copyright (c) 1999 by respective authors
Internet Address: vnnp@tntt.org
Home Page: http://www.saigonline.com/vnnp/


Bộ 3, Số 83, Ngày 19 Tháng 04, 2000
Xuất bản định kỳ vào thứ tư hàng tuần



M Ụ C L Ụ C

THƯ NGOÛ............................................................................. 1

THƠ TUYỂN.......................................................................  2

1. Tiếng Gọi Một Sân Ga -- Nguyễn Phúc Sông Hương, 2
2. Những Mầu Xanh -- Nguyễn Thị Khánh Minh, 3
3. Dã Tràng -- Ðức Phổ, 4
4. Lượng Xuân -- Hoàng Xuân Sơn, 5
5. Tiểu Khúc Tháng Tư -- Nguyệt Trinh, 6
6. Một Góc Phố Tháng Giêng -- Huỳnh Văn Dung, 7
7. Ngựa Giaø -- Trần Tử Lan, 8
8. Hỏi Em -- Hoàng Lộc, 9
9. Nắng Buà Meâ -- Phạm Ngọc, 10

VĂN / SÁNG TÁC............................................................. 11

10. Nơi Không Có Mùa Xuân -- Nguyễn Trung Hối, 11

NHẮN TIN LIÊN MẠNG.................................................. 12

LIÊN LẠC VÀ THỦ TỤC................................................. 13

VNNP 1


T H Ư   N G Ỏ


Bạn thân mến,

Tháng tư, cơn mưa cuối mùa xuân vừa bỏ đi, ngồi bên
quán cà phê cùng hai người bạn, bỗng nhớ quê nhà, ly
cà phê thở dài theo khói thuốc. Tháng tư và nụ cười em
lung linh nắng, ôn lại chút kỷ niệm của thuở thiếu thời,
những con đường thân quen Trần Hưng Ðạo, Nguyễn
Huệ, Tự Do vẫn chạy dài theo trí nhớ. Hạt trân châu trong
ly nước lấp lánh mầu đen như đôi mắt em người con gái
Ðông phương có mái tóc mượt mà như biển, ánh mắt
nhìn xa xăm của bạn như nuối tiếc về một khoảng trời đã
mất. Tháng tư thung lũng hoa vàng xôn xao mùa thuế và sự
thăng trầm bất chợt của thị trường chứng khoán vây quanh.
Xin cám ơn bạn, cám ơn người đã cho tôi giây phút trầm
lặng để quên đi những sôi nổi của đời thường, để
nhớ về một nơi rất xa...

bằn bặt tin vui, bằn bặt nụ cười
xa đến thế, quê hương mùa gió nổi
ta bất lực thời gian đang hấp hối
tuổi xuân ơi sao lạc bước chân người ...

Phạm Ngọc/VNNP

VNNP 2


T H Ơ   T U Y Ể N


Tiếng Gọi Một Sân Ga

vùng Elk Grove gần đường rầy tàu hỏa
đêm hai giờ sáng có chuyến tàu qua,
như một thói quen buồn khi thức giấc
trong tim mình tiếng gọi một sân ga.. .

Elk Grove đêm tàu qua chầm chậm,
chắc nhiều toa chở gió núi Sierra về ...
hai giờ khuya anh xa ga Rừng Lá,
gió Mây Tào lộng tóc người bẻ ghi .

Elk Grove không người bán thuốc lẻ,
không mùi thơm bắp nướng ai rao khuya,
con dế ga xưa khô dưới gầm ghế bố
bao năm rồi hồn không chịu bỏ đi.

thuở chinh chiến anh thương nhà ga núi,
tiếc mười năm đành bỏ trận xa người,
ngọn đèn gió vẫn buồn con mắt đợi
đường xuyên rừng gió đơn chiếc gió ơi!

vùng Elk Grove tàu qua hai giờ sáng,
trái tim anh hai giờ sáng thèm về
ga chân núi thơm cây trinh nữ dại,
gió lên tàu thường h(c)n giữa đêm khuya...

Nguyễn Phúc Sông Hương
thailuan@hotmail.com

VNNP 3


Những Màu Xanh

Về trong đêm muốn hỏi
Những vì sao long lanh
Những vì sao không nói
Chỉ nhìn thôi, xanh xanh

Tấm lòng kia dịu cỏ
Xanh của biển bình yên
Ánh nhìn kia của gió
Thổi xanh trời tháng Giêng

Tinh mơ lời nắng nữa
Biếc những sợi tơ trời
Xanh bên em, nương tựa
Tấm lòng trùng dương ơi

Nguyễn Thị Khánh Minh


VNNP 4


Dã Tràng

hư thân
thì
đã hư rồi
sợ
hư, cái nết
người
cười, hở răng.

đêm
buồn, lẻ
chiếu
đơn chăn
vắt tim
tội, một chỗ nằm
rộng rinh.

bận lòng
chi
cõi phù sinh
cát
se, cuối bãi
đầu ghềnh. Phủi taỵ

Ðức Phổ
4, hai ngàn
ducpho@juno.com

VNNP 5


Lượng Xuân

tặng bằng hữu Quán Văn Nghệ

Ngửa lòng
uống một lượng xuân
chén nâng đầu ngõ
hoa trùng phùng
tươi
thấy trăm hồng diện bên đời
và mắt môi sáng
giữa cười thanh thiên
chén nghinh
trút hết lụy phiền
chén ngây ngây mộng
bình yên
cõi người
xin nồng
cạn một chén tôi
mừng uyên ương
giữa
núi đồi
ly tan.

Hoàng Xuân Sơn
tháng tư hai ngàn
hoangxuanson@hotmail.com

VNNP 6


Tiểu Khúc Tháng Tư

se sẻ gọi đại bàng ...
se sẻ gọi đại bàng ...

chim lạc đàn trùng dương sóng động
vạn dặm sầu hiu hắt tháng tư
bầm da thịt vỡ òa trang sử
đá nhỏ lệ từ hôm đỏ trời

buổi chia lìa gãy cánh mù khơi
buông cung kiếm đứng chôn hình hài
nặng trĩu lòng gươm báu níu tay
thôi anh đi ... biết đâu ngày về

thầm đếm từng hoàng hôn bóng xế
đợi anh về mắt ướt hồn sâu
đêm gian dối đã mút mùa ngâu
quanh bóng tối lồng hương dĩ vãng

tu hú gọi phượng hoàng ...
tu hú gọi phượng hoàng ...

chim lẻ bầy rừng hoang gió lạnh
ngàn buổi chiều thương tóc tháng tư
trăng mười ba phủ màu tư lự
nhân chứng giờ sông núi não nề

còn vọng theo mưa nguồn chớp bể
lệnh thu binh khản tiếng nghẹn ngào
trống quân hành tắt lịm từ lâu
anh hào xưa ngã ngựa tan hàng

tuấn mã ơi đưa tiễn bẽ bàng
khúc khải hoàn ai hát mà đau
non nước buồn mờ mịt vó câu
chiến trường xa rũ bóng quân kỳ

Nguyệt Trinh
(April 18, 2000)
vtruong@nova.umuc.edu


VNNP 7


Một Góc Tháng Giêng

Trong chiều mưa tháng giêng
có gã xà ích phì phèo điếu thuốc
cô đơn
dỗ ngựa già
muộn màng đem hoa xuống chợ

Trong chiều mưa tháng giêng
có người đàn ông mù luống tuổi
dỗ những cung đàn
gầy guộc
rơi giữa phố người - chẳng ai buồn nghe

Trong chiều mưa tháng giêng
có con chim về trên mái xưa
ngậm cọng cỏ mềm
ngơ ngác
hỏi ai nhuộm xanh bầu trời
quyến dụ nàng ra đi/...

Trong chiều mưa tháng giêng
anh đọc lại tờ thư/...
cô đơn
gầy guộc
ngơ ngác
ôi những thư tình dối nghĩa yêu thương

Huỳnh Văn Dung

VNNP 8


Ngựa Già

Nơi bến cũ con ngựa già đứng khóc
Nhánh chân gầy ri rỉ máu binh đao
Khép mi lại cho hờn căm nhọn hoắc
Tuổi thanh xuân mấy chốc vội bôn đào

Và bến cũ con ngựa già thôi khóc
Ngủ giấc buồn mơ chiến trận ngày xưa
Người chủ tướng dệt đường gươm hiểm hóc
Phút kiêu hùng quên cả vạn ngày mưa

Giờ bến cũ con ngựa già trở giấc
Dựng bờm cao vang động hí ban sơ
Nhưng tất cả chỉ gom thành tiếng nấc
Rủ đôi tai nghe gió thoảng bơ phờ

Rồi bến cũ con ngựa già yên ngủ
Con ngựa già yên ngủ giấc đời xưa
Xe thổ mộ làm nhà vàng cổ hủ
Chở thi hài tên lính trận già nua

Trần Tử Lan
1970

VNNP 9


Hỏi Em

tóc em nghìn sợi ngắn dài
có cam một sợi theo hoài anh không ?
câu thơ nào em phải lòng
hay trang thơ cứ trăm dòng đìu hiu ?

tháng ngày lá đổ sương gieo
tình kia biết có ít nhiều âu lo ?
trường giang thì rộng đôi bờ
đời nhau dám mấy sóng xô gió dồn ?

chẳng là anh nhớ anh thương
hỏi em, lòng lại nghe buồn cách chi !

Hoàng Lộc
lhoang6951@aol.com

VNNP 10


Nắng - Buà Mê

Ta mải miết đi tìm mùa hạ cũ
Trời tháng tư mưa vội vã quay về
Hoa phượng đỏ bập bùng trong ký ức
Nắng xa rồi, sao lửa cứ bùa mê/...

Trói

Trói đời nhau bằng sợi dây oan nghiệt
Gỡ mãi rồi lại thấy rối răm thêm
Trừng mắt xích nhìn nhau tình khánh kiệt
Thôi - ta về năm tháng sẽ lãng quên

Phạm Ngọc
4.2000
pham_ngoc@hotmail.com

VNNP 11


SÁNG TÁC - GIỚI THIỆU


Nơi Không Có Mùa Xuân
-------------------------------
Nguyễn Trung Hối

Con đường hẹp dần, lại mỗi lúc một lên cao, một
bên là núi, bên kia là sông. Bùn lầy của cơn lụt vừa qua
chưa được dọn sạch còn ngập gần nửa bánh xe, chiếc
traction 11 mã lực có từ thời đệ nhất thế chiến (cửa
kính sau ti hí như con mắt lươn) máy móc làm đi làm lại
không biết mấy trăm lần, ì à ì ạch nhích lần từng
thước đường đỏ ngầu thứ đất nhão nhẹt như
bột quấy bánh đúc. Mưa mù mịt không gian, liên tu bất
tận. Chưa bao giờ Nhan thấy thứ mưa như thế này.
Thứ mưa phùn hạt nhỏ li ti nhưng dai nhách, không một
giây phút ngừng tạnh, cứ kéo dài ngày này sang ngày khác,
tháng này sang tháng khác, đã không xối rửa cho sạch
được con đường mà lại còn làm trơn ướt bèm nhẹp
thêm khó đi. Gia đình Nhan định cư ở tiểu bang Oregon
là tiểu bang nổi tiếng mưa nhiều nhất ở Hoa Kỳ, thế
mà Nhan vẫn không thương được kiểu mưa của xứ
này, xứ Thừa Thiên - Huế thân thương của Vân Hương.
Mỏa Huế "đoản hậu" lắm chị Nhan ơi!
Mưa chi mưa mãi. Mưa mãi mưa hoài. Mưa dai dẳng như
lòng yêu thương và thù hận của người Huế đó. Thương
ai thì thương cả đường đi, ghét ai thì ghét cả tông chi
họ hàng.
Anh em ruột cũng rứa đó chị. Ghét ba em nên cứ để cho ba
em chết trong học tập cải tạo dù bác em làm đến phó bí thư
thành ủy lận. Người Huế "đoản hậu" lắm chị ơi. Họ nói Huế
chỉ là nơi đi để mà nhớ chớ không phải là nơi ở để
mà thương. Chị nghĩ có vô lý không? Không thương thì lấy
chi mà nhớ, còn khuya, phải không chị? Người ta nói dân
Huế cũng như dân Mỹ rứa, tức là hiệp chủng đó. Kinh đô của
vua là nơi quy tụ những nhân tài tứ xứ, người thì từ
Bắc vô, người thì từ Nam ra, người Nghệ, người Quảng,v.v...
Ai thi đậu thì được vô kinh làm quan. Hoàng hậu -
thường là con gái các vị đại thần đó - xin vua cấp đất cho mà
lập ấp, lập làng, sống tạm bợ với nhau, nhưng khi đáo lão về
hưu, ai cũng cuốn gói trở về cố lý, có ai tha thieát chi với
Huế mô.
Em nghĩ người ta nói cũng đúng, phải không chị? Cho nên
ngày xưa Huế sống được là nhờ giới quan lại, sau này là
nhờ giới công chức, còn bây giờ thì sống nhờ cái chi? Kinh
tế của Huế có gì đâu? Lại tham ô, hối lộ lan tràn...Nhan
vẫn còn nhớ rất rõ những lời tâm sự của Vân Hương như
cô vừa mới nói với Nhan vậy.
Xe lại chết máy. Ông tài xế già bối rối phân trần
với Nhan :
Chị cứ yên tâm. Tui sửa một chút thôi. Cũng gần
đến nơi rồi.
Rồi ông già lại tả oán:
Ðường sá chi mà khổ rứa không biết!
Nhan ái ngại cho ông già, nên lặng thinh. Ðầu râu xơ
xác, trời lạnh căm căm mà chỉ phong phanh một tấm áo mỏng. Cửa xe
mở ra, một cơn gió lạnh ùa vào làm Nhan co rúm người lại, đấy
là Nhan đã quen với bao nhiêu năm sống ở xứ lạnh rồi. Huống hồ
là ông cụ.
Ông cụ với mấy cái dụng cụ thô sơ cầm tay lại hấp ta hấp
tấp lội xuống bùn. Thấy ông già vất vả tội nghiệp, Nhan lại nghĩ
đến hoàn cảnh của Vân Hương, Nhan chỉ muốn khóc. Sao đất nước
mình vẫn mãi khổ cực quá đi, dân mình vẫn mãi khổ cực quá
đi.
Bao giờ thì người dân nước mình mới được yên lành, ấm no?
Mười lăm phút sau, xe nổ máy trở lại. Ông già ngồi co hai chân,
lấy chiếc bao tải chùi chân cho đỡ dơ rồi tiếp tục lái xe
đi. Mưa vẫn mịt mờ như giăng màn. Dòng nước sông Hương vẫn còn
đục ngầu và ơ hờ trôi. Rừng cây bên kia sông chìm trong
làn mưa trắng đục. Cả dãy Trường Sơn sừng sững sau đó cũng
không nhìn thấy một chút bóng dáng nào.
Ông tài xế bỗng lên tiếng:
Ðến nơi rồi chị. Chợ Bảng Lảng đây.
Nghe nói, Nhan đâm ra hồi hộp. Cô lấy tay lau kính xe cho
bớt mờ đi rồi nhìn ra ngoài, hỏi lại:
Ðâu? Chợ đâu? Sao không thấy hàng quán gì cả thế?
Ông già cười, nói:
Hàng quán hả? Hàng quán chắc là đem đi họp chợ với Hà
Bá rồi!
Chợ Ðông Ba có ở đây thì cũng trôi luôn rồi, nói chi mấy
cái quán tranh của chợ Tuần ni!
Nhan ngỡ ngàng. Không thấy dấu vết gì là chợ Bảng Lảng cả.
Ðâu là quán của mẹ con Vân Hương? Chung quanh chỉ toàn mênh
mông những bùn và nước. Ba năm rồi, lại chỉ đến hai lần, Nhan
không có một khái niệm gì về phương hướng của chốn này.
Nhưng Nhan đã nhắn trong thư là Vân Hương cứ chờ Nhan ở nhà
cũ.
Nhan sẽ về. Nhà cũ? Lũ lụt lớn như thế này, nhà cũ của Vân Hương
làm gì còn tồn tại? Nếu còn thì đâu đến nỗi...
Cô bảo ông tài xế lái xe Citroen:
Ông lái cho tôi vào sau rặng cây kia đi! Chỗ có cái cây cao nhất ấy.
Ông già từ chối ngay:
Không được đâu chị ơi. Biết đường đâu mà đi?  Bùn nước
mênh mông thế ni không khéo lộn cổ xuống ao hay xuống
nương thì chết cả hai.
Rồi ông quay lại chất vấn cô:
Nhưng mà chị tìm nhà ai ở đây? Lụt lội thế ni họ "di tản" hết rồi.
Ðó là nói nếu còn sống.
Nhan cãi lại :
Còn mà. Tôi đã dặn cứ ở đây chờ tôi. Nó có ở đây mà. Nhưng là ai ?
Là em tôi. Tên là Vân Hương, cô là ca sĩ của đội ca nhạc sở du lịch.
Ông già lắc đầu:
Rứa thì tui không biết rồi đa.
Nhan chỉ tay ra con đường lầy lội có nhiều vết chân người:
Ông cứ lái theo chỗ lầy lội những dấu chân người ta
đi kia thì chắc là có đường đi, đâu sợ lọt xuống ruộng.
Giữa lúc ông tài còn ngập ngừng thì có tiếng một
người con gái gọi:
Chị Nhan. Phải xe chị Nhan đó không?
Nhan nhìn ra thì thấy Vân Hương xăng quần đang lội bùn
đến, hai tay giơ lên trên cao nâng một tấm ni lông màu xanh thật lớn
để che mưa.  Nhan vui mừng gọi:
Vân Hương!
Cô gái Huế cũng la lớn:
Chị Nhan! Chị cứ ngồi đó. Ðừng lội bùn, để em tới.
Khi hai chị em ôm chầm lấy nhau thì Vân Hương òa khóc
Chị Nhan ơi! Mạ em, con Mai...
Nhan ôm vai bạn vỗ về trong tiếng nấc cũng không cầm được:
Chị biết... rồi... Thôi... để từ từ hãy nói, đừng khóc nữa...
Vân Hương quay sang hỏi ông tài xế;
Sao đậu xe ở đây. Bác lái vô nhà cho chị tui vô chớ?
Nhan cười giải thích:
Ông sợ không đi đúng đường, xe lọt xuống ao.
Vân Hương hăng hái:
Ðể tui hướng dẫn. Không răng mô! Với nữa, mời bác vô
nhà uống miếng nước nóng cho ấm bụng.
"Nhà" mà Vân Hương gọi chỉ là một túp lều gồm mấy
miếng tôn cũ (được nhà nước cứu trợ) gác tạm trên mấy thân tre còn
dính đầy bùn đất chưa khô, chênh vênh nhỏ xíu giữa cái nền nhà cũ.
Chỉ có độc nhất một chiếc bàn thờ bằng gỗ tạp còn mới cao lênh khênh,
có bốn chân lỏng khỏng, phía ngoài cao, phía trong thấp hơn, có mặt bàn rộng
để đặt cơm canh khi cúng giỗ. Trên mặt bàn cao có một bát nhang và ảnh
Phật Bà Quan Âm,  một bình sứ để cắm hoa (nhưng không có hoa - tất nhiên
Tết này Huế sẽ không có một đóa hoa xuân nào, Nhan nghĩ). Phía bàn thấp
bên trong, Nhan thấy có ba bát nhang nhỏ hơn nhưng chỉ có hai chiếc ảnh :
một là ảnh của mẹ Hương và một của Vân Mai, cô em gái mà Vân Hương rất
thương yêu và tự hào.
Nhan hỏi:
Bác trai không có ảnh?
Thưa chị, không có. Khi ba em đi học tập, mạ em sợ đã đốt hết vì ảnh
ba em toàn mặc đồ nhà binh. Cho nên Vân Mai cũng không bao giờ
biết mặt ba em.
Thấy Nhan trố mắt tỏ vẻ không hiểu, Hương giải thích:
Khi ba em đi tù, mạ em vừa mới có bầu Vân Mai.
Nhớ rõ cái chết của bố Vân Hương, Nhan hỏi :
Sau cơn lụt, bác em có giúp gì cho em không?
Hương cắn răng, di di ngón chân cái xuống nền nhà mãi một lúc mới trả
lời được:
Có cho em hai trăm ngàn.
Hai trăm ngàn? Là...mười lăm đô la?
Ông tài xế nãy giờ đứng yên, lúc này mới lên tiếng:
Rứa là khá rồi đó chị ơi!
Nhan thấy tưng tức trong lòng, mặc dầu cô biết là mình vô lý :
Nhưng...
Cô muốn nói nhưng ông ta là cán bộ cao cấp, nhà cao cửa rộng, lên xe
xuống ngựa mà đối xử với cháu ruột mình như thế thì có xem được
không. Nhưng rồi Nhan lại thôi. 
Vân Hương nói:
Ðoản hậu quá phải không chị?
Vân Hương thích nói tiếng "đoản hậu". Nhan không hiểu người Huế
dùng tiếng ấy với ý nghĩa gì, có thể là thiếu lòng nhân hậu mà cũng có
nghĩa là "cạn tàu ráo máng". Nhan bảo Hương:
"Em lấy đồ cúng trong túi xách của chị bày lên bàn thờ cho chị cúng ba mạ
và em Mai."
Hương mở túi xách của Nhan, bỗng la lên :
"Sao chị mua chi nhiều ri? Lại có cả chén dĩa nữa! Làm chi cho tốn kém rứa?"
Nhan chỉ muốn khóc. Em mới mất mát nhiều, Vân Hương ơi, chứ chị thì
ăn nhằm gì, chị thương em vô cùng, chị không để cho em phải khổ sở nữa
đâu, Hương ạ! Nhan nói thầm trong lòng như thế. Nếu không có bác tài là
người xa lạ ở đây, có lẽ từ nãy cô đã khóc vùi với bạn mình rồi.
Cô biết trong cái chết của mẹ và em gái Hương, có một phần lỗi của cô.
Nhưng, ở đời có mấy ai biết trước được nỗi éo le như thế?
Trong khi thắp nhang khấn vái trước bàn thờ mẹ Hương,
Nhan nghe có tiếng nước giọt tí tách. Nước mưa theo các lỗ đinh của mấy
tấm tôn cũ vẫn nhỏ giọt xuống nền nhà và cả trên bàn thờ thành từng
vũng...

Nói là "thuyền rồng" nhưng thật ra chỉ là một chiếc ghe
mành được "cải tiến"!Chỉ có mũi thuyền chạm hình đầu rồng, hai bên mạn
thuền có vẽ mấy cái vảy rồng bị long lở vì lâu rồi không sơn lại. Bên
trong Nhan thấy ván gỗ cũ kỹ và mọt mối gậm nhấm lỗ chỗ nhiều nơi và nếu
không có mấy chiếc chiếu hoa trải lên trên thì có lẽ trông còn thảm não
hơn nữa. Ðoàn ca nhạc của sở du lịch hay của khách sạn gồm có sáu
người, được Vân Hương gọi là sáu"thành viên". Năm cô gái Huế còn trẻ và
một người đàn ông vừa đàn nguyệt, một nhạc cụ rất phổ biến trong cổ
nhạc đất thần kinh và là người hát đối nam trong các điệu hò giã gạo
hay mái nhì, mái đẩy, một cô đàn tranh tốt nghiệp từ nhạc viện thành
phố, còn bốn cô còn lại là ca sĩ, tay dùng phách, sanh hay một cặp chén trà
để gõ nhịp.  Vân Huơng là người giới thiệu và cũng là ca sĩ xuất
sắc nhất trong đội. Cô cũng là người xinh đẹp nhất. Tóc huyền
buông thả thơ mộng. Mặt trái soan. Mũi dọc dừa. Mắt tinh
anh và miệng cười rất có duyên. Da trắng nổi bật trong chiếc áo dài màu
tím than đặc biệt rất Huế. Tiếng nói của cô như tiếng suối reo hay tiếng chim
hót. 
Nhan không nghe quen tiếng Huế, không nghe kịp những gì cô gái nói, nhưng
Nhan mê đôi môi duyên dáng của cô quá. Nhan nhìn chăm chăm khiến cô gái
đôi lúc bắt gặp phải thẹn thùng cúi đầu xuống.
Cô gái nói :"Trước hết, thay mặt các anh chị em trong câu lạc bộ ca Huế,
chúng em xin chúc các cô, các chú, các anh chị lời chúc sức
khỏe. Các cô, chú, các anh chị đến với Huế hôm nay là các cô, chú các anh
chị đang trở về với các vị hoàng tử, các nàng công chúa của một thời dĩ
vãng vàng son để sống lại với tiếng đàn phách giọng ca ngâm đặc
biệt của nền âm nhạc tao nhã chốn cung đình xưa. Huế là mảnh đất nhỏ
hẹp nhưng có những nguồn thể di tích năng động. Du khách đến với Huế
là đến với dòng sông Hương, với cầu Trường Tiền nổi tiếng "Cầu
Trường Tiền sáu vài mười hai nhịp, anh qua không kịp tội lắm em ơi..." 
Nhan biết cô gái thuộc lòng câu nói thế thôi chứ chắc chắn cô cũng
không ý thức cô nói gì. Cô giới thiệu tên các ca sĩ trong đoàn và
cuối cùng cô tự giới thiệu cô. Nhan biết và nhớ tên cô là Vân Hương.
Mở đầu chương trình, ban nhạc hòa tấu hợp khúc "Kim
tiền-Lưu thủy- Xuân phong-Long hổ". Chỉ có một cây đàn nguyệt, một cây
đàn tranh và sênh phách, nhưng Nhan nghe đậm đà thắm thiết như một ban
đại hòa tấu Tây phương vậy. Có những đoạn dìu dặt khoan thai "như
gió thoảng ngoài", nhưng cũng có lúc dồn dập, hùng hồn, thôi thúc, "sầm
sập như trời đổ mưa".
Trong đoàn du khảo của Nhan có anh Trần Toàn là kỹ sư hóa
học của công ty, lại là một nhà thơ nữa. Nhan biết anh chàng "chịu" Vân
Hương lắm, cứ đăm đăm nhìn cô nàng không chớp mắt (Nhan là phụ nữ mà
còn mết nữa là!) Trở về Mỹ một thời gian, Nhan được anh Toàn tặng
một CD trong đó có bài thơ anh viết về Huế do tiến sĩ Võ Tá Hân phổ
nhạc,  Nhan đoan chắc là trong đó thế nào cũng có bóng dáng của Vân
Hương:

Huế bây giờ trời mưa hay nắng
Nơi đây trời gió lạnh từng cơn
Chiều qua thành nội có buồn
Nhớ người phương nớ mắt tuôn lệ tràn
. . . . . . . . . . . . . . . ..
. . . . . . . . . . . . . . . . .
Lần xa Huế sương mờ liễu rủ
Giấc mộng lành ấp ủ ra đi
Ngờ đâu có lúc phân ly
Ðể anh ôm mối tình si bẽ bàng

Trong lúc để cho ban nhạc nghỉ ngơi, người ta bày ra
chuyện phóng đăng (thả đèn) trên sông Hương. Những chiếc đèn giấy đủ màu
sắc đã được xếp sẵn, các anh chị chỉ việc mở ra, cắm thêm một cây đèn cầy
vào và đốt lên rồi lần lượt thả trôi trên dòng sông.  Ánh đèn leo lắt
phản chiếu qua làn nước, lung linh trôi tản dần ra xa trông vừa nên thơ
vừa có vẻ huyền bí lạ kỳ. Trong dịp này, Nhan đã cầm lấy tay Vân Hương
và nói ngay ra ý định vừa nảy sinh trong đầu:
Chị muốn được kết nghĩa chị em với em, Vân Hương à! Em muốn gì
cứ biên thư cho chị. Ðây là địa chỉ sở làm của chị. Chị sẽ cho em biết
nhà sau. Em cho chị biết địa chỉ của em đi. 
Không chờ Vân Hương có nhận lời hay không, Nhan mở xách
tay lấy trao cho Vân Hương một tấm danh thiếp, đồng thời đưa
thêm một tấm nữa và một cây bút rồi nói:
Em viết địa chỉ của em cho chị.
Chỉ thoáng ngập ngừng rồi Vân Hương kê lên trên chiếc xách tay bằng
da của Nhan nghí ngoáy viết. Nhan hỏi :
Mỗi lần đi hát như thế này, em được chia bao nhiêu tiền?
Vân Hương trả lời ngay:
Thưa chị, hai chục ngàn.
Hai chục ngàn thôi à? Trong khi bọn chị bao cả ban nhạc hết
mấy trăm đô...
Vì tụi em phải nộp lại cho sở du lịch, cho khách sạn, người lái tàu v.v... cho
nên tụi em chỉ được có chừng ấy thôi. Nhưng đâu có phải đêm nào cũng
có khách bao đâu chị...
Chị biết. Thôi được rồi. Chị sẽ liên lạc với em khi về Mỹ. Chị sẽ tìm
cách giúp em.
Nói xong, chẳng cần đọc xem Vân Hương viết gì, Nhan cầm
tấm danh thiếp có địa chỉ của Vân Hương bỏ vào xách tay. Ban nhạc
lại tập trung tiếp tục ca hát...
Khi "thuyền rồng" trở lại khách sạn, Nhan cầm tay Vân Hương, hỏi:
Nhà em ở đâu? Chị muốn đến thăm. 
Vân Hương lắc đầu :
Không được đâu, nhà em ở xa lắm. Như em đã viết địa chỉ cho chị.
Ðêm nào có ca hát, em sẽ có mặt ở khách sạn, em sẽ tới thăm chị.
Thế cũng được.
Qua ngày sau, đoàn du khảo đi thăm các lăng tẩm của vua triều Nguyễn. Sau
khi xem lăng Minh Mệnh xong, đoàn lại qua sông để trở về Huế. Nhưng khi vừa
dưới thuyền lên bờ, cô hướng dẫn viên du lịch bỗng nói:
- đây có chợ Tuần, còn gọi là chợ Bảng Lảng, các anh chị có thể ghé xem
có gì ăn cho đỡ đói bụng không?
Anh Trần Toàn nói:
Tên chợ nghe hay quá! Chợ Bảng Lảng. "Trời chiều bảng lảng bóng hoàng
hôn." Chúng ta nên ghé xem thử sao. Có thể bài thơ nổi tiếng
của bà Huyện Thanh Quan "sản xuất" tại chợ này, biết đâu!
Chợ lèo tèo chưa được chục quán, lợp tranh hay tôn.
Cũng có tiệm bán phụ tùng xe đạp, tiệm hớt tóc, tiệm sửa Honda. Trên khoảnh
đất giữa chợ có khoảng vài chục người bày bán rau cải, cá mú, thịt heo,
khoai lang, khoai mì...
Bỗng anh Trần Toàn nói:
Kìa, xem ai như ca sĩ Vân Hương kìa!
Theo hướng tay trỏ của Toàn, Nhan nhìn thấy đúng là Vân
Hương. Cô đang gói một gói gì cho người mua ở trong một quán nhỏ lợp
tôn.
Vân Hương không trang điểm phấn son như đêm qua nhưng vẫn đẹp, nhất trong
cảnh hoang dã mộc mạc này. Cô mặc một cái áo ngắn màu trắng, một
chiếc quần dài đen.
Nhan vui mừng chạy lại, gọi:
Vân Hương!
Vân Hương ngẩng mặt lên trông thấy Nhan và các anh chị
"Việt kiều"
khán giả mến mộ cô đêm hôm qua hình như có vẻ lúng túng
thẹn thùng. Cô chữa thẹn bằng cách cầm tay Nhan:
Chị Nhan! Chào các cô chú, các anh chị.
Một ông trong đoàn nói đùa:
Cô "cày những hai gióp", vừa là ca sĩ, vừa là chủ tiệm, tiền bạc để
đâu cho hết, cô Vân Hương?
Vân Hương thật thà :
Nhà em nghèo lắm anh à. Cho nên đêm đi hát, ngày phải giúp
mạ em buôn bán mới sống nổi.
Quán thì nhỏ, đoàn thì đông nên mẹ Hương bảo con gái:
Thôi để đây cho mạ. Con mời các anh chị vô nhà uống nước nghỉ ngơi một
lát. Trời nắng quá, các anh các chị chắc mệt lắm.
Nhan và anh Trần Toàn điều đình với cô hướng dẫn viên
du lịch để cho đoàn có thì giờ vào thăm nhà Vân Hương.
Một mái tranh ba gian hai chái,mộc mạc nhưng sạch sẽ và ngăn
nắp. Gian giữa để thờ, phía trước có đôi trường kỷ và chiếc bàn nước
cũ nhưng bóng loáng vì
được lau chùi kỹ. Hai gian bên có màn che, bên trong có lẽ là
giường ngủ, phía ngoài có một bộ phản gỗ thật dày cũng bóng loáng vì
được chùi xát hằng 
ngày. Phía bên này một cô gái trẻ hơn Vân Hương đang ngồi
gói bánh nếp bằng lá chuối. Thấy khách vào, cô thẹn thùng đứng lên,
lí nhí chào không nghe rõ là cô nói gì.
Vân Hương giới thiệu:
Ðây là các cô chú, các anh chị từ Mỹ về thăm Huế.
Hôm qua đã là khán giả của câu lạc bộ ca nhạc của chị. Còn đây là em của Vân
Hương, Vân Mai, học năm cuối đại học sư phạm.
Nhan thấy mắt Vân Hương long lanh vẻ hãnh diện. Nhan bước
đến cầm lấy hai tay Vân Mai, nhẹ nhàng hỏi:
Em học về môn gì?
Thưa chị, em học Anh văn.
Chà, hay quá! Thế cô có định lấy chồng "Việt kiều" không? Chúng tôi
xin "apply". Một anh trong đoàn hỏi.
Tất cả mọi người đều cười. Vân Mai lại thẹn thùng cúi mặt không nói,
chỉ hơi hồng đôi má.
Nhan bẹo má cô gái:
Học Anh văn là phải xông xáo, dạn dĩ, sao lại cứ như... 
con gái Huế thế?
Ðến "practice" với mấy anh chị đi!
Em không dám.
Ðấy, lại không dám nữa!

Khi chia tay, Nhan thấy bịn rịn thật sự. Cô cầm tay Vân Hương:
Ðêm hôm qua chị quên bẵng, nên cả đêm không ngủ được,
vẫn băn khoăn không biết có gặp lại em không. Không ngờ hôm nay
trời xui đất khiến,
chị em mình lại gặp nhau. Thế là có duyên phận đấy Vân Hương ạ. Em cầm
lấy ít tiền để tiêu pha thêm trong nhà. Mình là chị em, em
đừng có từ chối làm chị buồn. Có cần gì cứ thật lòng viết thư cho chị.
Chị sẽ tìm cách giúp em. Không phải chị không thích âm nhạc hay
khinh rẻ cái nghề mà ông bà mình gọi là "vô loại", nhưng chị thấy em đi hát
thế này thật là nguy hiểm...Không hiểu tại sao mới gặp em lần đầu, chị lại
thương em ghê đi...
Về đến Mỹ, Nhan và Vân Hương vẫn đều đều liên lạc với nhau.
Nhiều lần, có ai về Huế hoặc gần đến Tết, Nhan vẫn gửi
quà và tiền cho bạn. Chính vì số tiền đó mà mẹ con Vân Mai đã chết:
Với tiền Nhan gửi về, Vân Hương mua cho mẹ một cặp heo nái. Ba mẹ con siêng
năng chăm sóc đôi heo lớn nhanh như thổi. Một con đã bán nhân ngày giỗ ba
Hương, còn một con heo cái mẹ Hương bảo cố nuôi để lấy giống. Con heo
thật lớn, thường nằm lăn giữa nhà, lại ngoan ngoãn sạch sẽ, ai vào nhà
thấy cũng thương. Ðêm bão lụt ập đến, Vân Hương bận ca hát đến khuya nên
phải ngủ lại ở khách sạn. Nước nguồn ào ạt đổ về, dâng cao rất nhanh,
còn cao hơn mực nước của trận lụt năm Quý Tỵ 1953 nữa.
Hai mẹ con khó khăn lắm mới đưa được con heo lên được rầm thượng.
Nhưng nước vẫn còn dâng lên và chảy xiết. Hai mẹ con trổ mái nhà chui
lên kêu cứu.
Nhưng kêu mãi kêu hoài vẫn không có bóng thuyền bè gì.  Chung
quanh mênh mông những nước là nước. Nước réo gọi ầm ầm, cây
cối nhà cửa trôi phăng phăng trên dòng nước đỏ ngầu như biển máu.
Nước đã lên đến chấm mái tranh. Con heo bắt đầu lội bì
bõm trong rầm thượng. Nước vẫn chảy ào ạt làm cho căn nhà nhiều lúc
rung lên bần bật như người bị sốt rét. Cuối cùng, lúc gần sáng mới có
một chiếc thuyền máy cứu cấp đến. Hai mẹ con mừng rỡ la lớn : Cứu tôi với!
Chiếc ghe máy ghé lại, lô nhô trên ghe hơn một chục người vừa ngồi vừa
đứng. Một người đàn ông la to :
Hai người nhoài đại ra đi! Tụi này sẽ kéo lên.
Mẹ Mai nói:
Tui còn có còn heo nữa xin các anh cứu giùm nó.
Không được. Ghe để cứu người, ghe đâu để cứu heo.
Nhưng con heo là của con gái tui. Tội lắm các anh ơi! Nó
lại không có ở nhà.
Không được là không được. Người chết thì không lo, ai
đời lại lo cho con heo!
Năn nỉ mãi không được, cuối cùng mẹ Mai bảo con :
Thôi con đi đi. Ðể mạ ở lại giữ con heo.
Cô con gái khóc:
Mạ không đi thì con cũng không đi!
Xa xa lại có tiếng người kêu cứu : Cứu tôi với! Cứu tôi với!
Lập tức chiếc thuyền máy bỏ hai mẹ con, hướng về phía
có tiếng người kêu ...

Mạ em thật dại dột. Người ta nói "của đi thay người",
không ngờ với mạ em lại là" người đi theo của". Chỉ vì thương em, sợ em
buồn vì mất con heo mà hai mẹ con đều phải chết. Mà con heo cũng có sống
được đâu...

Nguyễn Trung Hối
trunghoi@juno.com

"Thương Nhớ Cố Ðoâ", thơ P.N

VNNP 12


N H Ắ N T I N L I Ê N M Ạ N G


- Ddộc giả nào biết anh Trần Tử Lan, tác giả bài thơ Ngựa Già đăng
trên số này nay ở đâu, xin liên lạc về 
sontay8@hotmail.com
hoặc
pham_ngoc@hotmail.com, xin cảm tạ

VNNP 13



VĂN NGHỆ NGÀN PHƯƠNG
Internet Address: vnnp@tntt.org
Phát hành định kỳ vào thứ tư hàng tuần

Chủ Nhiệm:  Tường Vi - tuongvi@poetic.com
Biên Tập: Quan Dương
Phạm Ngọc
Song Vinh
Lưu Trần Nguyễn
- qduongc@juno.com
- phamngoc@prontomail.com
- song_vinh@hotmail.com
- khanhgia@hotmail.com

NHẬN BÁO:  Muốn nhận được báo, bạn hãy gửi một email về địa chỉ tntt-master@tntt.org.  Trong message body, bạn chỉ cần viết: "subscribe vnnp" để nhận báo, hoặc "unsubscribe vnnp" để lấy tên ra khỏi danh sách.

GỬI BÀI DỰ ÐĂNG:  Xin gửi vềvnnp@tntt.org.  Nếu các bạn không muốn đăng điạ chỉ e-mail, hoặc danh tánh, xin nói rõ trong thư.

Văn Nghệ Ngàn Phương luôn luôn mong mỏi nhận được các sáng tác văn, thơ, biên khảo của các bạn.  Bài đã đăng ở nơi khác xin ghi rõ để BBT tùy nghi xử dụng.  Bài của các tác giả khác nếu gửi về VNNP xin kèm theo thư ưng thuận của tác giả để tránh những ngộ nhận đáng tiếc. Nếu các bạn có ý kiến đóng góp hoặc thắc mắc cũng xin liên lạc về địa chỉ trên.

TRÍCH ÐĂNG TỪ VĂN NGHỆ NGÀN PHƯƠNG:  Mọi trích đăng thơ văn từ VNNP, xin liên lạc trực tiếp với tác giả hay BBT VNNP trước khi trích đăng.  Xin hãy tôn trọng bản quyền của tác giả.

CẢM TẠ:  Nhóm chủ trương Văn Nghệ Ngàn Phương, xin chân thành cảm tạ các bạn trong Liên Ðoàn Thiếu Nhi Thánh Thể đã có nhã ý cho Văn Nghệ Ngàn Phương mailing list xử dụng server miễn phí và không điều kiện.  Cũng xin cảm ơn Saigonline.com, một phục vụ bất vụ lợi cho cộng đồng Vietnam, dưới sự bảo trợ của ViNet Communications, Inc., là nơi lưu trữ archive của VNNP.. Không có các bạn,VNNP đã không thể hoạt động như ngày hôm nay.