'>         Tôi nghĩ đến cô ấy. Tôi nghĩ đến thằng bé Timmy và con bé Amy. Hai đứa bé không cha. Hai đứa bé quấn quưt, bám lấy tôi c̣n nhiều hơn đeo mẹ chúng nó. Tôi nghĩ đến một căn pḥng chung cư ba pḥng ngủ, mỗi đứa bé một pḥng. "

 

Đầy ngang trái, chênh lệch:

 

"Tuổi trẻ và thời gian là hai thứ tôi suốt đời níu kéo. Những ngày trai trẻ thường níu kéo t́nh yêu, hay níu kéo những người đàn bà. Khi đứng chông chênh trên dốc đời ở nửa đường đi xuống, người ta lại đuổi bắt và níu kéo thời gian. "

 

Đầy bâng khuâng:

 

"Cô ấy nắm gh́ lấy tay tôi. Cô ấy kêu mẹ, cô ấy kêu trời, rồi cô ấy gọi anh ơi. Tôi bàng hoàng. Cô ấy gọi tôi hay cô ấy gọi ai. "

 

Đầy khắc khoải:

 

"Cô ấy cong người ôm bụng làm ḷng tôi xốn xang. Tôi nghĩ đến thằng đàn ông đă làm khổ cô ấy. Giờ này nó ở đâu."

 

Đầy ngậm ngùi:

 

"Cô ấy hỏi tôi, “Bộ tặng đồ lót là yêu dữ lắm phải hôn?”

Tôi không trả lời. Tôi biết cô ấy chả cần câu trả lời. Cô ấy hỏi cho có hỏi mà thôi, nhưng tôi th́ tôi hiểu ra ḿnh sẽ phải làm ǵ."

 

Đầy tuyệt vọng với nỗi buồn đơn phương:

 

"Ḿnh sẽ rủ cô ấy dọn đi thành phố khác. Hai đứa làm lại cuộc đời. Đời cô ấy c̣n dài. Ḿnh sẽ tiếp cô ấy nối lại những ǵ dang dở. Chỉ có đời ḿnh chả biết phải làm lại từ đoạn nào.

         Những đoạn cuối đời, biết làm lại từ đoạn nào."

 

Rồi vỗ về. Những nốt nhạc lâng lâng dịu dàng bao dung:

 

"Sao cứ nghĩ đến cô ấy là ḷng tôi ấm lạị Tôi muốn tha thứ cho cả cuộc đời"

 

Hoàng Chính vẽ chân dung người thiếu nữ vừa qua tuổi dậy th́ như sau:

           

"Cô ấy như trái cây chín ép. Chín v́ người ta rấm trong thùng gạo, người ta hun lửa cho chín từ ngoài vỏ chín vào. Tự cô ấy, cô ấy chưa lần nào chín từ trong chín ra. Bởi v́ con gái như thế, vừa mới lớn lên đă vội lấy chồng, dễ dầu ǵ đă biết yêu ai.  T́nh yêu nảy nở. T́nh yêu chín mùi phải tươm ra từ đáy ḷng. "

 

Để người đàn ông luôn chơi vơi, trong cơn sốt, nằm nghe  ca dao xa vắng:

 

"Đọc lại hết bốn câu được không?"

         "Chi vậy? Buồn thấy mồ à!"

         Tôi không dám nh́n vào đôi mắt ấy. Tôi sớn sác trước đôi môi mím hờ. Đôi môi níu kéo một nụ cười nên đôi môi lúc nào cũng vướng chút tinh nghịch. Và nước da trắng ngần.

         Rồi bỗng dưng cô ấy nh́n tôi, đọc hết bốn câu trách móc năo ḷng. Ai phụ tôi có đất trời chứng giám, cái phận tôi nghèo, tôi không dám phụ ai, tưởng giếng sâu tôi nối sợi dây dài, ai ngờ đâu giếng cạn, tôi tiếc hoài sợi dây.

 

Văn hay thơ mà giai điệu bồng bềnh như tơ:

 

"Ở đâu cũng thấy những vệt buồn".

 

Văn hay thơ mà chất ngất không ngờ:

 

"Ly cà phê không tính tiền. B́nh sữa lỏng mười phần trăm. Gói đường nhỏ. Công thức cho buổi sáng"

 

Giai điệu trong Thư T́nh Viết Muộn không chỉ là lá thư t́nh muộn mà người đàn ông yêu thiết tha, giữ kín trong ḷng. Ở đây, Thư T́nh Viết Muộn c̣n đưa người về, nhắc người nhớ,   khúc nhạc Lịch Sử đă làm cho biết bao gia đ́nh đành đoạn xa ĺa nhau. Cái phũ phàng của t́nh nguời (xă hội).

 

"Ở trại tỵ nạn th́ ai cũng biết rồi. Đàn bà con gái đơn chiếc nào cũng cần nơi nương tựa. Đàn bà cần đàn ông như đàn ông cần đàn bà. Chỉ tiếc là đôi khi có những người đàn bà cần đàn ông làm phu khuân vác và thằng đàn ông cần con đàn bà như đứa bé cần một món đồ chơi."

 

"Bao nhiêu thằng đàn ông lănh vợ qua bên này, không muốn vợ đua chen với thiên hạ, sợ vợ sẽ khôn ra mà bỏ ḿnh; những thằng đàn ông không đủ tự tin cho vợ đua chen với thiên hạ; chỉ việc cho vợ ôm một bụng. Những thằng đàn ông thiếu cái tự tin nhỏ nhoi đàn ông mà cũng đ̣i làm chủ trọn vẹn một người đàn bà."

 

"Loài chim không giành nhau hót như con người giành nhau để nói."

 

Rồi tiết tấu thay đổi đôi khi bất ngờ. Những mẫu đối thoại ngắn ngủn. Như vai tṛ người thông dịch ṭa án với can phạm, được dựng lên thật lôi cuốn. Cảm giác như ḿnh đang bị tra khảo, bị áp lưc. Dè dặt từng cử chỉ. Cảm giác ấy chới với, lạnh.

 

“Anh bệnh ǵ?”

         “Động kinh.”

         “Động kinh?”

         “Động kinh.”

         “Bao lâu mới lên cơn một lần?”

         “Vài tuần.”

         “Vài tuần?”

         “Có khi vài tháng mới lên một lần.”

         “Có bạn gái không?”

         Tôi lại nghĩ đến cô ấy.

         “Không.”

         “Có làm t́nh thường không?”

         Tôi nh́n ông bác sĩ tâm thần. Tôi nh́n người thông dịch khi anh ta vừa nói xong chữ cuối câu. Xem chừng cả hai đều nghiêm trang khi hỏi cái điều cấm kỵ. Tôi xoay lại nh́n người cảnh sát. Mặt anh ta lạnh lùng đến không ngờ.

         “Bao lâu làm t́nh một lần?”

         Tôi nh́n cái cạnh bàn gỗ nâu. Tôi nghĩ đến cô ấy. Tôi nghĩ đến ḍng tóc đổ ngang vai. Tôi nghĩ đến hai ṿm cong, xuôi phía dưới chiếc cổ trắng ngần.

         “Một tuần? Một tháng? Một năm?”

         Tôi nghĩ đến cái lưng thon lúc cô ấy diện áo thun, đến đôi chân suông đuột khi cô ấy diện quần jean.

         “Never?”

Những câu, những chữ tới tấp ném vào mặt tôi.

 

           Nhiều khi sống nông cạn lại là hạnh phúc hơn (nguời tên T và cô Jackie ...)

 

“Thôi đi ngủ anh ơi.”

         “Cô ngủ trước đi.”

         “Sao anh gọi em là cô hoài vậy?”

Những tṛ vui độc hại bao giờ cũng bắt đầu bằng sự rụt rè. Thử một chút thôi. Rồi thêm chút nữa. Thêm hoài. Cho tới khi không thể ngừng.”

 

Trước khi kết vài ghi nhận nho nhỏ này, TTT xin được chép lại đoạn nhạc mà TTT hay nghe đi nghe lại của Hoàng Chính. Chân thành cám ơn anh đă tạo nên Thư T́nh Viết Muộn cho người đọc niềm thích thú cũng như cảm xúc vô bờ.

 

"Tôi đă bao nhiêu lần thay tă cho con, cho cháu. Tă ngày xưa ở quê nhà bằng vải. Tháo ra, cuộn lại. Tất cả những ê chề của t́nh yêu gói trong đó. Những đắng cay chua chát túm gọn trong đó. Nếu người ta yêu nhau th́ chả ai nề hà ǵ chút công việc nhỏ nhoi. Những chua cay, vất vả gói cho gọn, đem ra bờ ao, bờ rạch, mang theo cái bàn chải và cục sà pḥng. Vét cho sạch cái chất mầu vàng keo đặc. Có lũ cá tranh nhau rỉa bên dưới. Xát sà pḥng lên chỗ mầu vàng sậm. Chà bằng bàn chải, rồi ṿ, rồi vắt. Rồi phơi lên từng dăy dài trên đám giây phơi giăng sau nhà. Nắng gió sấy khô. Gom vào, xếp cho gọn. Ngày mai lại túm gọn đem ra bờ ao. Lại vét cho sạch, lại xát cho đều. Rồi ṿ, rồi vắt. Tôi đă quá quen với những vất vả trong đời."

 

 

Trang Thanh Trúc

Clinique Bizet, 13 tháng giêng, năm 2008

 

 

 

entre >       

 

 

 

 

                                         Online Casino

                                                                    

                                                                                                    Coutersy of Saigonline.com/Vinet Communication