copyright (c) 1999 by respective authors
Internet Address: vnnp@tntt.org
Home Page: http://www.saigonline.com/vnnp/


Bộ 3, Số 93, Ngày 15  Tháng 08, 2000


 

M Ụ C L Ụ C

THƯ NGOÛ ................................................1

THƠ TUYỂN ...........................................2

1 - Môi Em -- Nguyễn Khánh Hòa, 2
2 - Lá Thư Từ Trại Tị Nạn -- Nguyễn Thanh Trúc, 3
3 - Gọi Vong -- Hoàng Xuân Sơn, 4
4 - Tuyệt Mộng -- Phỉ Thúy, 5
5 - Tro Xám -- Võ Nguyễn Như Quỳnh, 6
6 - Lạc Ðêm -- Thanh Sơn, 7
7 - Trăng Mật -- Cổ Ngư, 8
8 - Về Nam -- Trần Hoài Thư, 9
9 - Tình Gọi -- Trần Mộng Tú, 10
10- Ngọt Ngào -- Tường Vi, 11
11- Bài thơ Tình Viết Khi Nổi Sùng -- Nguyễn Bắc Sơn, 12
12- Em Mà Cũng Biết -- Hoàng Lộc, 13

VĂN / SÁNG TÁC ...........................................14

1 - Chiều Qua Trường Cuõ -- Hạnh Quyên, 14
2 - Vết Sẹo Ðầu Ðời -- Quan Dương, 15

LIÊN LẠC VÀ THỦ TỤC.....................................16


VNNP 1


T H Ư   N G Ỏ


Bạn thân mến,

Có bao giờ bạn bắt gặp lòng mình thật bồi
hồi khi đọc lại những trang sách cũ, khi nhìn
lại căn nhà xưa nơi mà bạn đã từng sống và
lớn lên ở đó, hay khi bước qua con phố thân
quen? Chuyện này đã xảy ra với tôi, và xảy ra
thường lắm, cứ như là cơm bữa (hơi cường
vị hóa nhỉ). Tôi là "con mọt sách của gia phả"
(lời của Ba tôi nói đó). Nhưng cũng chưa hẳn
ngụ ý tôi là đứa thông minh. Ðơn giản chỉ
vì tôi ham đọc sách lắm lận. Tôi đọc ngấu
nghiến những dòng chữ trong sách mới. Có khi
thức khuya trốn trong mền cầm đèn pin đọc (vì
nếu mở đèn sáng thì Ba Mẹ sẽ la cái tội
thức khuya). Với tốc độ và cơn ghiền đọc
như thế thì tủ sách nhà tôi, túi tiền của tôi
không đu ? để đáp ứng nhu cầụ Chuyện đọc
lại những trang sách cũ là lẽ dĩ nhiên. Khi đọc
lại sách cũ, tôi có thói quen đứng trước kệ
sách điểm qua tựa sách. Có những tựa trên
gáy sách gợi cho tôi nhớ lại dịp nào tôi đã
có quyển sách đó. Cũng có những cái tựa khơi
lại trong trí tôi những ấn tượng sâu đậm của
tôi đối với nhận vật chính. Không ít những
cái tựa làm tôi bật cười vì một vài câ u
đối thoại khá dí dỏm, hay gật gù vì đôi câu
luận về đời sống rất chí lý. Thế là cứ
dựa theo tầng số rung động của dây thần kinh
não, và nhịp đập của cơ tim mà tôi chọn ra một
quyển, có khi là vài quyển, để đọc lại.
Ðiều đặc biệt là tôi lúc nào cũng bồi hồi,
xao xuyến khi giở trang sách cũ ra đọc. Mười
lần như một dù đã đọc lại hơn một lần.
Cái rung động của tâm hồn không theo thứ tự
nào cả nhưng chung quy là về hoàn cảnh khi tôi
nhận quyền làm chủ của quyển sách (ngày tháng,
địa điểm, và chữ ký của tôi trên trang đầu
mỗi quyển sách là chứng tích), về nhân vật
chính, về những suy diễn của tôi miên man khi
đọc. Không ít lần tôi như hoà mình sống,
khóc, cười với các nhân vật trong sách. Những
người bạn không có cùng sở thích như tôi
thường bảo tôi hơi điên.

Mặc! Tôi vẫn là tôi.

Có một lần, tôi bắt gặp hồn mình đại náo
cùng loại như khi đọc lại quyển sách cũ, chỉ
có điều là cao tầng hơn. Ðó là khi tôi đứng
trước cửa ngõ căn nhà cũ lúc về thăm quê
hương, thăm Ba tôi bị tai biến mạch máu não.
Sau những ngày căng thẳng trong bệnh viện với
Ba, tôi lang thang về xóm cũ khi sức khoẻ của Ba
tạm ổn định. Chỗ tôi ở ngày xưa được gọi
là xóm Vú Sữa vì hầu như nhà nào cũng có
trồng cây vú sữa. Cái xóm nhỏ có khoảng 17
căn nhà san sát nhau thành vòng cung như cul de sac và
chỉ có một ngõ ra vào duy nhất. Cả xóm có
đủ loại vú sữa: tím, hồng,hột gà, trắng.
Hồn tôi chùng xuống theo từng bước chân lần
về đó. Những cây vú sữa xoè tàn xum xuê nay
đã không còn. Cái sân rộng giữa xóm nơi tôi
hay chơi bán hàng giờ hẹp té vì thiên hạ nới
nhà ra thêm (hay vì tôi đã lớn?!). Con nít không
còn chơi trò lấy chỉ xỏ bông vú sữa thành
dây đeo nữa. Chúng chỉ thích chơi trò chơi
điện tử. Bước chân tôi lần về trước căn
nhà nơi tôi sống và lớn lên mười mấy năm
đầu của đời mình. Hai cánh cửa ngõ vẫn như
xưa. Hàng rào dâm bụt thưa hơn nên tôi có cơ
hội nhấp nha, nhấp nhỏm cái đầu để nhìn
vào bên trong. Cây ngọc lan đã bị đốn, giờ
chỉ còn trơ cái gốc trên mặt đất một tí
(tôi tự hỏi tại sao người ta không đào cái
gốc lên?). Tôi như thấy có đứa bé đang nhào
trộn vỏ bưởi với vôi để làm sương sa.
Ðảo mắt qua cội mai già, có đứa nhỏ đang róc
mía. Con dao to quá cỡ vô tình róc mạnh cắt vào
ngón tay trỏ của nó. Nó đau lắm nhưng không
dám khóc, chỉ suýt xoa và cho ngón tay trỏ vào
miệng nút máu nhổ ra đất. Cạnh bụi bông lài
và lu nước sát bờ tường, có đứa bé đang
thút thít khóc vì bị đòn đau. "Cô cần chi ?",
giọng nói Bắc kém ngọt và hơi sẵng đã làm tôi
sực tỉnh. Giọt nước mắt vừa lăn xuống môi,
nóng hổi. Tôi đưa tay áo chậm khô dòng nước
mắt. Tiện tay, tôi lau luôn cái màn ảnh nhỏ
đã chiếu lại những hình ảnh của mình khi còn
bé với từng chỗ, từng vật của căn nhà.
Vuốt ve cái thẹo nhỏ trên ngón trỏ, tôi rời
căn nhà yêu dấu đó một lần nữa. Có lẽ đó
là lần cuối tôi đặt chân mình về xóm Vú
Sữa. Cái tên xóm, tôi nghĩ người ta nên đổi
thành xóm "nhà lầu" vì vú sữa chẳng còn một
cây và nhà lầu thì chen chúc nhau.

Cách đây vài tuần, hồn tôi có dịp rung động
mạnh một lần nữa. Lần này có vẻ lạ! Tôi
bồi hồi trong bàng hoàng. Thật đó. Khi còn
học đại học, tôi có dịp nhảy xe buýt hay đi bộ
qua các đường phố ở downtown thành phố hoa
hồng mỗi ngày vì trường tôi nằm ngay trong
downtown. Tốt nghiệp xong, tôi có việc làm cũng
trong downtown, và làm được vài năm. Tôi quen
những con đường trong trung tâm thành phố hoa
hồng như thuộc những đường chỉ tay của
mình. Công việc thay đổi, tôi phải làm nơi
khác. Trong những năm làm ở khu khác của thành
phố, tôi chẳng có dịp đi thăm lại downtown. 5
năm sau, cũng vì công việc, tôi nhận job ở
downtown. Ngày đầu tiên bước chân trên con
đường cũ, lòng rộn rã khác thường. Cứ như
là gặp lại người yêu sao bao năm xa vắng. Hay
có giống như là anh lính về gặp lại người
tình/người vợ sau bao năm chinh chiến chăng
nhỉ ?. Tôi không ngờ đã bắt gặp mình bước
những bước thật chậm, miệng mỉm cười hoài,
hít thở thật sâu hơi hám của downtown vào
buồng phổi, rồi lại như con chó đánh hơi
bước thật nhanh tìm về những chổ thân quen
mà tôi đã từng đi qua và ngồi qua. Tự dưng
thấy mình trẻ con hết sức, muốn ôm chầm lấy
gốc cây trong công viên trường đại học cũ.
Miếng vỏ cây bị bóc theo hình chữ "Mẹ" Tết
Nguyên Ðán hôm nào vẫn còn đây. Tôi nổi
khùng làm chuyện lạ đó hôm học bài thi midterm
dưới gốc cây. Bài vở còn khối ra, học
chẳng vô, nhớ nhà ray rức, Tết mà học thi
thiệt trần ai. Bàng hoàng vì tôi không ngờ
lòng mình mến thành phố này đến thế. Cái
chốn mà tôi phủ nhận không phải quê hương
mình.

Bạn thân mến,

Bất cứ một vật gì dù nhỏ như cái cây, ngọn
cỏ hay lớn như căn nhà, con phố mà ta đã gặp
qua trong đời đều để lại trong chúng ta một
ấn tượng. Ấn tượng đó xấu hay đẹp, vui hay
buồn, sâu đậm hay thoáng qua, cũng còn tuỳ.
Những ấn tượng đó góp phần làm cho hành trang
đời của chúng ta ngày càng nhiều hơn, và sinh
động hơn. Những gì mà trang báo này chở
nặng đã và đang để lại trong tôi ấn tượng
đẹp và đậm đà. Không biết bạn thế nào, tôi
thì lưu trữ tất cả những trang báo này. Lâu
lâu đọc lại, bắt gặp hồn mình rung động nhẹ
nhàng, bồi hồi không ít. Hy vọng những tâm
hồn yêu văn học của chúng ta sẽ gặp nhau ở
một cung ngân nào đó trong tầng rung của nghệ
thuật. Biết đâu có một ngày nào đó, chúng ta
có dịp ngồi quây quần với nhau bên chiếc bàn
tròn và chuyện trò về trang báo mà chúng ta
đang nhận qua net hiện nay. Chuyện hiếm nhưng
có thể xảy ra.

Nghĩ cũng thú vị bạn nhỉ!

Nguyễn Thanh Trúc
(Viết cho VNNP )

 

VNNP 2


T H Ơ   T U Y Ể N


Môi Em

Môi em mầu hồng thắm
Ta ước gì ghé thăm
trên môi em một lần
Dù đọa đầy trăm năm

Môi em cười xinh xắn
Những chiếc răng trắng ngần
Như song tù êm ái
Nhốt hồn ta chung thân

Ta hôn em một lần
Bờ môi ngọt thanh tân
Xin thở bằng môi em
Cho quên đời lận đận

Ta hôn em , một ngày
Chừng như hết đắng cay
Xin thở bằng môi em
Sống qua cuộc đời này

Nguyễn Khánh Hòa
nguyenkhanhhoa@aol.com


VNNP 3


Lá Thư Từ Trại Tị Nạn

Mẹ yêu kính,
đã gần năm xa Mẹ!
Lê bước buồn,
con,
một kẻ lưu vong,
Quanh quẩn trong trại tị nạn bít bùng,
Con ao ước trở về vòng tay Mẹ

Có những hôm
con ngồi nhìn lũ trẻ,
Chúng nô đùa rất vui vẻ ngoài sân,
Lệ hoen mi,
ôi nhớ Mẹ muôn phần!
Giọt nước mắt,
mặn,
tủi thân quá thể!

Con xa Mẹ khi tuổi còn quá trẻ
Ðâu biết đời có muôn vẻ,
đủ màu,
Chưa kịp nghĩ ngày mai sẽ ra sao,
Ðầy hung bạo,
đời bứt con khỏi Mẹ

Mẹ nâng niu,
đời dập vùi con trẻ,
Nâng chén cơm mà dòng lệ chực trào,
Ðôi dép đứt vừa cột kẽm,
Mang.
Ðau!
Hàng rau muống vừa xanh
bị trộm bẻ

Mấy hôm nay có vài cơn mưa nhẹ,
Không thấm đất,
chẳng đủ để rửa tay,
Mười lít nước:
tắm,
giặt,
nấu,
mỗi ngày
Trại tù lỏng giam hình hài con Mẹ

Mới vừa rồi bị sốt,
định mặc kệ,
Trong tù lỏng cũng chẳng thể khác hơn,
Có người bày cơm trộn ớt,
vo tròn
Ăn thay thuốc,
đẩy lui cơn sốt.
Khoẻ

Con chợt nhớ lời nghe từ tấm bé,
Con không Mẹ được gọi: trẻ mồ côị
Con xa Mẹ như đàn đứt dây rồi,
Trời cẩm tú mịt mùng, vì thiếu Mẹ

Ở quê nhà, Mẹ có mong con trẻ ?
Nhớ thương con?
Sức khoẻ Mẹ làm đầu,
Chiếc lưng còng,
hai buổi cháo với rau,
Xót lòng con,
phương này lo cho Mẹ

Ðêm Trung Thu trăng tròn,
trời quạnh quẽ,
Gió viễn du cho ta ké mấy lời,
Nhắn gửi về quê Mẹ chốn xa xôi,
Ở phương xa con cầu mong Mẹ khoẻ.

Viết thư rồi con lại đem ra xé,
Gửi làm gì,
khi đọc Mẹ sẽ đau,
Lệ thương con khô héo,
nét mi sầu,
Vết chân chim đã hằn sâu mắt Mẹ

ngthanhtruc
ngthanhtruc@yahoo.com


VNNP 4


Gọi Vong

Một mai cổ tháp lòng anh
đá sầu rêu thảm khóc thành thị em
từ trăng u uẩn xuống thềm
Sông gầy kỹ nữ đêm đêm gọi về
Gọi buồn am miếu sắt se
Gọi vong liễu,hạnh đầu hè thảm thương

Hoàng Xuân Sơn

VNNP 5


Tuyệt Mộng

Dừng bước lại quay lưng thôi chờ đợi
Vẫn khói sương lãng đãng níu bàn chân
Tay chơ vơ khỏa vạch bóng ân cần
Chiều chạy trốn phố buồn lên non vắng

Ta đã chết một nữa hồn chết lặng
Mộng mị lời không giống nước cam lồ
Diễm tuyệt tình chỉ là nghĩa hư vô
Ðày đọa mãi một tội đồ bất hạnh

Len lén thắp nến hồng tìm nhân ảnh
Em là em và anh vẫn là anh
Mỏng manh thôi, kiêu sa một khung mành
Vươn tay chạm, tan nhanh hình với bóng

Ðêm hôm nay đêm cuối cùng tuyệt vọng
Ngắm hoa vàng thương bẽ bàng kiếp hoa
Tay run run chạm khóe mắt nhạt nhoà
Tâm thư hỡi xóa tình ta từng bức

Giữa mênh mông một kiếp người rất thực
Những cợt đùa duyên nợ vốn lả lơi
Cuốn xô ta vào cơn lốc không lời
Chùng lối mộng tả tơi tình viễn mộng

Trăng lẻ loi nghiêng mình soi chiếc bóng
Chợt thương mình lạc lõng giữa đời nghiêm !

Phỉ Thúy
Thuythanh9@aol.com

VNNP 6


Tro Xám

chị ngồi xuống gốc sung khô đầu ngõ,
mái tóc vừa mới nhuộm vẫn còn xanh
lá lao xao cây hát điệu yên lành
gốc sung chảy nhựa đầy như máu đổ

kể từ đấy người đi không về nữa
cây sung già mặc niệm đứng suy tư
mẹ bảo rằng căn nhà quá âm u
thôi hãy chặt cây sung làm củi đốt

và giống chị gốc sung giờ cô độc
chảy những giòng như lệ đã đầy vơi
đêm vô tư sao sáng ở trên trời
chị bất giác mong anh về da diết

anh vẫn bảo chị ngày xưa mắt biếc
sáng như vì sao sáng giữa đêm đen
cây sung xưa xanh lá đứng dịu hiền
như đồng loã nụ hôn đầu vụng dại

chị nén lại tiếng thở dài tê tái
đáng lẽ ra hy vọng chết lâu rồi
hai mươi năm hờ hững tháng năm trôi
nếu còn nhớ anh đã về gặp lại

mẹ của chị đem cành sung đốt củi
cháy như lòng chị cháy giữa đêm thâu
một lần thôi tiễn biệt mối tình sầu
rồi lụi tắt trong màu tro xám lạnh

tháng 8 năm 2000
Võ Nguyễn Như Quỳnh
Nhu_Vo@gagems.com


VNNP 7


Lạc Ðêm

Nửa đêm loạng choạng bước chân
Thấp cao gót nặng tiếng gần tiếng xa
Ddèn khuya vàng ệch bóng nhoà
Tiếng ho khô khốc vỡ oà giấc mơ

Ðời buồn theo với giọt mưa
Nguồn cơn thao thức dây dưa trong lòng
Thương nhau số phận long đong
Ngửa bàn tay hứng những dòng lệ đaụ

Thanh Sơn
dothanhvan@yahoo.com

VNNP 8


Trăng Mật.

Ðừng xa nhau em nhé !
Khi những giọt tình lấp loáng ướt cỏ tơ
Bỗng hoá khói khoác áo mỏng bay lờ mờ trên hồ
Chờ nắng mới
Khơi một ngày hè
Sẽ rất xanh.

Ðừng xa anh em nhé !
Dùchỉ ít phút nưã thôi
Mặt trời sẽ tự trầm trong biển sương màu tím,
Lũ chim trắng rũ cánh về thiên đường
Và mỗi hòn sỏi nhỏ
Sẽ phình trương
Vỡ sáng một ánh saọ

Ðừng xa nhau, em nhé !
Nhớ lũ bướm muôn màu về vui bên hoa ngát
Rực rỡ cánh phấn muà hè mong manh,
Còn anh bơi ra giưã biển
Tìm chiếc vỏ sò có nàng Vệ Nữ trắng
Hiến tặng ánh trăng
Ddã chảy giòng em - mật sóng sánh ngọt
Vào giưã đời
Cuả riêng anh.

ETRETAT - PONT L'EVÊQUE
17.08.1996
Cổ Ngư
quanchau@club-internet.fr

VNNP 9


Về Nam

Một bãi sông trăng đầy ảo mộng
Tôi về . Trăng cũng nhớ về Nam
Em xạ Mái tóc mềm hơn lụa
Có tắm lõa lồ trong suối trăng ?

Tôi quá ngẩn ngơ nhìn chẳng thở
Trăng rơi vào cốc rượu lung linh
Tôi theo dài bãi tìm trăng đậu
Chỉ có buồn, một nỗi lặng thinh

Trần Hoài Thư

VNNP 10


Tình Gọi

Em đi buổi sáng mù sương
Dấu chân có tỏ trên đường em qua ?
Em đi buông một đóa hoa
Hương thơm dội lại cánh xa cuối trời

Em đi đôi mắt ngậm ngùi
Rừng phân ưu đứng lá ngồi tịnh tâm

Em đi sông gọi tiếng thầm
Lục bình chia nhánh đá trầm mình đau

Em đi trời xuống thật sâu
Mây chia trong tóc gió nhầu trên vai

Em đi biển có thở dài
Muối tìm mãi dấu chân ai trên bờ

Em đi rách một trang thơ
Sách nằm ôm mặt u - ơ gọi tìnhụ

Em đi xóa một bình minh

Trần Mộng Tú

VNNP 11


Ngọt Ngào

Tặng nhau chi những ngọt ngào
Ðành đem cái ngọt ướp vào trong thơ
Như năm mười sáu ngu ngơ
Lần đầu biết hẹn biết chờ biết mong
Môi cười mắt liếc rất trong
Chạm vào ánh mắt phải lòng nhau thôi
Thế rồi mơ mộng với người
Mơ đường lá nhỏ, thương trời mưa bay

Bây giờ qua tuổi thơ ngây
Tặng nhau chi những men say dịu dàng

Tường Vi

VNNP 12


Bài Thơ Tình Viết Khi Nổi Sùng

Thời mạt thế người ta yêu nhau bằng cái búa
Và tặng nhau hàng chục nhát dao găm
Anh, kẻ chập chờn giữa càn khôn lảo đảo
Tặng cho em nguyên một đóa trăng rằm
Thôi, thời đại chúng ta ...
Tâm hồn em ô nhiễm cũng thường
Trời đất đã cho anh nụ cười bất sá
Sá gì cái chuyện tơ vương
Cám ơn em đã viết cho anh những bức thư tình
Tình thảo nguyên hoa quỳ vàng đắm đuối
Em không nói tiếng người , em nói bằng tiếng chim
Tiếng nói em thơm ngát suốt đời anh
Cám ơn em đi cùng anh trong khu vườn xanh
vườn trĩu trái trái hồng như trái ngực
Anh thương những loài cây suốt ngày bực tức
Vì giận mình sao chưa biết đi
Dù sao cây cũng biết đi như mây bay
Vẫn còn thua bước chân người đầy dấu ấn
Khi loài chim bước tình cờ tha thẩn
Là lúc tâm hồn anh đầy những dấu chân
Cám ơn ngôi nhà em, ngôi nhà đã bao dung
Người thiếu nữ vừa ngọt ngào vừa cay đắng như em
Những đêm khuya em có thắp ngọn đèn
Ðể soi sáng những góc lòng đen tối ?

Thôi câu chuyện nói cho nhiều cũng vậy
trăm năm dài rồi sẽ đụng nghìn năm
Tất cả qua đi điều gì còn ở lại
Một đóa hoa quỳnh trong cõi trăm năm

Nguyễn Bắc Sơn

VNNP 13


Em Mà Cũng Biết ...

em mà cũng biết làm giông bão
cũng ra tay chớp nổi mưa chìm
đã mặc tình ta ngày đói khổ
em mà cũng thế nữa chăng em ?

ta ra sức kéo đời em lại
càng kéo càng nghe nỗi dửng dưng
ta căng ta xuống từng hơi rượu
hào sĩ như ta mà não lòng

rồi em cũng biết làm đau đớn
cho cả dòng sông lẫn chiếc cầu
ta đứng nhìn sông từ sáng sớm
tới chiều - tình biết khó dài lâu

ta ra sức giữ mà không nổi
hoàng hôn mắt rượu đã mờ cay
ví em lòng có thôi giông bão
chưa chắc tình qua kiếp nạn này

em mà cũng có thời che mặt
cũng nghiêng vai trút gánh nửa đường
ta lại thuyền bơi trên nước ngược
rối bời tay lái cõi hoang mang

Hoàng Lộc
lhoang6951@aol.com

VNNP 14


SÁNG TÁC - GIỚI THIỆU


Chiều Qua Trường Cũ
( Cho SJSU va cho T. )
-Hạnh Quyên-

Ta qua đây chiều nay
Nghe lòng thương nhớ đầy
Kỷ niệm nào rất khẽ
Quay về hồn ta say.

Hảo thả nhẹ từng bước chân trong khuôn viên
trường. Nàng nghe lòng bồi hồi khi đi qua
những nơi nhắc nhớ từng kỷ niệm của một
thuở còn là sinh viên đại học. Khuôn viên
trường tám năm về sau vẫn không khác gì tám
năm về trước. Hàng cây vẫn xanh, thảm cỏ
vẫn êm. Những buildings vẫn một màu vôi
trắng. Ngọn cây dừa nổi tiếng của trường
vẫn đứng vững bên ngôi tháp cổ với lớp
dây xanh leo chằng chịt. Chỗ kia là nơi nàng và
đám bạn hay ngồi gặm vội khúc bánh mì trước
khi vào lớp. Góc sân nọ là chỗ lý tưởng
để chờ đợi nhau. Bục xi măng bên trái và
phía trước của thư viện là nơi các chàng hay
ngồi để ngắm các nàng đi qua, đi lại Rồi
lại còn tầng lầu 5 của thư viện, nơi mà nàng
và đám bạn thường chiếm cứ hẳn một chiếc
bàn dài để cùng ngồi làm bài, học bài, để
quan sát các bàn bên cạnh với những cô bé
freshman môi đỏ, những cô bé tóc để mái hiên,
những cô bé hay cười một cách hồn nhiên cùng
các chàng đẹp trai hay chải chuốt, và cũng để
tán dóc hay chia xẻ chuyện vui, chuyện buồn với
nhau. Thư viện hôm nay vắng vẻ vì đang là mùa
nghỉ hè. Hảo bước chân ra ngoài, ngồi trước
cửa thư viện nhìn chung quanh trường. Không khí
buổi chiều mát rượi. Ðâu đây có tiếng chim
hót. Ðâu đó có tiếng lá lao xao cọ mình trong
làn gió nhẹ. Không khí đượm một mùi hương
thoang thoảng của loài hoa nào đó mà Hảo không
đoán ra được. Trời trong xanh và toàn thể
ngôi trường dường như được thắp sáng hẳn
lên dưới ánh nắng chiều. Ngày xưa lúc còn đi
học Hảo làm gì có thì giờ mà nhìn ngắm thong
thả như thế nàỷ Lúc nào cũng bận rộn, cũng
lo âu với bài vở. Vừa xong lớp này là phải lo
lớp nọ hoặc phải vội vã chạy vào Bookstore
của trường để làm thêm. Hảo bận rộn suốt
ngày, bận nhưng vui vì đã sống hết mình cuộc
sống của một sinh viên tự lập. Hảo đứng
dậy, tiếp tục đi về phía Student Union và bước
vào Bookstore. Những khuôn mặt làm việc ở
đây đều đã đổi mới. Nàng không còn gặp
lại Sunny, Yvonne, Adam hay Nelson. Ngay cả nhũng
người trong ban quản lý cũng đã thay đổi. Hảo
không quen biết ai, cũng chẳng còn ai nhận ra
nàng nữa. Hảo đến gian hàng số một, chợt
nghe nao lòng khi nhìn lại gian hàng ngày xưa Hảo
đã sắp xếp, đã để tâm tới vì nó thuộc
về trách nhiệm của Hảo. Ai đó cũng sắp xếp
cẩn thận và ngăn nắp lắm đây. Hồi xưa mới
được vào là m trong Bookstore và được giao cho
trách nhiệm, Hảo thích lắm vì gian hàng có
nhiều cây viết, cục tẩy nho nhỏ, xinh xinh. Sau
này Hảo mới biết là không ai thích lãnh gian
hàng này cả vì mỗi tháng, khi phải tính sổ
thì Hảo phải tỉ mỉ đếm từng cây bút, từng
cục tẩy. Nhưng tính Hảo vốn cẩn thận nên
nàng vẫn vui vẻ làm mỗi khi đến kỳ. Hảo còn
nhớ đích xác là mỗi một hộp bút chì số 2
có đúng 144 cây. Những hộp nào chưa mở thì
không cần phải đếm, còn nếu lỡ mà có 2 hay 3
hộp dở dang thì Hảo phải cẩn thận đếm và
dồn lại cho đúng. Thời gian trôi qua, mới đó
mà đã mười hai năm rồi. Mười hai năm từ
ngày Hảo bỏ việc ở Bookstore để bắt đầu
làm việc trong nghề. Hảo chợt giật mình khi
nghe: "Anh cũng không biết tại sao anh vô đây
nữa." Nàng quay lại, không, không phải Thịnh.
Tiếng cô gái cười trong trẻo:

"Anh Huân muốn kiếm việc làm không thì Thanh nói
bà boss Thanh cho"

Hảo rảo chân bước nhanh ra khỏi tiệm. Nàng nghe
lòng hụt hẫng, nghe tim choáng ngợp trong nguồn
ký ức chợt aò aò trở về. Vâng, cũng nơi
ấy, cũng cảnh ấy, mười hai năm về trước,
Thịnh đã vô Bookstore, đã đứng cạnh nàng và
đã nói câu ấy khi nàng chào và hỏi Thịnh

"Ủa, anh Thịnh đi đâu vô đây vậỷ"

Và nàng đã thẹn thùng, đã ngập ngừng, đã
bối rối khi nghe Thịnh lặp lại câu trả lời
lần thứ hai. Nàng nghe lòng chùng xuống và
không biết nói gì ngoại trừ giữ yên lặng.
Thịnh cũng lúng túng nhưng rồi chàng nói:

"Anh muốn mua ruột bút chì, Hảo có biết ở
chỗ nào, chỉ cho anh đỉ"

Hảo chỉ về phía trong của tiệm, nơi có bạn Hảo
đang đứng: "Anh Thịnh đi đến quầy đó có bạn
em giúp cho"

"Hảo giúp anh đi. Anh ngại quá."

"Không được đâu, có bạn em ở đó rồi, anh
Thịnh cứ đến đó đi."

"Vậy anh mua rồi tí trở lại Hảo có còn đứng
đây không?" -"Có thể. Em phải vô trong kia
lấy thêm đồ."

Thịnh nằn nì:

"Lát nữa anh trở lại Hảo còn đứng đây đi
nghen. Hảo đừng ở trong đó lâu quá nghen."

Hảo gật đầu nhưng nàng đã không ra như đã
hứa. Nàng buồn vì phải để cho Thịnh thất
vọng nhưng nàng không làm khác hơn được. Sáng
hôm sau, đến trường sớm như mọi ngày và đi
con đường quen thuộc mỗi ngày, nàng chợt thấy
Thịnh đứng hút thuốc bên lối đi cạnh trường
và Thịnh cũng vừa dập tắt điếu thuốc khi
thấy nàng. Nhưng Hảo đã kéo vội cô bạn đi
cùng và quay lưng đi con đường khác. Hảo không
muốn gặp Thịnh. Nàng sợ phải nghe những lời
mà nàng chưa muốn nghe. Thịnh thì sắp ra
trường. Nàng thì mới bước vào đại học.
Nàng sợ tình cảm sẽ ảnh hưởng tới việc học
mà nàng thì lại phải còn đi làm để lo thân.
Tội nghiệp cho Thịnh, có lẽ chàng buồn lắm vì
hôm sau cô bạn của Hảo nói với Hảo rằng

"Dung hỏi Hảo làm gì mà có người đau tim kìa"

Hảo giả vờ không biết :

"Hảo có làm gì đâu. Mà làm gì có người đau
tim vì Hảo?" Khi kể cho Liên, cô bạn thân của
Hảo, Liên nói:

"Vậy là anh Thịnh muốn tỏ ý với Hảo đó."

"Tỏ ý gì?"

"Thì ảnh mến Hảo"

"Ảnh với Hảo đâu có gặp nhau nhiều, làm sao mà
mến được."

"Thì Hảo dễ thương, gặp vài lần cũng đủ
mến nhau rồi. Với lại anh? bận đi làm nữa,
làm sao ảnh gặp Hảo nhiều được."

Hảo lặng thinh. Liên nói thêm:

"Anh Thịnh ngọt ngào, hiền lành lắm đó Hảo.
Hồi xưa Liên chơi với em anh Thịnh, Liên biết."

Anh Thịnh, do sự tình cờ em đi qua trường cũ,
và cũng do sự tình cờ, em nghĩ tới anh. Mười
hai năm đã qua, từ dạo ấy. Dòng đời chia
thành nhiều nhánh. Cuộc đời có lắm khúc
quanh. Có khi em nghĩ, nếu như sáng hôm ấy, em
không kéo tay Thúy quay trở lại để đi đường
khác. Nếu như sáng hôm ấy, em cứ tiếp tục đi
tới thì chuyện gì sẽ xảy ra? Anh sẽ nói gì
với em? Anh có biết hôm qua khi nói chuyện với
Liên em đã nghe lòng thoáng xót xa khi Liên bảo
nghe nói rằng anh đã có vợ xinh lắm. Và anh
có nghe em đã thì thầm Em mừng cho anh. Em chúc
anh hạnh phúc đó không? Cảm ơn anh đã dành cho
em cảm tình nho nhỏ ngày xưa, và xin lỗi anh nếu
em đã gây cho anh phiền muộn. Hai cuộc đời
chúng mình đã không cùng chung lối thôi thì kỷ
niệm xưa xin trả lại cho nhau.

-Hạnh Quyên-
(tháng tám 00)

VNNP 15


Vết Sẹo Ðầu Ðời
-- Quan Dương --

Em bay qua vướng vào tay sợi gió
Tôi vụng về buộc không nổi cánh chim
Mang dĩ vãng luồn tương lai ngồi vá
Sợi chỉ hằn lên mảnh vải : đường kim

QD

Hồi đó chủ nhật nào nội Ngân cũng đều ghé
sạp vải của má tôi . Hai bà thường nói chuyện
nắng mưa trời đất cho đến chợ tan mới về.
Lúc hai người nói chuyện, Ngân chịu khó ngồi
chờ, thỉnh thoảng nhìn vẩn vơ thiên hạ mua
bán. Khi nào chán thì lại tò mò nhìn tôi . Còn
tôi , đúng thằng đực rựa không giống ai ,
mỗi khi nàng tò mò nhìn thì tôi cũng ... tò mò
lén nhìn lại . Chỉ dám lén nhìn để gỡ sĩ
diện thôi , chứ thật ra tôi rất nhát ... gái .
Mặc dù nhát gái nhưng cứ mỗi lần nhìn khuôn
mặt dễ thương kia , tôi ước gì bỗng nhiên
được nàng tìm cách ngỏ lời làm quen trước .
Sự ước rất ngô nghê lại còn thêm đần
độn. Nhiều lúc tôi lẩm bẩm tự rũa thầm
tại sao có nhiều cơ hội tốt như vậy mà không
biết trưng dụng ? Này nhé trong lúc hai bà già
say mê trò chuyện thì hai người nhỏ đều
thất nghiệp , tôi thiếu gì cơ hội để liếc
mắt tống tình . Tại sao tôi không chủ động
đá lông nheo đại vài cái , được thì tốt,
không được cũng huề vốn, có lỗ lã gì đâu ?
Tự hỏi chỉ để ấm ức chơi vui . Ngày qua
tháng cứ thế trôi qua , còn tình hình thì dậm
chân tại chổ bất di bất dịch . Tình cảm hai
người không có gì tiến triển , lâu lâu thừa
cơ nàng lơ đãng không để ý , tôi bèn liếc
xéo một cái rồi mèo lại hoàn mèo , tôi lại co
đầu rút cổ im thin thít với nỗi lòng . Sẽ
chẳng có gì đáng nói nếu tôi không cảm thấy
thương nàng . Bởi tôi thương nàng nên mới
thành truyện . Thương từ lúc nào tôi chẳng
biết , chỉ biết đêm đêm nằm ngủ vẫn nằm
mơ thấy khuôn mặt tròn sáng như ánh trăng rằm
với nụ cười nhếch mép nữa miệng coi thường
cái thằng vừa nhát gái lại vừa ngu . Ngu đến
nổi bài học vở lòng mở đầu cho một cuộc
tình là người con trai phải làm quen với người
con gái tôi cũng không thuộc . Có làm quen rồi
thì mới có cơ hội tiếp xúc nói chuyện để
còn tán tỉnh yêu đương . Không dám làm quen thì
làm nên cơm cháo gì ? Vì ngu nên tôi đành chờ
sung rụng . Tôi thương nàng với cái miệng câm
như hến chờ sung rụng tưởng chỉ có trong
huyền thoại vậy mà có thật ngoài đời mới
là lạ .Trái sung đó là Hà bạn tôi . Thằng Hà
đúng là có nhiều kinh nghiệm , một hôm phát
giác chủ nhật nào Ngân cũng ngồi chơi ở sạp
vải của má tôi , bèn rỉ tai :

- Mày có muốn tao bắt cho mày một nhịp cầu
không ?

- Nhịp cầu gì ?

- Thì làm quen với Ngân đó

- Cách nào ?

- Dễ lắm mày trao cho nó một lá thư

- Tao không dám viết thư

- Ai bảo mày viết . Mày mang cho nó lá thư do tao
viết

- Lỡ nó không nhận ?

- Sao lỡ được , bảo là của Hà gửi là nó
nhận liền

- Mày làm như oai lắm

- Sao không oai , bởi vì con Ngân là bồ của tao

Lời tuyên bố nghe như sét đánh . Tưởng thằng
bạn tốt làm trung gian bắt một nhịp cầu cho
mình cua gái , ai dè nó dùng mình làm chim xanh .
Tôi tái mặt , nhưng sau đó suy nghĩ lại nếu
không làm chim xanh thì đâu còn cơ hội nào nói
chuyện thẳng thắn với nàng ? Có còn hơn
không. Vừa được làm quen với Ngân vừa làm
vui lòng thằng bạn , thiệt trọn tình trọn nghĩa .
Thế là tôi chuyễn buồn thành vui hớn hở
đồng ý . Cái đầu dại khờ bé nhỏ này duy
nhất nghĩ đem niềm vui đến cho nàng tức là
đem niềm vui đến cho mình. Kể cũng hơi lạ
bình thường tôi nhát gái kinh khủng, vậy mà khi
thằng Hà nhờ chuyện lá thư tình của nó cho
người tôi yêu , tôi lại đâm ra dạn dĩ. Lần
đầu tiên làm chim xanh, tôi thật hùng dũng. Ở
thế chủ động tôi gọi thẳng tên nàng:

- Ngân nè .

Bị bất ngờ , Ngân mở to mắt ngạc nhiên:

- Hả ?

- Ngân biết Hà không?

- Biết chứ , nhưng có chuyện gì?

Nàng hỏi cộc lốc làm chút can đảm hiếm hoi của
thằng thày lay biến đâu mất , tôi đâm ra ấp
úng ngang xương :

- Thàng Hà nó .. nhờ trao cho Ngân ..... lá thư .

- Ðâu ?

Mắt tôi đảo một vòng liếc chừng nội Ngân,
còn tay thì lẹ như chớp nhét cho nàng miếng
giấy được gấp tư . Nàng còn lẹ hơn tôi,
miếng giấy không đầy một giây ngắn ngủi đã
nằm gọn trong lưng quần (không biết chỗ nào) .
Sau khi hít một hơi thật dài , nàng tỉnh ruồi xem
như không có chuyện gì xảy ra.

- Về nội . Trưa rồi con còn phải nấu cơm học
bài .

Chẳng một lời cám ơn , khuôn mặt lạnh lùng
nhìn tôi rồi quay đi thật lẹ, đến nỗi nội
nàng phải gắt:

- Cái con này làm gì mà lật đật dữ vậy ?

Tôi nổi sùng định xỏ vào "không vội sao
được, dzọt về lẹ để xem thư tình nữa
chứ '".

May phước, tôi chưa buột miệng để sau này khi
quen nàng rồi, nàng dễ thương và hiền quá
đỗi . Dĩ nhiên dễ thương thôi chứ thương
nàng thì không dễ. Bởi vì như đã nói trên,
nàng đã có bạn trai , mà bạn trai của nàng lại
kẹt là bạn của mình ... Thằng Hà, sau đó khao con
chim xanh một chầu phở sau khi làm tròn nhiệm
vụ . Nói cho cùng đáng lẽ chầu phở khao quân
đó tôi trả tiền mới đúng , bởi vì thằng
bạn đã giúp tôi quen nàng một cách rất là danh
chánh ngôn thuận. Thế là cuộc tình tay ba bắt
đầu . Ðương nhiên phải có một tay âm thầm .
Tay đó là tôi . Tôi hăng hái làm con chim xanh
bất kể ngày đêm. "Khi Hà cần là tôi có; khi
Ngân khó là có tôi" . Ngày nào không được đem
thư hai đứa nó trao qua gởi lại là ngày đó tôi
ăn không ngon, ngủ không yên vì "nhớ ". Tôi cứ
thế bằng lòng trong hạnh phúc câm nín của mình .
Con gái thua con trai đủ mọi thứ chuyện trên
đời , nhưng để bù lại ông trời phú cho con
gái một môn hơn hẳn con trai đó là môn đánh
mùi tình cảm . Tình tôi dành cho nàng dấu thật
kín , đậy thật chặt , vậy mà hình như nàng
vẫn ngữi được mùi . Một hôm nàng hỏi tôi :

- Nguyễn có người yêu chưa ? Sao quen Nguyễn
lâu rồi, Ngân chưa hề nghe Nguyễn nói về
chuyện đó gì hết vậy ?

- Ngu cộng xấu như Nguyễn, ai mà thèm để ý.

- Nguyễn nói vậy chứ. Có người để ý
Nguyễn nhờ Ngân giới thiệu, Nguyễn có chịu
không?

Nàng đúng vô tình, tôi cộc lốc:

- Ai mới được chứ?

- Mà Nguyễn chịu không? Bạn rất thân với Ngân
đó nghe .

- Không , nam nhi lấy sự nghiệp làm đầu (nói
thầm trong bụng "tôi lỡ yêu một người không
thể rồi Ngân ạ".)

Ngân tiếp tục:

- Con nhỏ này cũng có mái tóc dài như Ngân
vậy .

Tôi thường khen mái tóc nàng nên nàng đem típ
người ra để dụ dỗ ? Tôi về nhà lục trong
computer lưu trữ ban Ngân trong đầu xem có ai tóc
dài giống Ngân không? Tuyệt đốt không. Hay
là...?

Một lần tôi chở Ngân bằng chiếc Honda Dame
để đến một địa điểm bí mật. Nơi đó có
thằng Hà chờ sẵn. Tôi đúng là đồ ngu đem
trứng giao cho ác. Bắt đầu nổ máy trời đã
chuyễn mưa . Một phần vì quá hăng hái, một
phần vì sợ thất hứa với thằng bạn, nên xe
vọt đại , hai đứa ướt như chuột lột. Có lẽ
vì lạnh hay vì sao, trời biết, Ngân ngồi sát
vào tôi . ngực nàng dĩ nhiên chạy đâu cho thoát
tấm lưng khờ dại này . Làn da của thằng con trai
19 dã lẹ làng biết được cái cảm giác tuyệt
bời (dù chỉ ké lại thêm qua hai lần vải áo ) .
Ðó là lần đầu tiên tôi biết được mùi vị
con gái, mà tôi đã đọc dược ở đâu đó vài
cuốn truyện dành cho tuổi mới lớn. Khác một
điều, mùi thơm con gái lần đầu tôi ngữi
bằng lưng chứ không bằng mũi bình thường như
những con người trần tục (nói thiệt không dốc
đâu) Thằng Hà hẹn Ngân ở một nơi, muốn
đến đó phải qua cây cầu bắc ngang đường
rầy xe lửa . Trời mưa, đường trơn, tài xế
đang thả hồn phiêu lãng ở một chốn nào, nên
khi băng qua, giật mình đạp thắng, xe bèn bay
thiệt đẹp xuống bờ ruộng ven đường. Tỉnh
mộng. Tôi đang loi ngoi lóp ngóp, cách đó một
mét, chiếc xe nằm đè ngang chân của Ngân. Máy
vẫn nổ, bánh xe theo sức ly tâm đưa biết bao
nhiêu là bùn đất phủ đầy người nàng. Hồi
đó, tôi ngu dễ sợ. Ðáng lẽ chạy đến để
xem nàng có bị gì không, thì tôi lại chạy lại
xem chiếc xe có bị gì không? Trong khi Ngân nhăn
mặt gần khóc vì chân bị ống bô đè, phải
được quyền ưu tiên để tôi hỏi han, tôi lại
quên , dành quyền ưu tiên cho chiếc xe . Không
phải tôi ham của hơn người mà vì tôi quá sợ,
xe lỡ có bề nào ba tôi nạo cho sát ván. Bây
giờ ngồi đây ân hận cũng đã muộn màng.
Nếu Ngân còn trên cõi đời này, không biết
nàng nghĩ gì về tôi ? Về một thằng con trai
ngu ngơ không biết tận dụng thiên thời, địa
lợi, nhân hòa ? Nhưng một điều nàng phải
nhớ, sau phút check lại xe là phút chàng quay lại
nhìn nàng đắm đuối, nắm tay nàng, giúp nàng
đứng lên, lau bùn trên mặt nàng và suýt đã
"hôn" nàng dưới trời mưa .Tôi còn nhớ cố
nhắm mắt lại để xua đi hình ảnh thằng Hà
khốn kiếp bạn tôi đang khiến lương tâm ình
cắn rứt . Tôi cũng không quên đôi mắt nai to
nhìn tôi rồi cũng nhắm nghiền lại, chắc để
níu kéo hình ảnh thằng bạn khốn kiếp mà tôi
vừa xua đi . Rồi thôi . Rồi hết. Không có gì.
Không còn gì,. Chỉ còn chăng một hình bóng đã
in sâu vào tâm khảm trong những chặng đường
hành quân, trong những lần đụng địch dưới
cơn mưa, trong lao tù, trên xứ người, dù đã hai
mươi mấy năm trôi qua . Bừng tỉnh.

- Nguyễn có sao không?

- Không sao . Còn Ngân?

- Cái chân đau quá.

- Ngân ráng chịu đau một xíu, để Nguyễn tìm
cách. Hay là...Nguyễn đưa Ngân đến chỗ Hà
nha, chắc nó đang chờ nóng ruột.

Nàng gật đầu . Nhìn thằng kia chăm sóc con nọ.
Bên ngoài trời mưa, tôi ngồi to hó. Có ai hiểu
trong tôi một nỗi niền bâng khuâng chua xót khó
tả thành lời ? Nội tâm đang dằn vặt xâu xé
với niền xót đ au của người đến muộn. Sau
cuộc tổng công kích của Việt Cộng vào Tết
Mậu Thân 1968 là lệnh tổng động viên. Lúc
đó tôi đang theo học lớp đệ nhất trường
trung học Võ Tánh Nha Trang. Như những thanh niên
khác, tôi lên đường nhập ngũ. Thế là "bút
nghiên tôi xếp không thèm nhớ, và gởi đời con
trai cho núi sông". Tôi ra đi mang theo con đường
học hành không trọn cùng một mối tình câm như
hến. Tôi vẫn là thằng lính muôn thuở tr ên
tiền đồn heo hút miền cao nguyên đất đỏ.
Bây giờ tôi vĩ đại hơn, canh gác rất nhiều
mối tình Ngân-Hà được vui vẻ đầm ấm bên
nhau ở hậu phương chứ không phải một mối
tình Ngân-Hà duy nhất mà tôi canh dạo nào dưới
cơn mưa mùa hạ. Trời đất vẫn xoay vần theo
quy luật thiên nhiên, tiền đồn vẫn có những
cơn mưa hạ bất chợt cũng như trong tôi chợt
có những cơn giao động âm thầm. Ðêm dưới
ánh hỏa châu đụng địch, tôi vẫn thấy được
đôi mắt ai to ngơ ngác nhìn tô i bối rối
đồng tình. Tôi khẽ ôm chặt cây súng, cũng
nhắm, nghiền mắt lại để xua đi hình bóng của
ai . Tôi cầu mong giây phút này Ngân tìm được
hạnh phúc bên Hà. Cả hai là bạn, đều bạn của
tôi . Xin hãy nhớ đến tôi, nhớ thật nhẹ
nhàng, trong vắt dù chỉ là làn gió thoảng qua
cũng được. Ðể tránh gặp lại người xưa
cùng mối tình vô duyên lãng xẹc, tôi tình
nguyện trấn thủ tiền đồn, không thèm xin d di
phép thường niên mà hồi đó mấy thằng lính
như tôi rất quý. Tôi miệt mài với núi rừng
cao nguyên cho đến ngày bị Việt Cộng rượt
chạy có cờ. Chạy vớ tốc độ 75 cây số/
giờ vào trại tập trung và chạy luôn sang Mỹ.
Chạy một thân một mình, không thèm có vợ, vì
ở tù ra, già nua xơ xác. Qua Mỹ lại gặp nạn
"lady first ", gái thiếu trai thừa ai mà ưa . Chạy
không thèm nhớ đến ai, kể cả Ngân về một m
ối tình đơn phương không đoạn kết. Chạy với
niền đau đủ thứ: mất mẹ, mất Ngân, mất
nước, lấy niền đau chung những người ở lại
để an ủi niền đau riêng của mình.Dù sao tôi
vẫn còn may mắn hơn những người không được
ra đi .

Tôi như một viên đá cuội vứt bỏ bên đường
đã bị cuộc đời lãng quên, chắc có lẽ rồi
cũng bị chìm vào quên lãng, nếu 21 năm sau, nơi
đất khách quê người, tôi không gặp lại
người xưa . Nước Mỹ. Một thân một mình,
trình độ Anh ngữ kém, nói chuyện bằng tay
nhiều hơn bằng miệng. Mà nói chuyện bằng tay
đâu dễ dàng gì. Nhiều lúc muốn diễn đạt
một điều gì đó với mấy thằng da trắng mắt
xanh, tay chân quơ quào thiếu điều "đi" hết
một bài quyền mà tụi nó vẫn không chịu hiểu .
Ðã chán đời, chán tình nay lại chán người,
tôi bèn xin vào làm cu ly ở một cái chợ,
thằng chủ là người Tầ u nói tiếng Việt Nam
cho yên chuyện. Tưởng rằng đã yên, đâu ngờ
nơi cái chợ xứ người, cách chợ xứ mình
đến nửa vòng trái đất, cố nhân lại hiện
về bằng xương bằng thịt.

- Xin lỗi . tôi nhìn ông hơi quen. Hình như đã
gặp ở đâu rồi thì phảỉ

Người đàn bà hỏi trong khi tôi đang vác bao gạo
50 pounds. Không thèm quay lại, tôi trả lời:

- Chắc bà nhìn lầm người . ( Cái thân hắt hiu
còm cõi này, qua Mỹ chưa tròn
một năm đi cày gần 12 tháng, ngày 11 tiếng làm
gì có thời giờ lạng quạng đi đâu, gặp ai để
mà quen với biết. ) Người đàn bà vẫn không
buông:

- Có phải anh Nguyễn trước ở Nha Trang không?

Tôi giật mình:

- Phải . còn chị là ai ?

- Ngân nè!

- Ngân?

- Ðúng rồi, anh còn nhớ Ngân không?

Ngân của tôi . Tôi đã trốn nàng tận cùng trời
cuối đất gần hết một đời người thế mà
không thoát. Thấy nàng đi một mình, theo phản
xạ tự nhiên từ tiềm thức, tôi hỏi:

- Hà đâu ?

Ngân ngập ngừng:

- Hà à! Chuyện dài lắm, để hôm nào Ngân kể
anh nghe .

Hôm nào gì nữa . Tôi mừng rỡ nôn nóng định
hỏi nàng đủ thứ, nhưng nhớ lại thân phận
hiện tại của mình. Tôi đang làm cu ly, thằng chủ
nãy giờ cặp mắt gườm gần muốn rớt tròng
xuống đất. Năm đồng một giờ chứ ít sao ?
Giờ này là giờ tôi đang bán cái xác thân phàm
phu tục tử để đổi mấy cái bill hàng tháng,
đâu phải giờ của tôi . Chợ này là chợ của
nó chớ đâu phải chợ của tôi hai mươi mấy
năm về trước. Muốn nói với nàng thật nhiều
nhưng đành phải câm, giống như hồi xưa thôi "
phải câm suốt đời " dù lân câm này hoàn cảnh
có sự đổi thay . Thấy tôi thê thảm như thế,
nàng bèn cho tôi số phôn và hẹn... sẽ gặp nàng
đêm nay . (Chỉ gặp qua phôn à nghe .) Tôi quen
nàng ở chợ. Số kiếp của tôi đúng là số
kiếp của thằng ở chợ, nơi những bộ óc kinh
doanh lừa thế bóc lột nhau mà vẫn cho mình tài
giỏi, chọn một con đường đi đúng. Một con
đường đi đúng là một con đường nên quên đi
tại sao mình phải đến nơi này để làm gì và
cho ai ? Thôi tạm gác chuyện này qua một bên vì
phạm trù của nó rộng quá. Cái đầu bé nhỏ xin
chỉ nghĩ đến Ngân. Tôi, ai cũng biết tôi chỉ
là thằng đần độn hết cỡ.

- Hello! Xin lỗi cho gặp Ngân.

- Ngân đây . Xin hỏi ai ở đầu dây . Anh
Nguyễn đó hở ? Anh có khoẻ không ?

Cũng một kiểu thăm hỏi xã giao y chang theo kiểu
Mỹ . Thôi đành chơi theo kiểu Mỹ:

- Khỏe, cám ơn. Còn Ngân?

- Bình thường. Nguyễn nàỵ.. Nguyễn qua lâu
chưa ? Bà xã và các cháu có cùng đi không? Làm
gì ?

- Làm cu ly như Ngân thấy đó. Phần vợ con thì
chưa có, Mèo chó cũng không. Riêng Ngân, chuyện
của Hà hồi đó thế nào có thể kể cho tôi
nghe được chưa ?

- Ðược. Nhưng trước khi kể, Ngân muốn biết
tại sao Nguyễn không chịu lập gia đình?

- Bởi vì tôi đã thề.

- Thề gì?

- Thề... ở vậy suốt đời .

- Tại sao ?

- Tại vì nó muốn lập gia đình, chẳng ai thèm
lấy, nên thề cho oai .

- Chứ không phải vì Hà à?

Nàng khơi lại nỗi đau . Tôi đáp:

- Cũng có thể. Nhưng mà thôi, Ngân kể chuyện
Hà cho tôi nghe đi ...

- Hồi đó... Nguyễn còn nhớ ? Cái lần Ngân
chứng kiến Nguyễn ngồi thẫn thờ nhìn ra bên
ngoài trời mưa trong quán nhỏ bên đường rầy
xe lửa, hình ảnh của Nguyễn nó cô đơn như thế
nào ... Mặc dù lúc đó Hà bên cạnh đang chăm
sóc cho cái chân đau của mình, nhưng Ngân có một
cảm giác không thể nào phân tích được. Dấu
ấn đầu đời dành cho tuổi con gái của Ngân
không phải là Hà, hoặc một ai khác, mà là ...
Nguyễn. Nguyễn biết không? Con gái mà. Sự
phản xạ của tuổi dạy thì kỳ cục lắm. Ngân
biết Nguyễn đang âm thầm yêu Ngân. hai mấy
năm rồi, thời gian cũng đã đủ dài để phân
tích. Ðúng thế không? Nếu bên Ngân không có
Hà thì hình ảnh của Nguyễn dưới cơn mưa không
cô đơn, não lòng như thế. Và cũng thật kỳ
lạ, trong Ngân dường man mác một nỗi niềm khó
tả. Trước đó, Nguyễn còn nhớ Ngân hỏi
Nguyễn điều gì không? Có một người con gái
tóc dài ngang lưng dù đã có người theo mà vẫn
để ý đến Nguyễn. Nguyễn im lặng đến vô
tình, trong khi Ngân đứng trước ngã ba đường
không biết tính sao . Cái cảm tưởng Hà là bạn
trai không còn trong Ngân nữa . Ngân không phản
bội Hà. Nhiều đêm tự xét mình, tình cảm
dành cho Hà tưởng là tình yêu, thật ra chỉ là
cảm tình của một người dành cho một người
quen thân. Vì cứ ngỡ đó là tình yêu nên Ngân
không đủ cam đảm làm người phụ bạc. Ngân
muốn nói cho Hà biết nhưng thực khó nói
được. Trong khi đó, hình ảnh một kẻ đứng
bên lề âm thầm hy sinh đã ám ảnh thường
xuyên, theo Ngân vào trong giấc ngủ. Nguyễn có
biết? Nhiều đêm Ngân nhớ Nguyễn điên cuồng,
sáng ra thấy Nguyễn tỉnh queo thiệt là buồn
tủi . Ngân là con gái đâu thể mở lời, còn
Nguyễn thì lại không dám tấn công. Nhưng dù gì
đi nữa, Ngân phải tìm cách nói rõ để chia tay
với Hà, cuối cùng Ngân đã nói . Trái với
điều Ngân lo âu, Hà bình tĩnh đến độ Ngân
tự hỏi không biết có phải Hà đã từng yêu
mình? Lúc đó Nguyễn bỏ đi mất biệt, bặt tin
tức. Nguyễn lúc nào cũng chịu làm người thua
cuộc đứng bên lề cuộc đời . Rồi Hà cũng
bỏ đi ... Ngân biết Hà buồn. Thật lòng Ngân
muốn xem Hà là bạn, là một người anh để
tâm sự những vui buồn trong cuộc sống. Hà ra
đi . Cả hai đều làm Ngân buồn. Nhưng người
làm Ngân buồn nhất là Nguyễn, bỗng dưng
Nguyễn mất tích trên thế gian này . Trong cô
đơn, Ngân nuôi hy vọng, ở một nơi nào trong
vùng lửa khói Nguyễn nhớ đến Ngân để Ngân
được đợi chờ. Khi Ngân dò la biết được
đơn vị Nguyễn đóng quân ở Ban Mê Thuột,
Ngân chuẩn bị đi thăm dành cho Nguyễn một bất
ngờ. Ngân quyết nén tự ái dàng thế chủ
động để tấn công Nguyễn trước. Ai dè,
chưa kịp tấn công Nguyễn thì Việt Cộng đã
làm cái chuyện đó rồi . Ban Mê Thuột mất vào
tay Cộng Sản, Nguyễn biết, Ngân đau khổ
dường nào ? Niền hy vọng ấp ủ vừa nhúm lên
thì tắt ngủm như một đốm lửa rơi vào vũng
nước xoáy .

- Ngân có biết Hà giờ ra sao ? Ở đâu không?

- Có chuyện này nữa, chắc Nguyễn không ngờ
đâu . Ba của Hà là một cơ sở Việt Cộng nằm
vùng. Khi chiến tranh đến hồi khốc liệt thì
ông được lệnh vào khu . Hà đã lớn, ông sợ
để lại rắc rối nên dẫn Hà đi theo . Chắc
có lẽ trong lúc buồn Ngân, Hà nghe theo lời ông
cụ dễ dàng. Sau ngày mất nước, Hà trở lại
trong tư thế kẻ chiến thắng, tự mãn với
mình, ngạo nghễ ta đây . Hà có chức, có quyền,
có tất cả, nhưng một điều Hà không có:
đó là Ngân. Ngân rất mừng vì đã dứt khoát
với Hà, giữa hai người có hai con đường để
đi rõ rệt. Dù không trực tiếp tham dự, Ngân
cũng đã trưởng thành trong khói lửa chiến
tranh. Ngân tự hứa sẽ chờ đợi một người,
người đó là ai chắc Nguyễn đã biết, Ngân
mong người đó chưa hề yêu ai ngoài Ngân và
người đó vẫn còn sống trên cõi đời này .

- Nhưng tại sao ... Ngân lại không chờ?

Tôi đúng là vô duyên, hỏi nàng một câu thật
là hóc búa . Tuy thế nàng vẫn trả lời:

- Ngân vẫn chờ cho đến một ngày Hà nói với
Ngân là Nguyễn đã chết. Sợ Ngân không tin,
Hà có đưa cho Ngân xem thẻ chứng chỉ tại ngũ
của Nguyễn mà các đồng chí của Hà lấy được
trên xác một người lính cộng hòa .

Thiệt đúng là thằng xạo . Bác và Ðảng đã dạy
cho thằng bạn thâm giao thuở nào của tôi thành
thằng tráo trở. Giấy tờ tùy thân khi cột xâu
tụi tôi tống vào trại tù, tụi nó tịch thu hết,
đến nỗi một tờ giấy đi cầu lận lưng cũng
không có vì sợ viết thư từ tài liệu Ði cầu
phải dùng lá cây non hái trên rừng để dành,
không tin hỏi mấy ông HO thì biết. Ðúng là cái
thằng ăn không được phá cho hôi . Mà cũng tại
tôi không chịu tìm cách liên lạc với nàng. Một
thằng con trai khi còn sống không thố lộ lòng
mình cho người con gái biết, người đó ra
chiến trường và chết. Người con gái ở lại
chờ đợi trong vô vọng hay hung tin sau đau khổ
là có chồng. chuyện rất thường tình ở đâu
cũng vậy, phim Hồng Kông nào mà chẳng có .. Có
gì đâu ?

Hai mươi mấy năm sau tôi lại chợt buồn. Ngân
đã là của tôi từ lâu, bởi tôi quá hiền lành
nên tôi không biết để bây giờ gặp lại ngỡ
ngàng, trên đầu đứa nào cũng chớm vài sợi
tóc hoa râm. Thâ n phận của tôi giờ này chỉ
là thằng cu ly ở chợ. Ngày khuân vác, tối
về share phòng người ta ngủ khoèo . Quên cả dĩ
vãng, quên cả hiện tại, tương lai . Chỉ có
một điều tôi không quên được, đó là vết
sẹo ở chân nàng mà tôi chưa hề thấy . Ðó là
dấu ấn trên tờ thông hành của Ngân, mà tôi
một thằng đàn ông vụng dại đã lỡ in vào .
Dấu ấn đó sẽ đi theo tôi mãi mãi suốt đời .
Tôi đúng là một thằng ngu . Ðã lỡ ngu rồi,
tôi cho ngu luôn. Ngày mai tôi quyết định bỏ
job, "move" đi tiểu bang khác là xong. Tôi không
còn ở chợ, để phải xa nàng ở chợ như
định mệnh đã an bài . Hoặc là tôi cưới một
người đàn bà nào đó để quên Ngân? Ðàn
ông lỡ thầy lỡ thợ như tôi ở Mỹ, mà đòi
cưới vợ, đúng là đang nói chuyện giỡn chơi .
Hay là tôi bán thân cho một con mẹ nạ dòng ế
chồng nào đó? Phả i rồi, thân xác này đâu
phải của tôi từ lâu rồi mà, giờ mới biết sao ?
Bán được đồng nào đỡ lo đồng đó.
Bằng mọi cách phải xa Ngân dù tôi rất yêu nàng.

Thân già này xin big sale . Vậy ai muốn mua xin
liên lạc về Sở An Ninh Xã Hội thuộc Tiểu bang
Louisiana để lấy địa chỉ. Nhanh tay thì còn,
chậm tay thì mất. Xin vĩnh biệt Ngân.

Quan Dương

VNNP 16



VĂN NGHỆ NGÀN PHƯƠNG
Internet Address: vnnp@tntt.org
Phát hành vào ngày 1 và 15 mỗi tháng

Chủ Nhiệm:  Tường Vi - tuongvi@poetic.com
Biên Tập: Quan Dương
Phạm Ngọc
Song Vinh
Lưu Trần Nguyễn
- qduongc@juno.com
- phamngoc@prontomail.com
- song_vinh@hotmail.com
- khanhgia@hotmail.com

NHẬN BÁO:  Muốn nhận được báo, bạn có thể làm một trong 2 cách sau đây:

GỬI BÀI DỰ ÐĂNG, THƯ TỪ, Ý KIẾN:

Văn Nghệ Ngàn Phương luôn luôn mong mỏi nhận được các sáng tác văn, thơ, biên khảo của các bạn.  Bài đã đăng ở nơi khác xin ghi rõ để BBT tùy nghi xử dụng.  Bài của các tác giả khác nếu gửi về VNNP xin kèm theo thư ưng thuận của tác giả để tránh những ngộ nhận đáng tiếc. Nếu các bạn có ý kiến đóng góp hoặc thắc mắc cũng xin liên lạc về địa chỉ trên.

TRÍCH ÐĂNG TỪ VĂN NGHỆ NGÀN PHƯƠNG:

CẢM TẠ: