CD "Từ một phía không em"

T́nh ca Trang Thanh Trúc - Phạm Ngọc

Phát hành 09 tháng 4, 2005

 

 


 

*** MP3 SAMPLES ***

Tháng 9 và một người – Nhạc và lời TTT

Ḥa âm: Trang Thanh Trúc/Trang Bá Tùng

Mix : Quang Đạt

Tŕnh bày: Đ́nh Nguyên

 

 

Nghe như t́nh yêu tới – Nhạc TTT lời PN

Ḥa âm: Hoàng Công Luận

Mix: Khánh Tâm

Tŕnh bày: ca sĩ Tâm Khanh

 

Như giọt mưa dài qua phố xưa – Thơ PN nhạc TTT

Ḥa âm: Trang Thanh Trúc/ Trang Bá Tùng

Mix: Quang Đạt

Tŕnh bày: Quang Minh

 

* * *

Liên lạc

 email: Trangthanhtrucparis@yahoo.fr

webpage: http://saigonline.com/trangthanhtruc/

phamngoc@poetic.com

webpage: http://saigonline.com/phamngoc

* * *

Giá ủng hộ văn nghệ 10 Euros /10 Dollars. Tính luôn cước phí bưu điện - ngân phiếu xin đề

TRANG THANH TRUC

 

Địa chỉ:

 

TRANG THANH TRUC

19 AVENUE DE CHOISY APPT 4102

75013 PARIS – FRANCE

 

 PHAM NGOC

P.O Box 3417

AUBURN, CA 95604

USA

  

Nhóm Cadillac

 

 Mai Khôi

sd

Xuân Phú

Quỳnh Lan

    

Ḥang Công Luận – Phạm Ngọc – Khánh Tâm -  Tuấn Tŕnh – Đ́nh Nguyên

 

Gặp anh Tuấn Tŕnh

 

 Buổi sáng Trúc c̣n thăm viếng các lăng tẩm ở Huế, Buổi trưa theo xe về lại Đà Nẵng. Buổi chiều lấy máy bay về lại Sàig̣n.  Buổi tối, trong khi chờ đợi mọi người nhập tiệc Trúc đi lang thang t́m được một quày điện thoại. Và bạn có biết  quày điện thoại Trúc đang đứng là ở đâu không? Thủ Đức đó! Trúc gọi lên Đàlạt hỏi thăm anh Tuấn Tŕnh, gặp chị Mai, chị nói Trúc anh Tŕnh hay tin Trúc đến Sàig̣n, anh đă lấy xe đ̣ Đàlạt-Sàig̣n về thăm ''cô chín bè'' rồi! (Đây là cái tên đệm ưu ái, mà anh Phạm Ngọc đặt cho Trúc, nguyên do ra sao, chắc bạn nên viết thư hỏi thẳng anh Phạm Ngọc nhé!). Trúc xin được nhắc đến anh Tuấn Tŕnh với tất cả ḷng ngưỡng mộ của ḿnh. Chính anh Tuấn Tŕnh đă ngược xuôi cùng với anh Đ́nh Nguyên, đă lo cho CD Những Ngày Tháng Không  Tên củaTrúc. Không biết anh Tuấn Tŕnh đă đàn, đă hát bao nhiêu lần nhạc của Trúc, để rồi sau đó, anh chấp nhận tham gia cuộc hành tŕnh là soạn thảo CD đầu tiên cho Trúc như vậỵ Trúc chưa bao giờ gặp anh. Chưa có cơ hội ấy, Trúc chỉ sắp được gặp anh thôi. V́ sao ở đời sống lại có những t́nh cờ, đưa đẩy những duyên may kỳ lạ như vậỵ Như nhạc của Trúc bất chợt gây ở anh một sự chú ư nào đó. Và anh đă chắt chiu từng nốt nhạc của “cô chín bè ”, đă chăm sóc “Những Ngày Tháng Không Tên” như chính anh tự chăm sóc đứa con tinh thần của riêng anh vậỵ Tại sao thế?. Trúc không biết phải diễn tả cảm xúc như thế nào cái lần đầu tiên được diện kiến ''ân nhân'' của ḿnh. Buổi sáng cuối cùng khi anh đến nói lời tiễn đưa th́ Trúc đang gội đầu ngoài sân rửa chén! Sau đó hai anh em đèo nhau bằng xe honda đi xuống chợ Bàn Cờ ăn phở. Và trong ngay trong quán phở, qua một câu chuyện vui anh nói như thế này: ”Nhạc của Trúc như là một trái tim đập lung tung nhịp!”.  Anh về lại Đàlạt để chị Diễm Mai xuống “Sàig̣n phố” với Trúc. Thêm một cái lạ kỳ khác nữa, hỏi ra mới biết chị Diễm Mai (phu nhân của anh) cũng đă học nội trú ở Couvent des Oiseaux tại Đàlạt, như Trúc vậy! CD thứ hai, vắng sự chăm sóc của anh, Trúc cảm thấy vất vả, ăn không mấy ǵ ngon, ngủ không mấy ǵ yên, làm sao đâu! V́ khi ḿnh phải làm công việc cho chính ḿnh, với thời gian ḿnh sẽ cảm thấy cơn mệt mỏi như thấm dần trong máu, trong tim!

 

Sàig̣n, tháng 7 năm 2004  

 

 

Lời chân thành cám ơn

Sau một năm hơn chuẩn bị CD Từ Một Phía Không Em - T́nh ca Trang Thanh Trúc & Phạm Ngọc - cuối cùng rồi cũng thành h́nh. Trúc xin được gởi đến lời cám ơn chân thành nhất của Trúc đến với tất cả người thân trong gia đ́nh, đến với tất cả diễn đàn trên mạng Internet mà Trúc có dịp được quen biết. Đến với tất cả bạn bè từ một địa chỉ  http://saigonline.com/trangthanhtruc, tất cả t́nh thân đang sống lưu lạc trên khắp thế giới, đă âm thầm khuyến khích, hổ trợ, từ bấy lâu nay. Đến với các nhạc sĩ, ca sĩ đă giúp Trúc trong công việc phổ biến nhạc sáng tác ra ngoài.

Đặc biệt, Trúc xin được cám ơn đến quư anh chị em ở Paris nói chung, ở nước Pháp nói riêng, đă nhín chút thời gian quư báu để cộng tác, tập dợt, giúp đở, cho buổi văn nghệ ra mắt CD Từ Một Phía Không Em vào tháng tư, ngày 09 thứ bảy năm 2005 sắp tới.

Niềm mong ước của Trúc là hy vọng mang lại được cho người nghe chút thoải mái, chút lắng đọng, chút b́nh an ... Kỷ niệm vốn gắn liền với âm nhạc. Cho dù kỷ niệm đó chuyên chở đôi điêù buồn, đôi điều vui. Nhưng hăy để chút buồn phiền ấy, nếu có, lăng đăng như mây trôi, man mác giữa mây trời. Đừng để kỷ niệm sống trong tuyệt vọng. Mà hăy dùng âm nhạc làm hành trang để bước tới!

Có những bản nhạc Trúc cho thu đi, thu lại. Rồi sau đó vẫn chưa hài ḷng, cuối cùng, là cho thu lại từ đầu, để rồi có bài bỏ luôn! Có những tiếc nuối, ngậm ngùi, là sao ḿnh đă chuẩn bị từ lúc đầu mà ḿnh không mạnh dạn cho thực hiện. Có những bất hoà, rồi dung hoà. Trúc không nghĩ, đúng hơn là không tin ở sự toàn diện. Không phải nói thế để rồi tự cho phép ḿnh làm những công việc thiếu phẩm chất. Đạt hay chưa đạt, điều ấy sẽ không là ǵ cả nếu như ḿnh không mạnh dạn mang đi tŕnh bày tác phẩm của ḿnh. Hành tŕnh c̣n dài. Sự học hỏi c̣n dài. Con đường càng gian nan, càng khó khăn bao nhiêu sẽ càng mang cho ḿnh nhiêù màu sắc bấy nhiêu! Chán nản, mất mát, tuyệt vọng, để rồi lại nuôi hy vọng là thế nào ḿnh cũng sẽ làm tốt hơn ở những lần sau! Tất cả đều là những màu sắc cần thiết cho nghệ thuật.  Và cứ thế mà  cuộc hành tŕnh tiếp tục!

Mùa Xuân sẽ trở về ở ngày mai. Như một lời hứa. Như một điểm hẹn ...

Paris, ngày 03 tháng hai năm 2005

 

Chung một hành tŕnh

 

Dưới con mắt Trúc, ngoài làm thơ anh Phạm Ngọc c̣n có tài viết lời rất nhanh. Phải chăng đó là v́ anh biết lắng nghe, và dùng sự cảm xúc tinh tế của ḿnh để thực hiện công việc ấy? Tánh anh vui vẻ, thẳng thắn. Không quan trọng vấn đề thái quá, dễ tha thứ, dễ xí xoá những việc không-được-việc! Chữ không, đối với anh kết thúc trong ngắn, gọn và lẹ. Chữ không, đối với Trúc là “để coi, để xét lại, để chờ xem!''. Nếu như Trúc chú trọng nhiều ở phần nhạc nền, th́ có lẽ anh là người chú tâm hơn hết ở  lời ca, tŕnh bày CD, sắp xếp các bản nhạc.

Trúc không chọn lựa thơ anh để phổ nhạc. Sự “chọn lựa”, nói có vẻ huyền bí và tân-toán-học quá! Trong cuộc sống, không ai chọn lựa ai. Không ai chọn lựa ḿnh sẽ được sanh vào ngày tháng nào và mất vào năm nào.

Thôi th́ hăy xem mọi việc, như đến từ t́nh cờ …

Phần Trúc, thú thật Trúc đă nghe rất nhiều lần "bản thảo" từ khi những bản nhạc mới vừa thu qua tiếng dương cầm của Trúc thôi. Nghe nhiều, cốt ư là mong nắm được phần nào con đường ḿnh muốn đi, muốn đến! Công việc là cố gắng tạo thêm cho ḿnh niềm cảm xúc, sự sáng tạo, qua mỗi bài ca, mỗi nét nhạc nền riêng. Thật t́nh Trúc không biết ḿnh sẽ gặt hái được điêù ǵ. Nhưng cứ nghĩ nếu như ḿnh không cố gắng làm một chút việc ǵ hết th́ cho dù nhỏ xíu, cũng khó mà mơ ước cho thành đạt!

Trúc chọn bài thơ “Từ một phía không em” để làm tựa cho CD thứ nh́. Anh Phạm Ngọc th́ lại chọn “Phiên khúc nhớ”. Nhưng rốt cuộc anh cũng ch́u Trúc thêm lần nữa. Cũng như CD đầu tiên, anh đă chọn ''Bên kia nỗi nhớ'', trong khi đó Trúc lại chọn “Những ngày tháng không tên''!

Từ một phía không em, như những ǵ Trúc cảm nhận được qua một ''Trúc ghi, số 63, viết ngày 15 tháng mười một năm 2004'' như sau :

''Cuộn phim ngắn thôi, nhưng bất cứ lúc nào khi dừng chân ở ngă ba ấy trong khi chờ đèn xanh, đỏ để băng qua đường là Trúc lại mang cảm giác bàng hoàng, hụt hẫng. Tựa như ḿnh đi ngang qua một căn nhà cũ, cho dù bây giờ đă  có chủ mới nhưng ḿnh luôn dừng lại, ngắm nghía sân nhà xưa, t́m xem hoa lá trong sân bây giờ tươi tốt hay tàn úa như thế nào.

Trong cái bàn giữa pḥng, ồn ào, mất trật tự, thêm chút việc cần phải bàn. Dự định sẽ phải làm ǵ cho mai sau. Thêm dăm ba câu thừa thăi cho có chuyện. Hai ly cà phê đá gọi hồi năy được  anh bồi bàn mang ra để trên bàn.Hai người,  nhưng như thể có một biên giới, càng lúc càng nhận thức rơ ràng. Bốn chiếc đũa so le cũng không ngó ngàng nhau. Câu chuyện khi  vào đoạn kết  có vẻ gấp rút hơn mọi lần th́ phải. Hay chỉ là do cảm nhận của riêng một phía mà thôi!. 18 tây, một ngày của mùa Xuân, Trúc đă đặt bút kư không biết bao nhiêu là trang giấy. Không hơn quá 15 phút để kết một câu chuyện của mười chín năm. Trong ḷng không nhận thức được điều  ǵ rơ rệt. Vui hay buồn. Cho qua đi một mối lo âu. Cho kết thúc những điều phiền muộn. Đến lúc lên nhà cất giấy tờ rồi khi trơ? xuống đi phố. Ngay đèn xanh, đèn đỏ, trước nhà thờ Choisy, lần đầu tiên Trúc nhận thức rằng ḿnh đă đứng hẳn một phía,  không anh. Khi đèn bật xanh, một ḿnh Trúc bước qua. Đằng sau lưng,  là bóng dáng hai người …''

 Để bây giờ mỗi khi dừng lại ở cái ngă ba đó, cho dù thời gian đă có phần nguôi ngoai nhưng thật t́nh Trúc vẫn luôn nh́n quanh quất như muốn t́m lại chốn xưa, chỗ đứng của ḿnh năm nào, chỗ đứng người kia ở đâu, và chỗ đứng của người thứ ba nữa, gần đâu đây, th́ phải … Tất cả mọi người cùng đứng chờ đèn xanh để băng qua đường. Nhưng Khi ngọn đèn bật lên, chỉ một ḿnh Trúc bước qua thôi. Ngă ba là h́nh ảnh chiếc ghe nhỏ trôi lênh đênh, lao đao, giữa ḍng… 

Trúc chép lại bài thơ của anh Phạm Ngọc, có vài đoạn cắt xén, khi vào nhạc.

 

Từ một  phía không em 

 

Hai đứa vô t́nh đến một ngă ba

Ở nơi đó em chẳng cần toan tính

Bước theo người về phương trời vô định

Đời không em gió ngược bỗng xô về

Nỗi buồn theo cỏ lá cũng hôn mê

Có ánh mắt nh́n theo như tiếc nuối

Chút hờn ghen trong cuộc t́nh ngu muội

Mất nhau rồi từ một phía ngă ba

Những con đường kỷ niệm đă đi qua

Những con đường kỷ niệm đă đi qua

Tôi ra đi cùng hành trang nỗi nhớ

Em quay lưng bỏ lại ánh mắt nh́n

Cuộc t́nh nào vô vọng những niềm tin

Cơn đau cũng tận cùng trong ngôn ngữ

Chỉ có gió thở than

Khi vô t́nh đứng lại ở ngă  ba

(Phạm Ngọc) 

 

Paris, ngày 17 tháng mười một, năm 2004

 

Thân t́nh

 

 Trở lại với CD sắp ra mắt, Trúc nghĩ đến anh Trần Quang Hải và mong anh là người sẽ nói về “tác giả và tác phẩm” của “Từ một phía không em”. Bởi chính anh là người đầu tiên giới thiệu Trúc với nhóm Nhạc Việt trên mạng Internet. Có lẽ sẽ phải nói rằng, anh là người đầu tiên đă tạo nên cho Trúc có dịp học hỏi thêm về nhạc. Bằng cách đơn thuần thôi là làm quen với những “nhạc sĩ sáng tác” khác, để rồi từ đó ṭ ṃ, t́m cách nghe nhạc sáng tác của mọi ngườị Căn bản nhạc lư, Trúc không giỏi. Đây là điều thật, Trúc không nói với tính cách khiêm nhường chút nào. Nên Trúc đi t́m một con đường học nhạc khác hơn, là cố gắng nghe nhiều, và nghe đủ mọi thể loại sáng tác của mọi người khi có cơ hội. Nghe là một h́nh thức học nhạc, ít tốn kém nhất! Nhưng ngược lại đ̣i hỏi ở ḿnh một sự kiên nhẫn, và ḷng thành.

 Ngày 09 tháng 04 năm 2005, Trúc phải nói là may mắn lắm khi không nằm trong lịch tŕnh anh Hải phải đi tŕnh diễn nơi xa. Trúc đang mong “CD mẫu” sớm thành h́nh để có thể gởi đến anh Trần Quang Hải nghe. Trúc thật sự cám ơn anh Trần Quang Hải lắm về điều nàỵ bởi v́ nếu như anh không giới thiệu Trúc lên Nhạc Việt, cho đến bây giờ làm sao Trúc quen biết được với bao nhiêu là các anh chị sáng tác nhạc lưu lạc trên khắp thế giới. Trong đó phải nhắc cánh phía bên Pháp những ai trong nhóm Nhạc Việt Trúc quen biết được như nhạc sĩ Lê Mộng Nguyên (tác giả Trăng Mờ Bên Suối), nhạc sĩ Vũ Thái Ḥa (Sở trường của anh không chỉ là viết nhạc mà anh c̣n viết văn, làm thơ, và đặc biệt là vẽ tranh.Trúc rất ngưỡng mộ những sắc màu trong tranh của anh), chị Linh Chi, Mộng Trang (cả hai ngoài gịng nhạc sáng tác rất riêng, mỗi người c̣n có thêm một chất giọng đặc biệt, không nói là hay để có  thể tự ḿnh tŕnh bày tác phẩm của chính ḿnh), và anh Quách Vĩnh Thiện... Đặc biệt là đôi uyên ương Trúc quen gọi là anh chị Ba!  Đó là anh Nguyễn Minh Châu, chị Hoàng Yến (anh làm nhạc, chị làm thơ, viết văn, kư dưới bút hiệu Y Nguyên). Để rồi sau này từ anh Châu, chị Hoàng Yến, Trúc lại t́nh cờ quen thêm với chị Đỗ Quỳnh Dao (tác giả tập truyện “Con Nữ”, Văn Mới 2002). Chính sự giúp đỡ nhiệt t́nh của các anh chị mà Trúc mới t́m được một pḥng ốc để làm buổi ra mắt sắp tới đây ... Và từ đó dần dà Trúc quen biết nhạc sĩ Mạnh Bích, chị Tuyết Dung, chị Thanh Đạm, anh Văn Tấn Phước, anh Phạm Đăng Thiện ...

Mạng Internet tuy có rộng lớn, nhưng chân t́nh thật sự th́ không thiếu. Trúc cảm thấy ngoài “cái lạnh” của cuộc sống xô bồ, ḿnh may mắn là vẫn t́m được “cái ấm” của t́nh thân ...

Paris, ngày 18  tháng mười một, năm 2004 

 

Ngược xuôi

 

10 giờ 30 giờ sáng nay Trúc có cái hẹn bên pḥng thu Quang Đạt để thu giọng ca Nguyên Thảo. 13 trưa giờ sẽ thu với Quỳnh Lan. Thời khoá biểu, giờ giấc trong đầu nhớ như vậy.  Nhưng sáng sớm anh Khánh Tâm đă dựng đầu Trúc dậy để rũ đi ăn sáng gần nhà thờ Đức Bà! Trúc từ chối v́ có hẹn thu nhạc, và v́ không có thói quen dùng điểm tâm vào buổi sáng. Vừa cúp điện thoại xong, ngă lưng định ngủ tiếp th́ anh Phạm Ngọc gọi từ Mỹ về. Trúc kể anh nghe diễn tiến, lịch tŕnh giờ giấc thu nhạc và sau cùng là thuật lại chuyện anh Khánh Tâm rũ đi ăn sáng, nhưng Trúc bận không đi được. Anh Phạm Ngọc cười trong điệt thoại: “Sao Trúc... ngu quá! Đi ăn miễn phí mà từ chôí! Quán ăn sáng này cạnh nhà thờ Đức Bà vui lắm, Trúc nên đi cho biết!''.  Cúp điện thoại xong, nằm nướng không được nữa Trúc thức dậy đi bộ xuống chợ Bàn Cờ mua xôi, bún mộc, hủ tiếu về cho cả nhà ăn. 10 giờ 15 phút, đáng lư ra Trúc ra khỏi nhà hơn 15 phút rồi nhưng nhờ chần chờ như vậy mà Đạt gọi lại kịp thông báo cho hay cả khu nhà trên Phú Nhuận bị cúp điện! Thế là mọi lịch tŕnh phải đ́nh chỉ lại hết. Trúc gọi đến anh Khánh Tâm, thay v́ đi ăn sáng bây giờ thành đi ăn trưa!

Bên Việt Nam ngoài việc ăn uống, cà phê cà pháo, thời gian đi qua từ tốn lắm! Những người trẻ nếu không phải đi học, không có công ăn, việc làm, không có cuộc sống trật tự, nề nếp, không có trách nhiệm ǵ đáng lo th́ rất dễ hư hơng, xa đọạ. Bạn cứ việc đi ngang qua các quán cà phê th́ biết. Sáng, trưa, chiều  tối ǵ cũng thế. Họ c̣n trẻ lắm. Những gương mặt đầy khói thuốc, thân xác gầy guộc, rất thê thảm. Nếu như cà phê bên Paris nó có vẻ nhàn hạ, lăng mạn. Người ta kéo nhau vào quán v́ muốn đọc tiếp một  tờ báo, muốn bàn bạc thêm một câu chuyện vui, buồn nào đó. V́ cơn mưa bất chợt qua phố. V́ là điểm hẹn ḥ sang trọng có, b́nh dân có, nhưng lịch sự, ấm cúng, t́nh tự.. Có khói thuốc hay không, có chất đắng của cà phê hay không, nó vẫn tạo nơi ấy một h́nh ản nhàn hạ, lịch lăm. Nó có cái ồn và sự lắng đọng. Nó  tạo nên mỗi chỗ ngồi một nét rất riêng! 

Ở Sàig̣n, phần đông càng về khuya, những chỗ ngồi trong quán cà phê, quán nước, quán kem,  càng tối om! Nếu người ta ví bóng tối đi đôi với tội lỗi, th́ có lẽ các quán thiếu ánh sáng này đă mang nhiều tội lỗi lắm rồi! Tội lỗi là đă cố ư mời gọi những trái tim người trẻ nông nổi, hiếu kỳ, đi vào đường xa đọa, không tự chủ, không ư thức, không trách nhiệm, không tương lai! Thật buồn là ư nghĩa của hai chữ cà phê nó đă tạo nên những giọt đắng vô cùng tận!  

Ăn trưa với anh Khánh Tâm xong Trúc quay trở về nhà th́ pḥng thu bên Nguyễn Quang gọi, hẹn Trúc chiều ghé lên nghe bốn bản nhạc nền. Đạt cũng gọi lại, thông báo Trúc biết Quỳnh Lan sẽ thu giọng ca vào lúc 22 giờ đêm nay. Lịch tŕnh thay đổi như tên bay!  Đương nhiên là Trúc phải có mặt thôi, bởi ngoài sự ṭ ṃ, muốn học hỏi, Trúc muốn được chính mắt ḿnh ghi lại h́nh ảnh kỷ niệm khó quên nàỵ. Và Trúc đă có mặt ở nơi làm việc của Quang, để ngồi nghe bốn bản nhạc nền từ 15 giờ 30 cho đến 19 giờ. Trên đường về taxi lại t́nh cờ chạy ngang cà phê ‘'Đừng Về''. Trước sân vườn , bên hông vườn, đèn giăng rực rỡ như một đêm Giáng Sinh! Vừa về đến nhà, nhỏ em họ khoe có  hai cái vé mời đi xem cá hát nhạc kịch ở sân khâu ‘'Cầu Ṿng''.  Trúc đồng ư ngay. Thế là lo cho mấy nhóc ăn tối lẹ xong tụi này đi. Trúc phải năn nỉ một lúc ông anh của Trúc mới miễn cưỡng đi theo tháp tùng, cho  thêm phần  ‘'an ninh'' về đêm! 

Sân khấu Cầu Ṿng là nơi tham tụ các nghệ sĩ đă nổi tiếng có, chưa nổi tiếng có. Một nơi xem văn nghệ đúng nghĩa ngoài trời, v́ ngoài ánh đèn sân khấu trước mặt, khán giả c̣n có thể nghe được tiếng bóp kèn inh ỏi ngoài đường xá, kể cả  tiếng muỗi bay chờn vờn trước mặt! 21 giờ 45 tụi Trúc rời khỏi sân khấu ngoài trời, lấy taxi theo hướng Phú Nhuận. Đến 24 giờ đêm th́ Quỳnh Lan thu xong.  

Hai giờ sáng chợp mắt. Năm giờ sáng, chuông điện thoại từ bên Paris gọi. Ba của Trúc cho hay:  "Ông Nội của Trực, Quân vừa mất, trưa hôm qua ... " 

Paris, ngày 27 tháng mười một, năm 2004 

 

 

Những ngày gần khép lại cánh cửa 2004 

 

Trúc được ông anh giới thiệu và kêu Trúc xuống nhà thờ quận 13 để gặp Phong, gặp Thủy và chính xác là để xem các màn múa của nhóm Hoa Việt tŕnh diễn đêm hôm ấy. Sau một lúc bàn bạc, coi như nhóm Hoa Việt sẽ có mặt vào ngày ra mắt CD Từ Một Phía Không Em với ba bài múa. Trúc rất vui với sự cộng tác của nhóm múa Hoa Việt. Các cô xinh, lại múa đẹp nữa.

Cũng thế, qua lời Châu, Trúc liên lạc được với chị Thanh Đạm. Hai chị em nói chuyện một lúc chị Thanh Đạm nói sao Trúc "can đảm quá!"  bởi "chị coi vậy mà không phải vậy! Sao Trúc lại nhờ chị làm người điều khiển chương tŕnh?" Trúc nói chị cứ yên tâm, không phải lo lắng việc ǵ cả. Chị cứ điều khiển chương tŕnh theo sự nhạy bén, lanh lẹn, duyên dáng của chị sẳn có là mọi việc sẽ dễ thôi mà!

C̣n vài ngày nữa thôi, cánh cửa năm 2004 sẽ khép lại rồi. H́nh như  tánh Trúc ít làm cho người khác thấy được ở ḿnh một sự lo lắng nào thái quá cả! Nhưng h́nh như những người luôn phớt tỉnh mọi vấn đề là những người có nỗi lo vô bờ bến đó, có đúng không vậy?!

Paris, ngày 18 tháng mười hai, năm 2004

 

Chuyến métro cuối của năm hai ngàn lẻ bốn

 

Trúc vẫn phải đi làm. Đường vắng, métro vắng, phiên chợ mùa Đông (mở mỗi một ngày thứ sáu trong tuần, ngay bên cạnh hăng Trúc làm việc) cũng vắng. Đến giờ ăn trưa, c̣n lại hơn sáu mạng.  Tụi Trúc tụ tập ở cái bàn tṛn. Bao nhiêu hoang mang, bao nhiêu lo lắng, bao nhiêu đợi chờ đậu trên mắt mọi người. Tối nay bạn làm ǵ? Có tổ chức ăn uống để chào đón năm mới hay không? Đêm nay sẽ là đêm như thế nào? Và ngày mai? Nghĩ đến ngày thứ hai phải tổng kết công việc năm 2004 mà cảm thấy tinh thần không thư giăn chút nào rồi! Bao nhiêu việc sẽ  phải lo. Và lo trong ba tiêu chuẩn quy định: Mau lẹ, chính xác, và kết quả!

Trúc ngồi nhơi từng muỗng trong hủ da-ua. Tráng miệng trong giờ ăn trưa cuối năm chẳng có ǵ thịnh soạn. Có lẽ ông đầu bếp biết rằng không có bao nhiêu công nhân viên nên không làm bánh trái ǵ đặc biệt chăng? Trong lúc số đông mọi người thư thản ở những ngày cuối năm th́ công việc làm của tụi Trúc lại đầy lo lắng! Buổi chiều làm việc đến bốn giờ  hơn th́ mọi người lần lượt chia tay ra về. Leo lên métro, métro vắng ngắt. Ghế dư tha hồ lựa chọn chỗ ngồi kế bên cửa sổ hay gần chỗ ra vào. Khi métro chạy, tiếng đàn tiễn cuối năm của người nhạc sĩ  kéo vĩ cầm rớt lại sau lưng, buồn da diết và hụt hẫng làm sao đâu! Trúc không thích học nhạc cụ này nhưng Trúc rất mê ngắm người kéo vĩ cầm, cũng như nghe tiếng đàn này. Ở trạm Opéra, chặng đường số bảy đi về hướng Mairie d'Ivry có rất nhiều người nhạc sĩ  đă dừng chân ở đó.

Trúc bất chợt nghĩ ngợi, thật lạ là khi thương mến ai ḿnh luôn cảm thấy mọi vật xung quanh trở nên ư nghĩa hơn. Từ xấu trở nên đẹp. Từ vắng lặng trở nên hạnh phúc. Rố cũng từ trong hạnh phúc, bất chợt lại đâu đó tiếng thở dài. H́nh như con người gần gũi nhau bao nhiêu, th́ khi bỏ nhau lại càng dễ dàng với quyết định ấy bấy nhiêu. Không điêù ǵ vĩnh cữu, lâu dài. Tại sao là như vậy? Để người này phải t́m kiếm người kia. Vô vọng. Để những điêù gần ḿnh nhất, ḿnh không bao giờ thấy. Con người thích mơ mộng hăo huyền hơn. Phải chăng những ǵ xa xôi mới là nỗi nhớ đích thực!

Trúc xuống trạm Porte de Choisy. Giă biệt chuyến métro cuối, của năm hai-ngàn-lẻ bốn!

Buổi tối, Trúc với ông anh và  nhóc em chở nhau đến nhà anh Ngô Càn Chiếu-chị Thư Hiên. Ở đó đă có mặt gia đ́nh họa sĩ Vũ Đ́nh Lâm-Hà, gia đ́nh Vũ Hạ-Trúc Tiên, gia đ́nh Trần Lê Khang-Sương. Không là bao nhiêu người thật nhưng những câu chuyện vui không thiếu. Xin được nhắc thêm, anh Ngô Càn Chiếu là người đầu tiên khởi xướng các chương tŕnh nhạc sáng tác - Cùng Hát Cho Nhau Nghe - ở Paris. Anh khởi lập nhóm Sáng Tác Thạch Cầm. Đồng phục cho các cô thời ấy, là chiếc áo dài maù xanh dương đậm. Cho đến bây giờ Trúc vẫn c̣n giữ chiếc áo dài đồng phục này ...

Cũng ngay tối hôm ấy Khang đàn và hát cùng Sương: "Bài K viết cho T". Bá hát Khang soạn và viết cho hai giọng ca Kim Tuấn-Bạch Thảo. Khang nói: "Để dành tŕnh bày trong ngày ra mắt CD Từ Một Phía Không Em!".Cám ơn Khang, Trúc không biết nói ǵ hơn ...

Trúc xin được dừng bút nơi đây nhé. Viết, cốt ư là vẽ lại kỷ niệm ... Viết, cốt ư là muốn chân thành gởi đến gia đ́nh, quư anh chị em, bạn hữu, tấm ḷng cám ơn của Trúc rất sâu xa ...

Và riêng anh,

Je pense à toi ...

 

Trang Thanh Trúc

Paris, cuối đông 2004