copyright (c) 1999 by respective authors
Internet Address: vnnp@tntt.org
Home Page: http://www.saigonline.com/vnnp/


Bộ 3, Số 74, Ngày 09  Tháng 02, 2000
Xuất bản định kỳ vào thứ tư hàng tuần



M Ụ C L Ụ C

THƯ NGOÛ .................................................................... 1

THƠ TUYỂN ............................................................... 2

1. Quà Tặng Mùa Xuân -- Phạm Vy Thương, 2
2. Gửi Về Sông Hương -- Nguyễn Phúc Sông Hương, 3
3. Thư Xuân Gửi Em -- Hoàng Ngọc Liên, 4
4. Meï -- Quan Dương, 5
5. Tan Tác -- Trung Kỳ, 6
6. Lời Ru Ðêm Trắng -- Nguyệt Trinh, 7
7. Quỳnh Hương Một Ðóa Vùi Lau Lách -- Hoàng Xuân Sơn, 8
8. Về Biển -- Nguyễn Ðức Cường, 9
9. Tìm Về Ðịa Ðàng -- Ý Yên, 10
10. Theo Em Lên Chùa -- Phan Xuân Sinh, 11
11. Cõi Riêng Ta -- Nam Giao, 12
12. Xuân Trong Niềm Ước -- Song Vinh, 13
13. Sẽ Một Lời -- Nguyễn Thị Khánh Minh, 14

VĂN / SÁNG TÁC ..................................................... 15

1. Nước Mắt Nào Cũng Mặn -- Nguyễn Trung Hối , 15

NHẮN TIN LIÊN MẠNG .......................................... 16

I.   Thư Cảm Taï -- Quan Dương
II.  Giới thiệu sách:
           1. Về Dưới Hiên Xưa, Song Vinh.
           2. Trên Ðường Biên Giới, Vũ Uyên Giang
III.  Thư Tín

LIÊN LẠC VÀ THỦ TỤC ........................................ 17


VNNP 1


T H Ư   N G Ỏ


Bạn thân mến,

Nhân dịp hẹn gặp hai anh Vũ Hối và Vũ Uyên Giang từ
miền đông ghé thăm San Jose, tôi trở lại khu Lion Plaza
một buổi trưa giáp Tết. Bạn nào đang cư ngụ hay có dịp
ghé thăm Bắc California, hẳn biết ngay đây là khu vực
đông đảo các hàng quán Việt Nam nhất, tuy không bằng
khu Phước Lộc Thọ của Little Saigon, nhưng cũng có thể
gọi là nơi tiêu biểu, chỗ hẹn hò ăn trưa các món Việt
Nam rất tiện lợi. Từ khi dọn nhà xa hơn về phía bắc
của thành phố, tôi ít khi trở lại đây, phần vì xa xôi,
phần vì tôi ngán cái cảnh chờ đón tìm một chỗ đậu
xe vào buổi trưa. Ở Cali, chợ Á Ðông mọc lên khắp
nơi nên tôi không còn cái nhu cầu phải lái xe tuốt
xuống phía nam để tìm mua một mớ rau húng quế hay bạc
hà. Cuối tuần rồi, khi trở lại chốn đông vui này,
tôi ngạc nhiên khi thấy quán xá quá xầm uất, các gian
hàng bán bánh mứt, hoa quả, cây cối được bày bán cả
trên lối đi. Cái nhộn nhịp quán xá làm tôi cảm thấy
náo nức như khi còn bé theo cha mẹ đi chợ hoa Nguyễn
Huệ, đi chơi vườn Tao Ðàn, không khí Tết tràn lan
nơi nơi.
- Mua đi cô, hoa lay-ơn đỏ đẹp lắm.
- Hoa nở hết rồi mà bác.
- Hoa nở nhưng đâu có tàn đâu cô.
Vậy đó, tiếng rao bán chào mời, tiếng mặc cả, tiếng
pháo, cây cối hoa trái rực rỡ, chỉ còn thiếu những tà
áo tung bay mà cả một trời quê hương đã sống lại trong
tôi. Mười mấy năm lưu lạc tại Hoa Kỳ, hình ảnh quê
hương dù muốn dù không cũng có phần mờ nhạt trong ký
ức, tôi dần quen với cái thành phố miền bắc đông đúc
này, với đồi núi vây quanh và hoa dại nở vàng khi xuân
tới.
Nhịp sống hối hả chạy theo kỹ thuật tân kỳ cứ thay
đổi từng ngày có khi làm tôi quên những gì mình đã mang
theo trong quá khứ. Xin cám ơn những bồi hồi, một thoáng
bâng khuâng mùa xuân đã đem lại cho tôi.

Cùng trong không khí rộn ràng mùa xuân, toàn ban biên tập
VNNP xin mến chúc các bạn đọc và thân hữu một năm mới
an khang và thịnh vượng.

tường vi/BBT VNNP

VNNP 2


T H Ơ   T U Y Ể N


Quà Tặng Mùa Xuân

Gom vào tay chút nắng
Tặng em giữa mùa xuân
Cho môi hồng em thắm
Ðời rộn rã bước chân

Hái một nụ hoa vàng
Tặng em cài lên tóc
Cho hương trầm phảng phất
Trong gió chở mùa sang

Hồng lên đi em ơi !
Tháng giêng về đâu đó
Tặng em bài thơ nhỏ
Làm quà riêng em thôi

Tinh khiết mầu hoa bưởi
Nõn nà chiếc lá xanh
Và nỗi buồn dịu vợi
Là tình yêu của anh

Không còn gì cho em
Trên cõi đời vay mượn
Không có gì cho em
Ngoài chút tình xuân muộn

Phạm Vy Thương
phamvythuong@coolmail.com

VNNP 3


Gởi Về Sông Hương

bên sông xưa có ngọn gió quê nhà
vu vơ thổi lồng tóc người buông xõa,
rung động trái tim đôi chim sáo , lạ
lùng vù bay vào ngủ giấc ca dao,

giấc rất xưa, rất thánh thót ngọt ngào
tiêng hót. bốn mươi năm còn man mác
hương cánh non, vẫn theo lòng phiêu bạt,
bãi đời khô, thèm ngọn gió dòng sông.

câu thơ tình trong trái tim phương đông
vu vơ thổi , gió xưa trăng mười sáu,
tóc chấm vai lá chè xanh hàng dậu,
bay dưới trăng đôi chim sáo sổ lồng,

tóc gội chanh , trưa chờ gió, người hong,
nên chiêm bao tôi đầy hương bồ kết,
cuộc yêu xưa tôi tìm không thấy mệt
bởi hương tình thoang thoảng gió bên sông..

Nguyễn Phúc Sông Hương

VNNP 4


Thư Xuân Gửi Em

Năm nay chị cũng chưa về được,
Dù biết rằng em mỏi mắt chờ.
Biển vẫn mãi trùng dương cách trở,
Mênh mông sóng nước vẫn xa bờ!

Cửa Ðại ngày xưa, hỡi Bến Tre!
Hai mươi năm thiếu dấu chân về.
Khung dừa, bóng lá, con đường đất,
Lối cũ thương sao mỗi dáng quê!

Năm nay Xuân có về không em?
Chùa miếu đền xưa có ánh đèn?
Hương nến ngày Xuân đi lễ Phật,
Có ngào ngạt khói tỏa bay lên?

Giao Thừa em thắp hương thờ Tổ,
Thay chị dâng lòng cúng Mẹ, Cha#.
Là lúc ở quê người, chị khóc,
Bao nhiêu năm xa nước, xa nhà!

Chúc em vui Tết, đón mừng Xuân,
Với những niềm hy vọng chứa chan.
Sẽ có một mùa Xuân hội tụ,
Nhạc thơ giao hưởng một cung đàn.

Hoàng Ngọc Liên
hngocl@juno.com


VNNP 5


Mẹ

Ðêm
Từng đêm
Loanh quanh miền ký ức
trằn trọc
Thâu canh
Dáng mẹ hiền tóc bạc màu sương
Nhức nhối thằng con sống đời chùm gửi

Cơn gió bấc đêm nay lạnh thổi
chạnh lòng con
quá đỗi
Quê xưa !!!

Tuổi thơ tôi như cánh đồng khô nắng cháy hai mùa
Mẹ dậy sớm vục gầu vào vầng trăng
tưới nước
( có lẽ quá thừa khi nói về khổ nhọc
của tháng năm dài mẹ nuôi lớn thằng con )

Chiến tranh . Nước mắt . Căm hờn
Một đời mẹ . Một thằng con . Ba lần đưa tiễn
1 . Ngày khôn lớn tôi đi vào cuộc chiến
Khói lửa quê hương
2. Khi thằng con thân chiến bại sa trường
Tay chân gông cùm xiềng xích
Mẹ tuổi già lưng còng theo niềm đau mất nước
Uất nghẹn nhìn con gục đầu trong trại giặc :
Khốn khó quê hương
3. Ðổi tuổi thanh xuân bằng mái tóc hoa râm
Thằng con lại một lần lên đường biệt xứ
Mẹ mắt lòa nhìn con không rõ
cho lần :
Mòn mỏi quê hương

Mẹ ra đi bỏ quên giọt buồn
đọng hoài nơi khoé mắt
Thẫn thờ tôi nhặt
Mang ươm vào giấc mơ
Thấy con dế mèn ngồi khóc bơ vơ
bên nấm mộ mẹ già
hắt hiu còm cõi
Ngọn cỏ nỉ non lời thằng bất hiếu
Mẹ chỉ một lần đi
.... không tiễn mẹ được một lần
Mẹ chỉ một lần đi
.... không thấy mặt thằng con
mãi lang thang xứ người làm thân chùm gửi

Mẹ ơi
Cơn gió bấc đêm nay lạnh thổi
Chạnh lòng con
quá đỗi
Quê xa

Quan Dương
quancduong@aol.com


VNNP 6


Tan Tác

Mùa mưa đến, với tình yêu chắp cánh
Ðã tung bay, như cánh hạc lưng trời
Không dấu tích, của một thời ân ái
Chỉ còn ta, tình cũ đã xa vời

Mùa mưa đến, ta chia tay em nhé
Ðừng khóc chi, những giọt nước ân tình
Cho ta uống, những sầu thương chất ngất
Nẻo đường về, đơn lẻ một mình ta

Mùa mưa đến, cùng trăm nghìn bão tố
Và khung trời mây xám ngại cánh chim
Những con dường kỷ niệm mùa hương cũ
Chỉ còn ta , câm lặng bước phân kỳ

Mùa mưa đến,, cũng là mùa tan tác
Ngày vui qua rồi đến phút biệt ly
Ôi ánh mắt, của người em yêu dấu
Làm bồi hồi, quấn quít bước ra đi

Trung Kỳ
TrungKy@aol.com

VNNP 7


Lời Ru Ðêm Trắng

bên thềm gió nhẹ lay vui
bồi hồi tiếng sáo khôn nguôi nỗi niềm
chiêm bao mấy thuở êm đềm
lời anh thành khẩn rũ mềm sương rơi

hương trời lồng lộng mây trôi
thủy chung từng sợi buông lơi giữa giòng
thẹn thùng lá khép má hồng
mơ hồ nhân ảnh cho lòng chơi vơi

từ trăm năm cũ à ơi
sao khuya chắp cánh gọi mời thiên nhiên
trăng về đậu bến bình yên
xiêu chân lãng tử say thuyền khuê trinh

nghê thường hạt nến lung linh
soi chăn chiếu quyện giấc tình đang reo
tiền căn chưa trả còn theo
tơ vương lạc lối hồn treo cuối ngày

mừng em tuyết đổ trải dài
xuân tàn thu mãn còn đây mộng vàng
tần ngần chậm bước thời gian
lời ru đêm trắng bạt ngàn mai sau

Nguyệt Trinh
(Feb. 01, 2000)
vtruong@nova.umuc.edu

VNNP 8


Quỳnh Hương Một Ðóa Vùi Lau Lách

Chiều ba mươi tết lạnh, về không
nắng ở trên mây rụng cuối lòng
nhà ai tiếng pháo mơ hồ vẳng
em từ âm vọng buổi tàn đông ?

Cuối một năm hay cuối một đời
cuối thời trai trẻ biết rong chơi
từ đây nước đã khô thành cát
hết một con sông mạch máu người

Bóng lạ gương soi buồn lặng thấm
sầu che tóc rũ mắt không hồn
nắng biệt bên trời mây chợt trắng
lòng đêm cao tới mộng vô thường

Hết một năm có gì rộn rã
vậy sao lòng vẫn thấy dửng dưng
mầu xanh dẫy chết trên cành lá
tình ái ban sơ khép nữa chừng

Khói sóng chưa tan đường mịt gió
chiều đi quanh một vẻ thờ ơ
bóng đuổi tinh vân dài mấy phía
đời khôn nguôi một phút ơ hờ

Rồi sẽ không tìm ra nữa đâu
ngày xanh ôm mặt nhật qua cầu
quỳnh hương một đóa vùi lau lách
cồn xa cát lạnh biết nằm đau .

Hoàng Xuân Sơn.
hoangxuanson@hotmail.com

VNNP 9


Về Biển

ta tìm nhau để cho đời thành mộng
ta về nhau để cho lời thành thơ
phút bên nhau, dài mãi đến bao giờ
khi sông thoát đường sông, ra biển rộng

anh với em, những sông buồn chảy cuộn
mà phù sa luôn óng ả nồng nàn
yêu thương nhau, hôm nay dù đã muộn
tình vẫn ước cho tình, thôi ly tan

bờ môi thơm, dạt dào hương cửa biển
nụ son cười, tươi thắm những bình minh
tóc em bay, trùng khơi muôn sóng chuyển
giòng sông anh, ôi! vội vã xoay mình

anh rộn rã như ngày xưa bé nhỏ
băng mình vào xanh ngát biển rong chơi
niềm say đắm hòa theo muôn hướng gió
trời thênh thang, lồng lộng gió thay lời

ta để lại đằng sau lưng số phận
đường quanh co sông khép chặt tâm hồn
và thôi nhé! bao ngày xưa cùng quẩn
xin biển ân cần, cất giữa mênh mông...

Nguyễn Ðức Cường


VNNP 10


Tìm Về Ðiạ Ðàng

ta bỏ lại con đường hoa lá rủ
xác người đi thinh lặng ngó hư không
những pho tượng anh hùng canh góc phố
sáng lên màu tuyết trắng lặng Thu Ðông

ta bỏ lại sau hộp nhà đồ sộ
đài thiên văn trên tháp ngọn cao tầng
nền cơ khí như bột nhào trên gỗ
những phi thuyền xoay qũy đạo tròn không

ta bỏ lại ngôn từ trang tự điển
những công viên chăng biểu ngữ xanh hồng
người còn đó, trong niềm đau miên viễn
cùng hoài nghi bên suối lệ Khơi dòng

lang thang mãi, ta đi hoài, không nhớ
đường quên tên, vào ngõ tối, đi vòng
ta chỉ thấy màn sương sa mờ phủ
- hỡi E-Và, còn thức đó hay không ?

Ý Yên

VNNP 11


Theo Em Lên Chùa

ta là kẻ hay nói năng bá láp
nên đôi khi em cũng ngại ngùng
em bảo ta lên chùa lạy phật
thành tâm cho giải bớt kiếp hung

ta tắm gội ăn chay nằm đất
cũng chắp tay khấn vái tứ phương
Ðường tăng chắc khi xưa cũng vậy
nên lòng ta thanh thoát vô cùng

ta cũng có đôi ba ngày tịnh khẩu
bởi vì em tụng mãi những tràng kinh
để nhắc ta bao điều hối lỗi
Phật lòng ta tự khắc hiển linh

ta mới hay đến chùa cũng chẳng khó
mà sao có người tâm vẫn tối mù
tiền kiếp chắc ta là bồ tát
nên bây giờ ta ngộ giữa đường tu

theo em đến chùa, Phật trên bàn cũng ngượng
y bát em truyền như một quyền uy
em đã thuần một thứ trâu bất trị
mũi ta đây em xỏ lỗ kéo đi

Phan Xuân Sinh
PXSinh@aol.com

VNNP 12


Cõi Riêng Ta

ôm trái sầu ủ kín suốt mùa đông
gieo tiết xuân cho xanh mầm lộc mới
và đơm hoa những tháng hè - nắng đợi
trời cuối thu - trái chín cũng rụng rồi

suốt bốn mùa quanh quẩn cũng thế thôi
vòng trời đất có nhau từ muôn thuở
ta biết yêu - biết buồn đau - biết khổ
chừ buông tay - khép chặt trái tim hồng

đời là đời - tình là những đợi mong
sương lãng đãng cũng làm cay tròng mắt
đèn lẻ loi - bóng thời gian hiu hắt
tuổi tên già nên ngơ ngẩn tháng năm

từng trang thơ - soi gương vỡ - lặng câm
đêm trang điểm - ta cố tìm cái thật
nhưng tuổi xuân của ngày xanh đã mất
dòng thời gian - lẳng lặng mãi trôi xa

trong âm thầm ta sống cõi riêng ta
như đá tảng ngủ sâu lòng biển cả

Nam Giao

VNNP 13


Xuân Trong Niềm Ước

hãy tìm lại bình yên trong vật chất
vì quanh đây đời sống lắm bon chen
sáng đi làm nhớ chậm lại vài giây
thăm ngọn cỏ ủ giọt sương trong nắng

hãy tìm lại một niềm tin đã mất
giữa trưa này ăn một miếng cơm ngon
luà vào môi vị ngọt của quê hương
trong giới hạn nhớ chan niềm vui nhỏ

hãy tìm lại chút ngây thơ phố lạnh
giữa hai nơi sẽ có một lối về
đường cố quận ngựa già mời em cỡi
dẫu sức tàn nhưng vẫn bước điệu xưa

hãy tìm lại mái trường bên xứ lạ
bóng thầy cô trong lớp học đông người
bè bạn đó dẫu không cùng ngôn ngữ
nhưng tấm lòng cầu tiến vẫn giống nhau

hãy tìm lại xuân về trên đất trích
đón giao thừa nhớ hái lộc đầu năm
anh sẽ đứng ngoài vườn sau tuyết đọng
níu cho em một cành ngủ mùa đông

hãy tìm lại mặn nồng trong đôi lứa
đón xuân về mái ấm sẽ có đôi
con ngựa chứng buồn vì thêm một tuổi
nhưng muôn đời nó vẫn sẽ quẩn quanh

Song Vinh

VNNP 14


Sẽ Một Lời

sẽ một lời em nói anh nghe
chiều thổi tới vầng trăng xanh thế
trời trên ta rưng rưng như thể
cả con đường cũng lễ vu quy

nói nhỏ thôi anh nghe, bởi vì
những con gió lao xao cành lá
không hiểu nổi một điều rất lạ
sương mầu im mà sóng sánh khuya

mà theo nhau trên suốt đường về
trăng đem cả sông hồ bất tuyệt
bước bước gọi nghìn năm xanh biếc
nghìn năm trong sợi tóc thầm thì

anh có nói nghìn cõi lưu ly
bay rất mộng trong đôi tà áo
để đêm nay viền trăng kỳ ảo
về thơm hoa cỏ một đường mi

long lanh hoài...suốt bước em đi

Nguyễn Thị Khánh Minh

VNNP 15


SÁNG TÁC - GIỚI THIỆU



Truyện Ngắn
-----------------------
Nước Mắt Nào Cũng Mặn
Nguyễn Trung Hối

"chuyện của anh chả cần cho bé biết
nước mắt nào cũng mặn giữa môi ngon"
Thơ Hoàng Chính.

*****

Katherine quyết định hôm nay sẽ sang khám phá nhà ông Sơn.
Ông Sơn và "dòng sông thơm" của ông đã đi Âu châu hơn
một tuần nay.
"Nếu cô cần một nơi yên tĩnh để học hành, hoặc cần
đọc sách báo gì trong thư phòng của tôi, xin cô cứ tự
nhiên sử dụng nhà chúng tôi. Cô hãy xem nó như nhà của cô vậy.
Nhất là, trong khi cha con chúng tôi đi vắng, xin cô để mắt
trông coi hộ. Về cái hồ tắm thì nước nó tự động thay lấy,
chỉ thỉnh thoảng nếu cần tắm, cô lấy cây vợt cán dài vớt những
lá cây bay vào ( nếu có) để cho nước khỏi bị ố. Xin cám ơn
Katherine nhiều !"
Ông Sơn đã khẩn khoản nói với cô như thế và cũng đã
trang trọng trao chùm chìa khóa nhà của ông cho cô. Hương
Giang cũng khẽ gật đầu với cô như biểu đồng tình lời của
cha.
Và ông Sơn còn nói thêm :
"Khi nào chúng tôi về sẽ điện thoại hay e-mail trước cho
cô biết. Nếu cô bận đi học hay đi đâu nhớ giao chìa
khóa cho ông bà giữ hộ chúng tôi. Nhớ nhé !"
Katherine không giấu được vẻ buồn :
"Nhưng đi đến đâu ông cũng phải e-mail về cho em biết
chứ ! Cả chị Hương Giang nữa."
"Tất nhiên rồi." Cả hai cha con Sơn cùng đáp.
Mấy hôm nay, nhiều lần Katherine đã muốn qua nhà
ông Sơn, nhưng rồi cô lại đắn đo. Cô nghĩ để làm gì
mới được kia chứ ? Không lẽ vì tò mò muốn biết trong
cái phòng của bà Hương Thủy, người vợ đã mất của ông ta như thế
nào?
Nếu Sơn biết cô đã vào đó, ông có giận cô không? Vả
lại, ông có vẻ gì bí mật khi giới thiệu cho cô cái phòng đó,
khi đi ngang trước cửa. Mà có bao giờ ông Sơn nói với
Katherine về bà Sơn ngoài lần ấy đâu? Và Hương Thủy, cũng chẳng
có lần nào chị ấy nói với cô về người mẹ của mình.
Gia đình người Á châu này từ khi xuất hiện cạnh nhà
cô đã làm cho con đường vắng vẻ tịch mịch của nhà
Katherine bao nhiêu năm qua bỗng như mang một bộ mặt mới. Gần như
ngay trung tâm những ngôi nhà nhỏ bé cũ kỹ xây cất trên năm
sáu chục năm (có nhiều nhà hình như còn lâu hơn nữa ), ngang nhiên
nổi bật lên một ngôi nhà hai tầâng với lối kiến trúc hiện
đại.
Tầng dưới xây bằng gạch màu đỏ, tầng trên mới đóng
những thanh gỗ nằm ngang như những ngôi nhà khác. Ðặc
biệt, chung quanh nhà là một khoảnh vườn rất rộng, chỉ trồng toàn
cỏ, không trồng một loại cây hoặc hoa gì. Phía sau nhà có một cái
hồ tắm, nước lúc nào cũng trong xanh nhìn thấy tận đáy.
Mùa hè, Katherine và hai đứa em trai của cô thường qua tắm
với Hương Giang, cô con gái độc nhất của ông Sơn,học tận trên
Boston, thỉnh thoảng mới về thăm cha. Tất nhiên, vào những mùa
hè, Hương Giang ở nhà với cha lâu hơn. Thường thì Katherine
tắm một mình, hoặc với hai đứa em của nàng. Ðôi khi có thêm
ông Sơn. Ðấy là những lần ông hướng dẫn cho Katherine
tập bơi. Thời gian này là những lúc không có Hương Giang ở
nhà.
Cô con gái của ông Sơn lớn hơn Katherine bốn tuổi, nhưng trông
người thấp và mảnh mai hơn Katherine nhiều. Hương Giang
học rất giỏi và biết nhiều vấn đề mà Katherine không biết. Ông bà
Knudsen, ba mẹ của Katherine rất yêu quý Hương Giang. Nhất là
ba, vì Hương Giang đang theo học ngành nghề của ông : ngành luật.
Ông Knudsen thường gọi đùa Hương Giang là "đồng nghiệp", mặc dầu
ông chỉ là một thư ký quèn ở tòa án tỉnh. Katherine chỉ mến
Hương Giang chứ không gần gũi với người con gái Á đông
này bằng ông Sơn. Katherine đoán chừng ông ta khoảng ngoài bốn
mươi, nhưng trông có vẻ già hơn với cái tuổi ấy. Trông ông ta lúc
nào cũng mang nét mặt khắc khổ, buồn bã, hình như trong thâm tâm
ông ta đang chôn giấu một chuyện đau buồn nào đó mà không thể
thổ lộ cùng ai. Katherine thấy trong đôi mắt tinh anh của ông ta
đôi lúc thoáng vẻ mệt mỏi, u hoài. Ông ta mang dáng dấp một
người nào đó, rất quen, mà Katherine không nghĩ ra là ai.
Ban đầu, khi cái nhà bên cạnh nhà cô như được phép tiên,
mọc lên một cách nhanh chóng, cô không có cảm tình với nó
một chút nào. Vì sự hiện diện của nó đã làm cho
những cái nhà chung quanh bỗng trở nên nhỏ nhoi, cũ kỹ một cách tội
nghiệp.
Nhất là nhà của ba mẹ cô thì trông lại càng thảm hại hơn.
Ngoài ra, chủ nhân ngôi nhà ấy lại còn là một người da
vàng nữa.
Cô vốn không ưa những người Tàu, người Nhật Bản,
người Triều Tiên. - trường thiếu gì những đứa bạn của
Katherine là gốc Tàu, Nhật, Triều Tiên, mặc dầu bọn chúng học
giỏi và đối xử rất tốt với cô, nhưng Katherine vẫn không chơi
với chúng. Không phải vì kỳ thị, Katherine không bao giờ có ý
kỳ thị chủng tộc, bằng chứng là cô rất thân với mấy đứa
bạn da đen của cô như Mary, Janet...
Tuy không có cảm tình với cái nhà láng giềng đẹp đẽ ấy,
nhưng Katherine lại rất thích cái vườn cỏ lúc nào cũng xanh
mướt mượt mà mênh mông chung quanh nhà và nhất là cái
hồ tắm tuyệt vời của nhà ấy.
Một buổi sáng, khi cái nhà bên cạnh đã được dựng lên
khoảng chừng năm tháng, đứng bên trong cửa sổ phòng ngủ
của cô nhìn sang mặt hồ tắm trong xanh lăn tăn sóng gợn, bất
chợt Katherine nhìn thấy người chủ của ngôi nhà đang ngồi
vẽ trên bãi cỏ sát bên hè nhà ông ta. Ông ta là một họa sĩ?
Katherine thấy thỉnh thoảng ông ta nhìn sang nhà cô rồi lại cắm cúi
tô màu lên khung vải dựng trên cái giá ba chân bằng sắt mạ
kền sáng loáng. Ông ta đang vẽ nhà của cô ! Ông ta muốn gì
đây?
Nhìn đến cái nhà nhỏ bé đáng thương của mình, tự nhiên
lòng tự ái của cô như bị xúc phạm. Không dằn được lòng
phẫn nộ, Katherine xuống gác, mở cửa bước ngay sang vườn nhà
ông ta.
"Chào ông!" Cô cố nén lòng tức giận, vì dầu sao cô
cũng vốn là con nhà có giáo dục.
Ông ta ngẩng đầu lên nhìn cô với đôi mắt hiền từ
nhưng có sức thu hút đặc biệt.
Ông ta nói :
"Chào cô! Rất hân hạnh được gặp cô !"
Không thèm lịch sự với ông ta, Katherine xẳng giọng đả
kích ngay :
"Ai cho ông được quyền vẽ nhà chúng tôi? Ông có âm mưu
gì đây? Ông đã xin phép chúng tôi chưa?"
Ông ta nhã nhặn nhận ngay lỗi của mình :
"Ðúng rồi ! Tôi không được vẽ nhà của cô nếu không
được phép của chủ nhân. Tôi thật không phải. Nhưng sáng
nay ra vườn, tình cờ nhìn sang nhà cô, thấy khung cảnh thật
là nên thơ nên có cảm hứng muốn phác họa nó lên bố. Tôi sẽ sang
xin phép bố mẹ cô ngay bây giờ."
Katherine vẫn còn tức giận, cô nói, nhưng thấy ngay mình
là vô lý:
"Tại sao ông không vẽ nhà của ông? - đây ai lại không biết
là nhà của ông rất đẹp ? Nhà của chúng tôi nhỏ bé, xấu
xí, ông vẽ làm gì ? Hoặc là ông muốn chế nhạo chúng tôi chăng?"
Ông ta từ tốn :
"Xin cô đừng giận. Thật ra không phải như thế đâu.
Nếu để đưa lên báo Architectural Digest thì chúng tôi có
thể vẽ nhà của chúng tôi để giới thiệu một kiểu kiến trúc
mới.
Chứ còn hội họa thì ngược lại. Bao giờ chúng tôi cũng
chỉ vẽ những ngôi nhà nhỏ bé mà ấm cúng, thơ mộng; những con
đường khúc khuỷu, quanh co, chứ không vẽ những tòa lâu
đài tráng lệ, những xa lộ thênh thang bao giờ. Ðiều ấy gần như
là một ước lệ vậy. Cô thử nhìn những hình ảnh trong tấm
tranh này để xem những điều tôi nói có đúng không?"
Katherine bước đến cạnh ông ta và nhìn vào bức họa ông
ta đang vẽ. Và cô ngạc nhiên như không tin vào mắt mình.
Ðây là hình nhà của cô thật sao? Thật không thể tưởng
tượng nổi:
Katherine thấy nhà của ba mẹ cô đẹp quá !
"Ông đang vẽ nhà của chúng tôi đây à ?"
Ông ta hỏi lại :
"Thì không phải cô vừa bắt quả tang tôi đang vẽ lén nó sao ?"
Tự nhiên cô thấy mình có cảm tình với ông ta :
"Ông vẽ đẹp quá !"
"Không phải tôi vẽ đẹp mà chính vì nhà của cô rất đẹp.
Nó rất thơ mộng, màu sắc lại hài hòa, thật đáng vẽ. Vẽ
xong, tôi sẽ tặng cô để kỷ niệm ngày chúng ta gặp nhau.
Cô có nhận nó không?"
"Ông cho tôi ? Ồ, tôi không dám nhận đâu ! Một bức tranh
như thế này chắc phải đắt giá lắm ?"
"Không sao ! Cô chưa kiện tôi đòi bồi thường chủ quyền
là may cho tôi lắm rồi!"
Katherine cúi mặt, lí nhí nói :"Xin lỗi!"
Và ông ta tự giới thiệu :
"Tên tôi là Sơn, nghĩa của nó là"núi", chứ không phải là
" con trai".
"Còn tôi là Katherine."
"Cô là người gốc Pháp à? Cô có biết Catherine Deneuve
không?"
" Tôi biết. Nhưng tên tôi chữ đầu là K, chứ không phải C.
Tôi sinh ra tại Mỹ, nhưng ba mẹ tôi gốc người Na Uy."
"- Oslo ?"
"Vâng, Oslo. Ông cũng biết Oslo sao?"
"Tôi biết. Tôi đã hai lần đến đó."
" Ông là người Trung Hoa?" Katherine hỏi.
"Không, tôi là người Việt Nam."
"Tôi thích người Việt Nam." Cô bỗng buột miệng nói.
Ông Sơn hỏi :
"Cám ơn. Nhưng vì lý do gì cô thích người Việt Nam chúng
tôi nào?"
Cô gái bỗng đỏ mặt và ấp úng :
"Tôi không biết !"
Ông cười. Lần đầu tiên cô thấy ông cười :
"Thế thì may cho chúng tôi quá !"
Katherine lại buột miệng :
"Chúng tôi? Ông và vợ ông?"
"Không. Tôi và con gái của tôi. Nó học ở Boston, lâu lâu
mới về thăm nhà. Vợ tôi qua đời rồi."
"Tôi xin lỗi ông." Cô nói.
"Không sao ! Vợ tôi mất đã lâu rồi."
Katherine thấy ông có vẻ đau khổ khi phải nhắc đến
người vợ bất hạnh của mình, điều ấy khiến cô xúc động :
"Bà nhà mất lúc còn quá trẻ phải không? Vì bệnh chăng?"
Không hiểu sao ông lại muốn tâm sự với cô bé gốc
người Bắc Âu này. Có thể cô ta giống Hương Giang, con gái của
ông, ở điểm nào ấy.
"Không phải. Vì một tai nạn trên biển. Có khi nào cô nghe
nói đến những "thuyền nhân" không? Những người vì muốn
đi tìm tự do, đã dùng những chiếc tàu thô sơ bé bỏng để
vượt đại dương, bất chấp sóng gió, bão táp và đầy...
những bọn hải tặc?"
Katherine đã hiểu ra phần nào. Cô gật đầu :
"Tôi hiểu."
Ông biết cô nói thế thôi, chứ ông cũng nghĩ là làm sao
cô hình dung nổi cái chết của vợ ông, mà mỗi lần nhớ
lại, người ông bứt rứt như muốn nổi cơn điên?
Thấy vẻ mặt của ông Sơn buồn quá, Katherine hỏi sang
chuyện khác :
"Bao giờ thì ông vẽ xong bức tranh này?"
"Một buổi nữa thôi. Ngày mai là cô sẽ có nó."
Cô mừng rỡ :
"Nhanh thế à? Tôi không biết có nên nhận bức tranh quý
giá này không?"
Ông Sơn nói :
"Nên lắm. Tôi đã bảo là để kỷ niệm ngày tôi quen cô
mà."
Katherine băn khoăn hỏi:
"Ông không tiếc?"
Ông Sơn thật thà thú nhận:
"Tiếc chứ! Tạo nên bức tranh nào cũng như sản sinh ra
những đứa con ruột thịt của mình, nhưng khi người ta hỏi
mua, mình cũng phải dứt tình mà thôi."
"Ông bán có được nhiều tranh không?"
Ông không trả lời vào ngay câu hỏi của cô:
"Tôi có phòng trưng bày ở Nữu Ước và Âu châu."
Cô lại buột miệng, như trẻ con:
"Hẳn ông phải giàu lắm. Không trách gì nhà của ông to
lớn và rực rỡ nhất ở đây."
"Tiền của không tạo nên hạnh phúc, Katherine ạ!"
Nói xong, hình như thấy mình lý sự một cách vô duyên,
lại định rốc hết tâm sự với một cô bé mới quen, ông
lại  có vẻ băn khoăn tội nghiệp. Katherine thấy mến ông ta. Ông ta
lại có đôi mắt đẹp quá. Nhìn ai như muốn hút hồn người ta
vậy...
Thế rồi qua hôm sau, khi đi học về, Katherine thấy bức
tranh của ông Sơn vẽ được dựng ở phòng khách nhà cô.
Bức tranh được lồng vào một chiếc khung chạm mạ vàng, mà cô
biết, ở Michaels, phải bán giá trên ba trăm đồng là ít.
Bà Dagny, mẹ cô bảo ông Sơn đã tự tay mang qua và ngồi trò
chuyện với ba mẹ cô gần một tiếng đồng hồ. Mẹ cô khen
ông ta nhã nhặn, lịch thiệp và bà cũng nhắc lại lời ông
ta khen cô xinh xắn, thông minh và hiểu biết...Katherine chỉ chú ý
đến lời ông ta khen cô "xinh xắn" mà thôi. Cho nên trước
khi ra cửa nhìn sang nhà ông Sơn, Katherine liếc vội xem hình bóng
mình trong tấm gương soi, xem có đúng là mình xinh không. Nhưng
nhà ông ta cửa đóng then cài, vắng lặng không có bóng người. Có
lẽ ông ta không có ở nhà.
Từ đó, ông Sơn trở thành người bạn của gia đình cô.
Thỉnh thoảng, ông lại sang uống rượu với ba cô và hai
người trò chuyện rất tương đắc.Và khi Hương Giang, "dòng sông
thơm", con gái của ông Sơn từ Boston về nghỉ hè, cô ta cũng
trở thành bạn thân của ba mẹ cô. Nhất là ba cô, "đồng
nghiệp" của Hương Giang.
Ðã quyết định thế nên Katherine mở hộc bàn đêm lấy
chùm chìa khóa nhà ông Sơn, bỏ túi. Cô bước sang nhà ông
với vẻ e dè khác hẳn thường ngày. Cô không hiểu sao
mình lại ngần ngại, tuy không phải là lần đầu tiên cô sang đây.
Có lẽ là do ý muốn khám phá bí mật căn phòng người vợ đã
chết của ông Sơn chăng? Tất cả những phòng ở tầng
dưới,  cô đã biết hết, kể cả thư viện có hàng nghìn cuốn sách chất
đầy mấy dãy tủ từ dưới đất lên tận trần nhà và
phòng vẽ của ông Sơn, phòng lớn nhất, lúc nào cũng ngập tràn ánh
sáng nhờ những mái che bằèng kiếng, treo hoặc xếp la liệt
những bức tranh đã vẽ hoặc dở dang, bố, khung, giá vẽ, sơn màu và
cọ...
- tầng trên, cô biết có ba phòng ngủ. Một phòng của ông Sơn,
ông đã giới thiệu cho cô lần đầu tiên dẫn cô đi xem nhà;
phòng của Hương Giang, cô đã vào hai lần, khi có cô con gái
của ông Sơn ở nhà, và chính cô ta dẫn Katherine vào...
Còn phòng của bà Hương Thủy, vợ ông Sơn, ông ta chỉ nói:"Ðây
là phòng của vợ tôi", nhưng ông không mở cửa ra. Theo
Katherine biết, vợ ông chết đã lâu, chết trên biển cả
vì một tai nạn nào đó mà mỗi lần nhắc đến, hình như ông
Sơn lấy làm đau đớn lắm. Bà ta chết rất lâu trước khi
ngôi nhà này được xây dựng lên, tại sao lại có phòng của
bà? Hẳn là ông ta phải yêu thương vợ ghê gớm lắm? Và
đấy là điều mà Katherine phải khám phá cho bằng được :
xem thử có những gì ở bên trong căn phòng ấy.
...Khi cửa phòng của bà vợ ông Sơn được mở ra,bỗng
nhiên Katherine rùng mình. Hình như có một làn gió rất
lạnh từ trong phòng tạt ra khiến cô khựng người lại, người
bỗng nổi da gà. Nhưng cô vốn là người rất bạo gan, không hề
tin chuyện ma quỷ. Hàng năm đến ngày Halloween, cô còn thích
cải trang thành ma quỷ nữa là! Cô bước vào, có phần thận
trọng một chút. Căn phòng này nhỏ hơn phòng của ông Sơn,
chỉ bằng phòng ngủ của Hương Giang, nhưng trang trí thật đặc
biệt: tất cả đều mang màu xanh của da trời hay là "màu
của nước"! Từ giấy dán tường, màn cửa cho đến khăn trải
giường, áo gối v.v...đều toàn một màu xanh. Có ba bức
tranh vẽ chân dung một người phụ nữ bằng sơn dầu cỡ lớn,
cũng biểu hiện rõ nét "thời đại xanh", lồng khung chạm mạ vàng
đắt giá mà có lần ông Sơn đã chỉ cho Katherine ở trong
phòng vẽ của ông, nếu mua ở nhà Heydenryk đường 76 th Nữu
Ước,  giá phải trên hai nghìn đồng một cái. Chỉ có một bức
vẽ khuôn mặt, còn hai bức kia vẽ cả người. Katherine biết
ngay đấy là bà Hương Thủy, người vợ đã mất của ông Sơn.
Vì người trong tranh phảng phất giống Hương Giang, nhưng
trẻ và nhất là đẹp hơn. Những đường nét thật linh động,
nhất là những đôi mắt, rất có thần, rất sống, nhìn
cứ như xoắn lấy hồn Katherine vậy. Bây giờ thì Katherine biết
vì sao ông Sơn không muốn vẽ chân dung nữa, kể cả khi cô năn
nỉ yêu cầu ông vẽ chân dung của cô. Ông bảo "tôi không chuyên
vẽ chân dung" là ông nói dối. Ông chỉ vẽ chân dung cho một
người thôi. Ðó là người vợ yêu quý của ông. Lòng se
thắt nỗi thất vọng, cô vẫn bị thu hút bởi ba bức tranh
tuyệt vời...
Cô lẩn thẩn và tần ngần xem các loại phấn son đắt
tiền đầy rẫy trên bàn trang điểm; những quần áo thời
trang sang trọng của các nhà may nổi tiếng ; những nón; áo
lông; giày Ý đủ màu, đủ kiểu...Tất cả đều mới
nguyên si, hình như chưa bao giờ được dùng qua...

"Ba phải bay về ngay, con ạ! Con cứ tiếp tục hành trình,
ba sẽ trở lại."
"Có cần thiết không, thưa ba?"
"Cần, con ạ!"
"Ba yêu Katherine?"
Ông Sơn buồn rầu nói :
"Yêu hay không, bây giờ không còn là vấn đề nữa.
Chậm mất rồi. Tội nghiệp cô bé! Ba còn nợ Katherine,
phải sòng phẳng con ạ."
"Ba nợ cái gì?" Hương Giang hỏi.
Ông không trả lời. Ông nhớ lại khi hôn cô bé đêm
trước ngày ra đi, cô bé đã khóc. Nước mắt đầm đìa
chảy xuống má, xuống môi cô. "Ông hứa là trở về với em
 nghe, Sơn!" Katherine nói."Và ông hãy hứa là sẽ vẽ chân dung cho
 em, nghe!" Nghe cô nói thế, tự nhiên, ông đẩy cô ra, miệng
 ông mới vừa mằn mặn những nước mắt yêu thương của cô,
 sao  bây giờ lại cảm thấy đắng?
Ngồi trên máy bay vượt đại dương, ông liên tục theo
dõi những tin tức về vụ "thảm sát ở C.", "nổ súng ở
trường trung học" mà truyền hình đang chiếu. Ông lục hết
chồng báo dày cộm, xem có phát hiện hình ảnh nào của Katherine của
ông không... Hai tên cuồng tín, để kỷ niệm ngày sinh của Hitler
đã bắn xối xả và đặt bom giết chết một ông giáo
sư , gần một chục học sinh và làm bị thương nhiều người
khác. Trong số người chết, không may lại có Katherine của
ông...

"Ông Sơn thân mến, Xin đau đớn báo ông một tin buồn:
Katherine đã tử nạn. Ông và Bà Knudsen." Ðó là dòng chữ
ác nghiệt hiện ra khi tình cờ ông mở e-mail cái PC xách tay
của ông.
...Theo chân ông bà Knudsen, ông ra nghĩa trang thăm Katherine,
sau khi ôm choàng hai vợ chồng ông bà láng giềng đáng
thương ấy thật lâu. Không ai nói với ai được một tiếng nào.
Trước khi lên xe, bà Dagny vội vã chạy trở lại vào nhà,
sau đó mang ra cho ông chùm chìa khóa.
"Trước khi đến trường hôm bị hại, cháu nó gửi tôi
xâu chìa khóa dặn đi dặn lại nhớ trả cho ông." Bà Dagny
nói.
"Hình như cháu nó biết trước sẽ có tai nạn, ông Sơn ạ."
Ông Jon Knudsen nói.
"Ôi, Katherine!" Ông kêu lên nho nhỏ, cảm thấy có vị
mằn mặn giữa hai môi...

Ðêm ấy, sau khi ở nghĩa trang về nhà, và chia tay với
ông Sơn rồi, hai ông bà Knudsen nhìn thấy đèn ở phòng vẽ
của ông Sơn sáng suốt đêm. Hình như ông ta không hề ngủ
giây phút nào.
Sáng tinh sương hôm sau, hai vợ chồng lại thấy ông
Sơn khệ nệ mang ra xe pick-up một bức tranh cỡ lớn, khung
chạm mạ vàng đắt giá, loại khung mà ông Jon biết ông Sơn
đã đặt làm ở nhà Heydenryk đường 76th Nữu Ước, và
lái vội vã về hướng nghĩa trang.

Nguyễn Trung Hối
trunghoi@juno.com

VNNP 16


N H Ắ N T I N L I Ê N M Ạ N G


I. Cảm Tạ

Gia đình Quan Dương và Lê Thu Ba xin chân thành cảm tạ :

Hội cựu tù chính trị New Orleans, nhân viên Mignon Faget, Quán
cây Me , Quán Văn Nghệ , Quán Vui Cười , Văn Nghệ Ngàn
Phương trên Internet, Tạp chí Văn, Tạp chí Văn Hóa Việt Nam, Nguyệt
san Phương Ðông, Nguyệt san Dân Luận, Nguyệt san US Viet
Times,  Tạp chí Văn tuyển.

Các văn thi hữu và bằng hữu :
Anh chị Phạm Quang Tân , Anh chị Nguyễn Kim Long Phụng , Văn Bia,
Việt Hùng ,Anh chị Nguyễn Vy Khanh , Nguyễn Hữu Việt - Nhật Nguyễn , 
Ngô Du Trung , Nguyễn Mạnh An Dân, Phạm Ngũ Yên,
Nguyễn Xuân Hoàng - Hà Vy , Nguyễn Văn Sâm - Nguyễn Thị Long
An, Tô Thùy Yên , Thu Thuyền , Lâm Chương , Nguyễn Bá Dĩnh -Thủy
Trang , Ðàm Phương Hạnh, Nguyễn Văn Phùng , Anh chị Trần
Hoài Thư, Trần Quán Niệm , Huỳnh Văn Phú , Trần Long Hồ, 
Ái Khanh - Ðổ Xuân Hùng , Anh chị Nguyễn Bá Thọ, Hoàng Lộc , Phạm
Ngọc , Tường Vi , Song Vinh , Hoàng Xuân Sơn , Triều Hoa Ðại ,
Nghiêu Minh, Phan Xuân Sinh , Yên Sơn , Anh chị Phạm Chung , 
Thanh Thanh (Lê Xuân Nhuận ) Hoàng Ngọc Liên , Giáng Hạ - Vĩnh Tâm , Luân
Hoán , Hạt Cát ,Trần Trung Ðạo , Nguyễn Ðăng Tuấn - Xuân Mỹ , Lê
Quỳnh Mai ,Hoàng Chính ,Nguyễn Minh Triết , Cổ Ngư , Hà Huyền
Chi , Sao Băng , Tóc Dài, Nguyệt Trinh, Võ Trường Sơn , Mike
Nguyễn , Nguyệt Christina Trần, Quỳnh Trang Phạm , Phan Tấn
Quốc, Bùi Trần Tuấn , Ngọc Mây , Lê Bá Bữu , Lương Văn
Hiền, Nguyễn Văn Nhàn , Nguyễn Thanh Hoàng Vân , Nguyễn Xuân Vân
Khanh, Thiên Thư , anh chị Nguyễn văn Xuân , Kim Ngân, Lê Văn
An, Trần Hữu An, Lê Hữu Ðắc, Nguyễn Thanh Hòa, Nguyễn Khuông, 
Lê Phú, Vũ Văn Trượng , Tường Ngọc Bạng

Ðã gửi điện thư cũng như gọi điện thoại chia buồn về sự
ra đi của cha chúng tôi là cụ ông
DƯƠNG KHÉT
Từ trần chiều ngày 01 tháng 02 năm 2000
( nhằm ngày 26 tháng chạp , năm Kỷ Mão )
tại Ninh Hòa , Khánh Hòa , Việt Nam
Hưởng thọ 82 tuổi
Tang lễ đã được cử hành tại Ninh Hoà , Việt Nam
ngày 03 tháng 02 năm 2000
( nhằm ngày 28 tháng chạp , năm Kỷ Mão ).

Trong lúc bối rối chắc chắn sẽ có nhiều sơ sót , mong quí vị tha thứ.

Chân thành cảm tạ
Quan Dương và Thu Ba

 

II.  Giới Thiệu Sách:

1. Tập thơ "Về Dưới Hiên Xưa" của Song Vinh:
"Thơ Song Vinh hít thở đậm đà hương đất quê nhà, và
ngát thơm tình mẹ hiền." (Luân Hoán)

em đi yểu điệu vô cùng
hai bàn tay khoả cả vùng gió bay
em đi, tà áo, gót giày
trổ thơm trăm ngọn hoa tay rắc vàng...

VNNP xin giới thiệu cùng bạn đọc thi tập "Về Dưới Hiên Xưa" 
của Song Vinh vừa xuất bản vào đầu năm 2000, ấn phí 12 Mỹ Kim. 
Mọi liên lạc xin gửi về Song Vinh theo địa chỉ sau đây:

Song Vinh
107 Bromfield Way
Apex, NC 27502
(919) 301-5129
song_vinh@hotmail.com

2. Tập truyện "Trên Ðường Biên Giới" của Vũ Uyên
Giang:
VNNP vừa nhận được tập truyện "Trên Ðường Biên
Giới" của Vũ Uyên Giang, Văn Tuyển xuất bản năm 2000.
Sách dày 162 trang, ấn phí 14 mỹ kim, ghi lại những kỷ niệm
xương máu của tác giả trong trại tù cải tạo cùng một số
bài viết về Bùi Giáng, Nguyễn Bính, v.v.

Mọi thư từ liên lạc xin gửi về:

Vũ Uyên Giang
4832 A-B Central Avẹ
Charlotte, NC 28205
vugiang@msn.com

III.  Thư Tín:

1. Ann M. Le (TANAN@prodigỵnet): Xin bạn gửi lại bài cho
VNNP, cái file attached theo mail chúng tôi không đọc được.

2. Phạm Chung: BBT xin cám ơn lời chúc xuân của anh.
Sao không thấy thơ xuân đi kèm trong thư như đã nói?
Chúc anh và gia quyến một mùa xuân an khang.

3. lhnguyen@hotmail.com: Sẽ liên lạc với bạn nếu VNNP tìm ra
được tiểu sử nhà thơ mà bạn hỏi.

4. Vũ Thanh Ca: Xin anh cho biết địa chỉ muốn unsubscribe,
địa chỉ vuca@envịenv.civil.saitama-ụac.jp không có trong mailing
list của chúng tôi.

VNNP 17



VĂN NGHỆ NGÀN PHƯƠNG
Internet Address: vnnp@tntt.org
Phát hành định kỳ vào thứ tư hàng tuần

Chủ Nhiệm:  Tường Vi - tuongvi@poetic.com
Biên Tập: Quan Dương
Phạm Ngọc
Song Vinh
Lưu Trần Nguyễn
- qduongc@juno.com
- phamngoc@prontomail.com
- song_vinh@hotmail.com
- khanhgia@hotmail.com

NHẬN BÁO:  Muốn nhận được báo, bạn hãy gửi một email về địa chỉ tntt-master@tntt.org.  Trong message body, bạn chỉ cần viết: "subscribe vnnp" để nhận báo, hoặc "unsubscribe vnnp" để lấy tên ra khỏi danh sách.

GỬI BÀI DỰ ÐĂNG:  Xin gửi vềvnnp@tntt.org.  Nếu các bạn không muốn đăng điạ chỉ e-mail, hoặc danh tánh, xin nói rõ trong thư.

Văn Nghệ Ngàn Phương luôn luôn mong mỏi nhận được các sáng tác văn, thơ, biên khảo của các bạn.  Bài đã đăng ở nơi khác xin ghi rõ để BBT tùy nghi xử dụng.  Bài của các tác giả khác nếu gửi về VNNP xin kèm theo thư ưng thuận của tác giả để tránh những ngộ nhận đáng tiếc. Nếu các bạn có ý kiến đóng góp hoặc thắc mắc cũng xin liên lạc về địa chỉ trên.

TRÍCH ÐĂNG TỪ VĂN NGHỆ NGÀN PHƯƠNG:  Mọi trích đăng thơ văn từ VNNP, xin liên lạc trực tiếp với tác giả hay BBT VNNP trước khi trích đăng.  Xin hãy tôn trọng bản quyền của tác giả.

CẢM TẠ:  Nhóm chủ trương Văn Nghệ Ngàn Phương, xin chân thành cảm tạ các bạn trong Liên Ðoàn Thiếu Nhi Thánh Thể đã có nhã ý cho Văn Nghệ Ngàn Phương mailing list xử dụng server miễn phí và không điều kiện.  Cũng xin cảm ơn Saigonline.com, một phục vụ bất vụ lợi cho cộng đồng Vietnam, dưới sự bảo trợ của ViNet Communications, Inc., là nơi lưu trữ archive của VNNP.. Không có các bạn,VNNP đã không thể hoạt động như ngày hôm nay.