copyright (c) 1999 by respective authors
Internet Address: vnnp@tntt.org
Home Page: http://www.saigonline.com/vnnp/


Bộ 3, Số 72, Ngày 26  Tháng 01, 2000
Xuất bản định kỳ vào thứ tư hàng tuần



M Ụ C L Ụ C

THƯ NGOÛ..................................................................... 1

THƠ TUYỂN................................................................ 2

Tuyết / Mùa Ðông -- Hoàng Xuân Sơn, 2
Ơi, Biển -- Tứ Diễm, 3
Lại Tặng Cho Tôi -- Nàng Thơ, 4
mây Ngàn Phương -- Nguyệt Trinh, 5
Thơ Xuân -- Hoàng Lộc, 6
Dấu Yêu / Bóng Queâ -- Phạm Ngọc, 7
Phố Cũ và Cây -- Nguyẽn Nam An, 8
Trăng -- Quan Dương, 9
Ðồng Thiếp -- LeThuyTinh, 10
Cõi Trống -- Tóc Dài, 11

VĂN / SÁNG TÁC......................................................... 12

Chim Sâu, Lá Vàng và Mùa Xuân -- Tùy Anh, 12
Kịch Bản -- Lê Minh Hà, 13

NHẮN TIN LIÊN MẠNG............................................... 14

LIÊN LẠC VÀ THỦ TỤC.............................................. 15

VNNP 1


T H Ư   N G Ỏ


Bạn thân mến,

Những ngày cận Tết làm thành phố rộn lên với tiệc
mừng xuân. Những niềm hao hức đó cũng đôi lần len
lén chen vào từng băn khoăn của cái tết tha hương. Một
nhà văn đã viết: "Trong đời sống, chúng ta qua nhiều
giòng sông nhưng chỉ có một giòng sông để lạị Trong
tình cảm chúng ta được nhiều cuộc tình nhưng chỉ có
một tình yêu mang theo". Từ những vui buồn đó , bạn và
tôi xin hãy cho nhau lời chúc đẹp. Hãy cùng nhìn về
tương lai cho dẫu tương lai làm mình lo sợ, làm mình ít
nghĩ đến trong xoay vần của quá khứ và hiện tạị Mỗi
chúng ta sẽ có một điểm đến khác nhau nhưng trên
những nhánh sông của cuộc đời, trên những cành cây
yêu thương, mong là đường bạn đi sẽ có nhiều bóng mát
hơn đoạn đường đdã qua.

Như một niềm niềm khích lệ, tổng số người subscribe
vào VNNP tăng lên thật nhiều trong những ngày tất niên.
Có một số bạn hỏi về BBT VNNP, xin các bạn vào trang nhà
của VNNP: 
http://www.saigonlinẹcom/vnnp 
để biết thêm chi tiết.
Xin chúc các bạn một mùa xuân bình an.

Song Vinh/VNNP

VNNP 2


T H Ơ   T U Y Ể N


TUYẾT

Tuyết đến thế là cùng
dăm ba ngày đóng cửa
hồi tỵ kẻ viếng thăm
mùa đông như sợi chỉ
giăng mắc đến muôn trùng
ngồi buồn châm ngọn lửa
đốt những vòng hư không.

MÙA ÐÔNG

Sáng nay trời đóng băng
lòng cũng vừa đông đá
trong đại kiếp hằng hằng
bước chân còn xiêu ngã

Mùa đông mùa ẩn tự
trên nóc tháp chuông rền
bay đi lời sấm ngữ
tới cõi huyền mông mênh

Người mặt aó dấu đen
đi giữa trời thinh vắng
mây ở cuối lâm tuyền
đẫm sắc chiều vô lượng

Tin ở lòng bằng hữu
đẹp bốn mùa hoa niên
lâu ngày không thăm bạn
như thiếu cả một miền

Có di hành được không ?
những sông đời chia nh'anh
đã qua rồi phải không ?
những nguồn đời bất hạnh

Về giữa phố băng tan
khuất một ngày đông chí
chờ nhau ngọn nắng vàng
hong mối sầu vạn kỷ .

Hoàng-Xuân Sơn
hoangxuanson@hotmail.com


VNNP 3


Ơi, Biển

anh dường như là biển
bình lặng và thật hiền
mang cảm giác bình yên
ru em vào cơn mộng

biển có lúc cũng động
dậy sóng cuộn thét gào
đất trời muốn đảo chao
nhận chìm vào vực thẳm
eo ơi, sợ, sợ lắm...

biển ơi hãy hiền hòa
thì thầm cất tiếng ca
vỗ nhịp bằng con sóng
để em mang vào mộng
những hoa sóng chơi vơi
cảm giác thật tuyệt vời
nhẹ nhàng và ấm áp

biển đừng tạo bão táp
xóa tan đi làn ranh
khiến vụn vỡ tan tành
những giấc mơ nho nhỏ

biển ơi, mong hãy nhớ
yêu biển nhiều vô cùng
nhưng mà vẫn sợ run
mỗi khi biển dậy sóng...

Tứ Diễm - Jan. 17, 2000
tudiem@hotmail.com


VNNP 4


Lại tặng cho tôi

Lại tặng cho tôi mấy vần thơ nho nhỏ
để cuộc đời được nở cánh hoa yêu
để bóng ai kia không mất hút trong chiều
Mà ở mãi trên đỉnh yêu nhân loại .

Lại tặng cho tôi giấc mộng vàng mỗi tối
Ðể mỗi đêm về tôi khỏi phải trở trăn
Lại tặng cho tôi gió mát trăng thanh
để tôi được làm chị hằng một bữa .

Lại tặng cho tôi cành hoa hồng đỏ
Mà suốt cuộc đời cứ ngỡ ai trao
Lại tặng cho tôi giọng nói ngọt ngào
để tôi được nôn nao trong thoáng chốc .

Lại tặng cho tôi cành non nẩy lộc
để tôi còn biến khóc thành cười
Lại tặng cho tôi vài bữa đi chơi
để tôi hưởng cuộc đời trong hoang lạc .

Nàng thơ
nang_tho@yahoo.com


VNNP 5


Mây Ngàn Phương

tinh tú ngàn phương về hội tụ
nỗi lòng ấp ủ cùng thiên thu
trời riêng bàng bạc không hình bóng
vạn lý tìm nhau dẫu mịt mù

hẹn hò đưa đón những vần thơ
đôi ngón tay run gõ đợi chờ
tâm tư thổn thức hồn tri kỷ
chín khúc mây sầu giăng ước mơ

xa xôi ... trao gửi niềm ưu ái
ngượng ngùng hoa bướm lời sơ khai
bâng khuâng trăm mối, tình chưa ngỏ
đêm về mây đợi gió liêu trai

khuôn trăng chiếc bóng, nhạt phai rồi
lạc nhau đã biết từ trăm năm
sương mưa mấy nẻo khuất xa vời
bút tích buồn dư lệ thầm rơi

trẩy nhánh đam mê chi muộn màng
hiên xưa vườn cũ bóng tình lang
tiền kiếp hương nguyền nay réo gọi ?
làm dấu ... đời sau ... hẹn đá vàng

Nguyệt Trinh
vtruong@nova.umuc.edu
(Jan. 18, 2000)


VNNP 6


THƠ XUÂN

cảm ơn muà xuân cho anh buồn vui
cho anh yêu thương cho anh yêu người
cuối buổi trần gian là em che mặt
với nụ tình nào quá khứ nghiêng vai

có lẽ còn tin vào điều vĩnh cửu
anh vẫn ngồi hoài bên cạnh muà đông
đâu phải buồn đời mà anh uống rượu
đâu phải anh yêu em không tràn lòng

đối với tình, anh chưa hề bất nghĩa
mấy mươi năm cứ lầm lũi trăm đường
và với đời, anh dặn mình : ở phải
vẫn thiệt thà khi vấp mỗi tai ương

có thể rồi ra lắm điều không ổn
trong cõi tình anh trong cõi tình đời
anh chừng tuổi này cái yêu cái sống
đã đến mỏi mòn như chút trăng vơi

cảm ơn muà xuân cho anh một tuổi
cành đơn sơ thêm một chiếc bông vàng
anh biết lòng em bao nhiêu hất hủi
mà hỏi đời mình mấy thuở chia tan...

Hoàng Lộc
LHoang6951@aol.com


VNNP 7


DẤU YÊU

Dấu yêu là mắt môi em
Chỉ riêng có những ngọt mềm trao nhau
Trái tim vướng bận vì đâu
Xin em giữ mãi ngàn sau phút này

BÓNG QUÊ

Em về lạc giấc mơ tôi
Vuông đôi áo lụa ngập ngời bóng quê
Bàng hoàng thức giữa cơn mê
Tỉnh ra mới biết bốn bề quạnh hiụ..

Phạm Ngọc
PhamNgoc@hotmail.com


VNNP 8


Phố Cũ Và Cây

Phố cũ và cây mây bay xuống thấp
Chân bước giữa ngày con mắt cay cay
Trở giấc tìm quen trên đường điện thoại
Cũng thấy vui vui nghe tiếng quê nhà
Lạ quá một đời như mây trôi nổi
Chân chiều xứ người mặt tỉnh như không
Ngó về phương nam biển mây xám lạnh
Ðảo đội sương mù tôi mắc mênh mông

Thôi bước theo em lang thang vào Pub
Khói thuốc xông trần bia bốc ngất ngư
Dẫu biết trôi xa đi thời trẻ dại
Nhìn nửa ngực trần cũng thấy phân vân
Phố cũ giờ đêm tôi về lang bạt
Về em đường nào đuôi mắt quê hương
Bên đó bên đây chúng ta đều mượn
Sống thở vội vàng, em biết tôi thương

Portsmouth, UK
Nguyễn Nam An


VNNP 9


Trăng

Em đang thiêm thiếp giấc nồng
Trăng chui khe cữa đến nằm kề bên
Tựa đầu em gối lên trăng
Ô kìa trăng bỗng hồn nhiên như người

Mắc gì thờ thẫn tôi ơi !
Lại ghen trăng ngậm môi ai . Thiệt là
Treo hồn vào cõi bao la
Tôi ngây ngất thể như là vô ương

Trải thơ lót chiếu thay giường
Chia cùng trăng chút phập phồng nở hoa
Còn em biết đến bao giờ
Nhấm chung tôi hạt trăng mơ ngọt ngào ?

Quan Dương
quancduong@aol.com


VNNP 10


Ðồng Thiếp

Ta trong cơn lốc quyện đời nhau
Xoáy hút từ chung phút nhiệm mầu
Như thể ngàn xưa từng ngóng đợi
Lời tự tình vọng giữa đêm sâu

Trên lối mình đi phảng phất hương
Thiên thai hé mở cánh thiên đường
Ru nhau mê muội cơn đồng thiếp
Dìu dặt cung tình thiên mãn sương

Ðêm diệu kỳ mang nỗi khát khao
Với nhau trong suối biếc, ngọt ngào
Như cơn hoang tưởng len vào mộng
Như thắp trong hồn vạn ánh sao / .

LeThuyTinh

VNNP 11


Cõi Trống

Ðiếu thuốc đã cháy
Vàng sát đầu ngón tay
Em sẽ chết đuối
theo từng sợi khói cay
kéo theo ngàn giọt thủy tinh
vỡ vụn trong đáy hồ sâu
Nước mắt chỉ dự thêm phần
không ngăn sự thật
Mình phải xa nhau
Có phải không anh ?

Trước sau gì
cũng tiễn đưa nhau
chuyện tình mình
như kẽ khóc mướn chợt thấy thân phận
và khóc cho chính mình
u khuất - mịt mùng
như những cánh dơi mùa đông
treo trước cửa thiên đàng
trước khi nhìn người yêu đi ngang
vang lời kinh xám hối
buông nốt lặng cuối
phiêu bồng - dang dở
Tình em cho anh đành gởi thinh không

Bắt đầu từ đêm hôm kia
Em thấy đời vô vị
Trái tim cũng bảo như thế
Khi kẻ mù lê qua
leng keng những đồng xu rỗng
cảm giác có rất nhiều thanh niên
hò nhau kéo thuyền lên bờ
trong mùa biển động
khúc nhạc bắt đầu chuyển điệu
không báo trước
em cho anh sự thinh không
tột cùng !

Tóc Dài


VNNP 12


SÁNG TÁC - GIỚI THIỆU


Chim Sâu, Lá Vàng và Mùa Xuân
-----------------------------------------------
Tùy Anh

Có con chim Sâu nhỏ bé, Chim không có bộ lông màu vàng
tươi sáng như Vàng Anh, không có tiếng hót líu lo cao
vút của Họa Mi hay Sơn Cạ Vì thế Chim Sâu luôn mang mặc
cảm thua thiệt. Ðôi khi tủi thân, Chim Sâu chỉ biết
đập nhanh đôi cánh để giử cho thân hình trong tư
thế đứng yên lơ lững ở giữa không trung, rồi lơ
đảng nhìn vào khoảng trời xanh bát ngát chung quanh để
tìm thấy một nguồn vui nho nhỏ. Nhưng mãi hoài thất
vọng nên Chim Sâu hay bay lang thang khắp mọi nơi , mọi
chốn .

Một hôm Chim Sâu mệt mỏi dừng chân ở cành cây sồi
già , dưới một chiếc lá sồi to rồi ngủ vùi trên
đó. Sáng sớm, chim Sâu bị đánh thức vì có một giọt
nước rơi trúng vào ngườị Thoạt đầu Chim nghĩ là
giọt sương maịNhưng lạ quá, giọt nước lại mang một
hương vị mặn và nóng, không giá lạnh như sương. Chim
đoán đó là một giọt nước mắt. Nhưng của ai?

Ngạc nhiên, Chim ngẩng đầu nhìn lên. À , thì ra là
giọt lệ của chiếc lá sồi già nua, vàng héo,chiếc lá
cuối cùng còn sót lại trên câỵ Chim hỏi khẽ:

- Bác Lá Vàng ơi, sao Bác khóc vậỷ Bác bị đau phải
không?

- À, thời gian và những mơ ước làm ta buồn đau đấy,
cháu ạ!

- Là thế nào Bác? Cháu không hiểu?

Chiếc lá vàng thở dài :

- Ðó là hai việc mà cháu không thể thấy nhưng nó
luôn ở trong con người chúng tạ Và chúng ta cũng không
thể thiếu nó được.Thời gian, cháu không chờ mà nó
cứ đến. Còn ước mơ là thứ cháu mong đợi hàng
giờ mà nó mãi biệt tăm.

Chim Sâu tò mò:

- Thế Bác đang ước mơ gì vậy?

- Mỗi một ước mơ của Ta đều trôi đi theo thời gian
rồi cháu ạ. Bây giờ nguyện vọng cuối cùng của Ta là
thấy được thảm cỏ xanh mượt ;những bông hoa nở
rực dưới nắng ấm mùa xuân . Ta muốn biết mình sẽ
có cảm giác như thế nào khi mùa xuân đến. Cháu biết
không, các anh chị của Ta chào đời trong mùa xuân và ít
nhất trong đời sống của họ, cũng đã một lần được
sống với mùa xuân. Còn đối với Ta mọi việc đều
trễ tràng tất cả. Giờ mọi người đều bỏ Ta mà đị
Và Ta cố hy vọng chờ một mùa xuân đến, Nhưng bây
giờ thì Ta không thể chờ được nữa.

- Sao vây Bác, Xuân đã gần kề rồi đó Bác.Chỉ vài
ngày nữa thôi.

- Ôi, không được nữa rồi cháụ Ðã quá muộn cho Tạ
Hôm nay có thể là ngày cuối cùng Ta sẽ không còn nghe
tiếng hót líu lo của nhiều loại chim. À, cháu có biết
hót không? Hót cho Ta nghe đi. 

Chim Sâu ấp úng:

- Cháu tệ lắm Bác Lá vàng ơị Cháu không biết hót,
không bay cao, bay xa được, không có màu lông đẹp nữạ
Nhìn thấy mấy bạn khác tài giỏi, cháu buồn ghê lắm!

- Cháu này, nhưng ta nhìn thấy cháu có một tâm hồn
trong sáng. Cháu có sự xúc cảm đối với mọi
việc.Tiếng hót sẽ tắt, màu lông sẽ phai, mà tấm lòng
thì ở mãi trong ta đó cháu. 

- Bác ơi, cháu biết nên kia sườn đồi, mùa xuân đã
tới sớm nơi đó rồi. 

- Ôi! thích thật. Ước gì...

Chim Sâu ngần ngừ rồi e dè đề nghị:

- Bác ơi, cháu sẽ mang Bác đến đó. Nhưng cháu sợ sẽ
làm đau Bác.

- Ðaủ Ðâu có viêc gì đau hơn là ước nguyện của
mình không thành sự thật.

...Và bằng chiếc mỏ nhỏ bé của mình, Chim Sâu gắng
sức mổ vào cuống lá. Cuối cùng, chiếc lá vàng cũng
tách rời khỏi thân câỵ Một giọt nhựa ứa ra khô se
lại . Với chiếc lá vàng trong miệng và đôi cánh mỏng
manh của mình, Chim từ từ bay về phía ngọn đồi trước
mặt. Chim Sâu chỉ mong sao mình đưa Bác Lá Vàng đến
kịp nơi ấy, trông Bác ấy kiệt sức quá rồị Chim Sâu
đập nhanh thêm đôi cánh. Chưa đến nửa đoạn đường
mà Chim Sâu đã thấy đôi cánh mình mỏi nhừ. Chim Sâu
cố dấu vẻ mệt nhọc của mình. Chiếc lá vàng cảm
thấy mình bất lực quá và nhận ra sự mệt nhọc của
Chim Sâụ Bác thở dài lặng lẽ. Bỗng có một âm thanh
vang vọng đâu đây. 

- Cháu có nghe tiếng hát văng vẳng không?

Chim Sâu khẽ gật đầu:    

- Tiếng hát phát xuất từ khu vườn kia đó cháụ Hãy
đưa ta đến đó xem sao.

Khu vườn vắng vẽ, hoang sơ với hàng cây khô cằn.
Một ngôi nhà nhỏ cheo leo trong cái hiu quạnh, vắng lặng
của chung quanh đang vọng ra tiếng hát. Chim Sâu bay đến
bên khung cửa sổ đang mở. Một cô bé đang ngồi đàn
trước chiếc dương cầm và hát . Bài hát ca ngợi vẻ
đẹp của mùa xuân đang đến. Chiêc lá vàng nhẹ bảo
với Chim Sâu:

- Hãy đặt ta bên thành cửa sở, nghe xong bài hát nay
rồi chúng ta đi cũng chẳng muộn gì.

Ôi bài hát thật tuyệt vờị Bài hát nói về những
cánh đồng cỏ xanh mượt trong mùa xuân với những đóa
hoa nở rộ; với gió vờn nhẹ cùng mây trắng hiền
hòa trôi trên bầu trời xanh thẳm, lóng lánh ánh nắng
hồng tươi buổi sớm. Chim Sâu nhắm mắt lại và hốt
nhiên nhìn thấy mùa xuân đang đến bằng những bước
chân khoan thai, nhẹ nhàng, đầm ấm. Hương xuân len vào
trong trái tim nhỏ bé của nó. Chim kêu lên mừng rỡ:

- Bác Lá Vàng ơi! Cháu đã thấy mùa xuân rồị Bác
nhìn thấy chưả

Không nghe tiếng trả lời, Chim Sâu mở mắt, bỗng
lặng người hiểu rằng, từ nay, chiếc lá vàng già nua
ấy, sẽ không trả lời được cùng nó được nữạ
Tiếng hát đã mang Bác ấy đi thật xa nơi có mùa xuân
và nụ cười không bào giờ tắt

Chim Sâu ngậm ngùi :

- Bác ơi! Cháu biết bác đang sống cùng mùa xuân , Bác
đã tìm được cảm giác bình yên nơi ấỵ Thôi ngủ
yên nhé Bác! Cháu sẽ mang đặt Bác trên thảm cỏ xanh
có những đóa hoa muôn màu đang hé nụ để mừng xuân.
Và nơi ấy sẽ giúp cho những ước mơ của Bác thành sự
thật. Thời gian bây giờ không làm đau Bác nữa rồi.

Chim Sâu nâng nhẹ chiếc lá vàng, rồi khẽ khàng bay về
phía ngọn đồi xa, nơi có một mùa xuân đang đến.

Tùy Anh
Lethihaanh@aol.com

 

VNNP 13


Kịch bản
----------------
Lê Minh Hà

Chủ nhật. Tháng mười. Nắng hanh. Và chưa rét.
Trước cổng ngôi trường đẹp nhất Hà Nội, vốn là
trường Albert Sarraut xưa, tràn ngập xe và người. Hội
trường. Một chiếc xe máy rà sát vỉa hè, tiếng xe như
được nén xuống, rất êm. Một cặp vợ chồng, kính
trắng, mặc trang nhã, lịch sự. Người chồng ngoái
đầu nhìn lại:

- Em về lớp em. Anh về lớp anh. Chiều hai đứa mình
tự túc theo lớp. Tối lại ông bà đón con. Còn sớm
thì cho con đi xem múa rối không phải tội. O. K?

Thiếu phụ ngước nhìn lên tầng hai, mỉm cười lơ
đãng, gật đầu. Chiếc xe rồ máy lao qua cổng
trường, để lại đằng sau một tiếng "vâng" nhỏ đầy
phấn khích.

Thiếu phụ xốc cái túi to thùng thình lên vai, bước
đi. Nếp váy rất mềm lẩn vào nhau theo mỗi bước
chân làm cho dáng người béo lẳn của thiếu phụ trông
dường như vẫn thanh mảnh.

Buổi trưa. Phần diễn văn thủ tục đã chấm dứt từ
lâu. Các lớp học sinh mới đã tan. Trường giờ chỉ
còn toàn những học sinh cũ hẹn hò tụ tập. Không còn
tiếng loa vang vang như hồi sáng. Thiếu phụ đi nhanh lên
gác hai, về lớp cũ. Một hồi trống đột ngột.
Thiếu phụ giật mình, dừng bước, mỉm cười...

Hành lang gác hai đầy người. Những gương mặt già
hơn tuổi. Những gương mặt trẻ hơn tuổi. Quen.
Không quen. Bao nhiêu thế hệ đã qua lại nơi này.
Thiếu phụ dừng bước trước cửa một phòng học, nụ
cười sáng rỡ:

- Ngà, Ngà ơi! Hẹn mà sao lần chần giờ mới dẫn diệu
tới?

- Lại đây! Lại đây! Lớp trưởng lại đây!

Một dáng phụ nữ đẫy đà lao tới:

- Túi đẹp gớm! Mày mang gì góp với lớp đấy?

Thiếu phụ rút từ trong túi một hộp giấy sặc sỡ to
như cái mâm nhỏ, cùng với con dao ăn và cái búa:

- Kẹo. Ðặc sản của xứ Ngàn một đêm lẻ. Vừa đi
Một Răng Một Rắc về. Nhưng phải ăn bằng cái này -
Và thiếu phụ giơ cái búa lên đầu.

Tất cả cười rầm rĩ. Như thủa còn là học trò. Vẫn
tiếng nói rổn rảng của người phụ nữ mập mạp:

- Ðã mời mẹ chồng xơi chưa đấy? Kia kìa! Búa này
dành cho kẻ kia chắc hợp!

Thiếu phụ nhìn về dãy bàn bên phải. Một người đàn
ông ngồi đó. Lạ. Quen. Thiếu phụ cười hoang mang, tay
vẫn giơ cái búa. Rồi bất chợt:

- Khưu Vũ. Trời ơi Vũ. Về lúc nào thế này?

Cặp kính thoắt cái loáng nước. Những tiếng cười
vây lấy hai người. Người đàn bà gỡ kính, đưa tay
về phía trước: Vũ... Khưu Vũ...

Hai người ngồi đối mặt qua cái bàn học. Giống hệt
cái bàn học thuở nào. Dành cho năm nhân mạng. Sứt
sát. Ðầy vết mực. Chồng chất những nét vẽ không
còn rõ nét nào thuộc hình nào. Thiếu phụ nghiêng
người, thò tay vào ngăn bàn rút ra một nắm giấy vo
tròn. Cổ áo cắt hơi già tay kéo để lộ một khoảng
thịt da nõn nà, uể oải và chắc là rất ấm.

- Vũ về khi nào? Bạn nào báo mà Vũ biết hôm nay hội
trường?

- Một tuần rồi Ngà. Vũ xuống sân bay Tân Sơn Nhất.
Ðọc báo thấy mời học sinh về hội trường Vũ nhào ra
ngay. Lúc nãy cứ ngóng Ngà. Chỉ sợ Ngà vắng mặt.
Các bạn bảo Ngà hay đi lắm.

- Ngà mới ở Trung Cận Ðông về. Cái nghề này...

Thiếu phụ đột nhiên ngừng bặt. Cười khỏa lấp:

- Ði rồi sao Vũ không có lấy một dòng? Về có thấy
Hà Nội mình khác không?

- Khác. Ngày xưa phố phường xao xác dễ thương hơn.
Trường mình cũng khác. Thiếu cây phượng cứ trống
trống thế nào ấy!

Thiếu phụ ngẩng đầu, ngỡ ngàng, bối rối:

- Ừ nhỉ. Ngà ở Hà Nội suốt mà cũng không biết.
Lên cơ quan bao giờ cũng chọn đi qua đường này. Nhưng
chẳng bao giờ bước qua cổng trường.

Chị bạn mập mạp ngoảnh sang, lườm:

- Hội trường năm năm trước đã không còn cây phượng
nữa rồi bà ạ. Bão làm trốc gốc. Hồi ấy mày đi
làm tham tán ngồi chơi xơi nước ở xứ nào ấy, biết
gì! Ở trong một cái thành phố bé như cái lồng gà
này mà cũng phải chờ có hội trường mới được nhìn
thấy đủ mặt nhau. Rõ chán!

Người đàn ông cười:

- Ngà biết không? Hồi xưa Vũ hay nhìn sang dãy Ngà, nhìn
cành phượng chìa sát khung cửa. Vũ toàn thấy Ngà cũng
đang lơ mơ nhìn ra ngoài. Có một lần Vũ thấy Ngà ngủ
gật. Hình như cuối giờ kiểm tra hóa một tiết. Thật
chưa thấy ai ngủ gật trong giờ kiểm tra như Ngà.

- Thật à? Ừ, hồi đó Ngà thích nhìn cành phượng ấy
lắm. Nó mới vạm vỡ làm sao! Lá lăn tăn lăn tăn. Chỉ
nhìn lá cũng biết gió ngoài kia êm dịu đến chừng nào.
Hoa thì mới đẹp chứ. Ðỏ sẫm chứ không hoe hoe như
nhiều cây phượng ngoài phố. Ðẹp thế chỉ có mỗi
cây phượng ở góc Ngô Quyền Lý Thường Kiệt, chỗ
Thư viện khoa học ấy. Nhưng người ta chặt đi để
xây nhà rồi.

Thiếu phụ thở ra thật dài. Cái "hồi đó" cách bây
giờ mười bảy năm. Người đàn ông nói rất nhanh, như
đùa:

- Ði rồi Vũ mới biết Vũ mê Ngà kinh khủng. Hồi đầu,
lạ lùng là Vũ không nhớ ai ngoài Ngà. Mà trong cuốn
sổ đó có bao nhiêu là nét chữ, bao nhiêu ảnh của các
bạn. Toàn ảnh cười. Mỗi Ngà cho cái ảnh chụp làm hồ
sơ thi đại học, trông rõ ra là "trưởng lớp".

(Người đàn bà thở mạnh, tháo kính ra lau rồi gài luôn
vào cổ áo. Chỗ đó da thịt lộ ra thành hình chữ V.
Chuyển cảnh. Sân khấu bài trí giống như một phòng học
lúc vắng giáo viên. Học sinh chuyền tay nhau hồ sơ xin
thi đại học. Cười ồn ào.)

Ngà: Vũ đưa đây. Ðưa đây thì tớ đưa của tớ.

Vũ: Nhưng Ngà nói đi. Ngà thi gì. Khối C hay khối A
(1)?

Ngà: C. Nhưng đưa hồ sơ của Vũ đây đã. Người ta
biết rồi, Vũ thi khối A chứ gì?

Hai người nhoài qua khoảng trống giữa hai dãy bàn, trao
cho nhau hồ sơ. Một lúc cả hai ngẩng lên, mắt long
lanh. Vũ kẹp một tờ giấy vào hồ sơ của Ngà và đưa
trả. Ngà giở ra, đọc: "Vào ngoại giao bọn mình sẽ xin
học cùng lớp nhé!", cười, đưa một ngón tay lên.

(Chuyển cảnh. Ngà đi học về, thấy Vũ đứng chờ ngoài
ngõ. Trời đổi gió. Vũ mặc phong phanh, áo quần nhàu
nát.)

Ngà: (hốt hoảng) Vũ! Sao Vũ còn ở đây. Nhà Vũ đâu
cả rồi?

Vũ: Dưới Hải Phòng. Hoãn. Vũ trốn mẹ nhảy tàu về
đây. Ngà ơi! Có cái này, Ngà viết ngay cho Vũ.

Ngà: Lưu niệm ư? Bây giờ mới tháng ba. (Muốn
khóc.) Vũ vào nhà đi...

Vũ: Không! Ngà đi với Vũ bây giờ được không?

Vũ đỡ lấy chiếc xe đạp trong tay Ngà. Hai người đèo
nhau đi. Tới cổng trường, Vũ dừng xe, nhìn. Ngà
ngồi trước cổng trường, đặt cuốn sổ lên cặp
viết luôn. Vũ cầm cuốn sổ, xé tan thành từng tờ.
Ngà kinh ngạc.

Vũ: Ngà này, bây giờ mình đến nhà bạn nào... nhà ai
gần trường nhất nhỉ? Mình nhờ các bạn truyền cho nhau
viết cho nhanh cho hết lớp. Bảo Vũ chuyển trường đột
xuất. Chiều nay Vũ phải xuống Hải Phòng lại rồi.
Ðêm nay Vũ đi.

Ngà: (khóc) Dở dang hết cả. Cả Vũ. Cả mấy đứa
nhà Vũ nữa. Thôi thì lý lịch không thi được ngoại
giao thì thi trường khác. Có sao đâu...

Vũ: Ba mẹ Vũ đã quyết rồi. Vũ làm sao ở lại...
Ngà, đi thôi!

...

Tiếng cười xung quanh rộ lên làm thiếu phụ và người
đàn ông giật mình. Một anh chàng mặt nhìn đã thấy
nghịch ngầm bước tới:

- Trình lớp trưởng với lớp phó học tập, các bạn xa
rời vị trí lãnh đạo nên bọn này thỉnh ý bí thư chi
đoàn và quyết định hộ rồi. Bánh tôm Hồ Tây.
"Chiều Hồ Tây lao xao hoài con sóng...Chợt hoàng hôn về
tự bao giờ...ờ...ờ" (2). Nhớ đấy nhé! Ðến chiều
tối mới được giải tán. Bọn này thông báo kế hoạch
của lớp hôm nay từ dầu giờ rồi. Ngà chạy sang lớp B
làm đơn xin chồng giải quyết đi.

Lúc cả lớp rầm rập kéo nhau xuống thang gác, người
đàn ông hỏi nhỏ:

- Ông xã Ngà cũng khóa mình à? Lớp B? Ai thế?

- Toản. Toản toán, lớp phó lớp B trước, Vũ nhớ không?
Hồi học ở ngoại giao, Toản với Ngà cùng lớp.

Thiếu phụ ngước nhìn người đàn ông đi bên cạnh.
Một cái gì như cay đắng len vào trong giọng nói của hai
người.

- Sao Vũ về lại xuống sân bay Tân Sơn Nhất? Vũ có bà
con ở Sài Gòn à? Hay về có chuyện giao dịch làm ăn?

- Vũ mới tốt nghiệp. Vậy là chậm hơn Ngà cả mười
mấy năm. Quy cố hương lần này là lần đầu. Ba Vũ
giờ ở Sài Gòn.

- Ba Vũ? Ngà tưởng... Ngà xin lỗi...

- Xin lỗi gì cơ? Ba mẹ Vũ độ ấy bán hết nhà cửa,
Ngà biết đâu. Ba phải giải ngũ hồi ấy, nhưng ba không
chịu đi. Ba giữ thằng Tùng ở lại. Nó khi ấy mới
bốn tuổi, ba sợ... Rồi ba chuyển vào Sài Gòn, cũng có
thêm hai đứa với bà bây giờ. Vũ về thăm ba, nhưng
cũng định dò ý ba xem ba có cho thằng Tùng đi đoàn tụ
không? Mẹ chỉ ngày đêm mong đón được nó đi cho nó
học bên đó.

- Vũ học ngành gì?

- Ðiện toán. Mãi mới trở lại được với sự học
hành. Hồi mới sang, bập bẹ được mấy tiếng Pháp là
Vũ lao đi làm ngay đỡ mẹ. Ðến tận khi cái Hoài vào
đại học.

- Mẹ Vũ giờ thế nào? Ngà nhớ cụ làm món thịt kho
tàu ngon không chê vào đâu được. Miếng thịt nhừ mà
vẫn nguyên hình, phải lấy thìa xúc. Thỉnh thoảng Ngà
nổi hứng học cụ làm món đó, nhưng Toản chẳng bao giờ
chờ được tới khi thịt nhừ.

- Toản thua Vũ rồi. Vũ giờ nấu ngon lắm. Có thể
mở quán được. Làm phụ bếp quán Tàu gần mười năm
đấy. Tối tối đều thế. Giúp mẹ nuôi mấy đứa.
Rồi gửi về phụ ba nuôi thằng Tùng. Ngà đi nhiều
nhưng chắc không biết dân mình sống ở nước ngoài
thế nào đâu. Nói vậy thôi, nếu Vũ là Toản thì Vũ
cũng sẽ không chờ...

Thiếu phụ liếc nhìn người đàn ông rồi chuyển
hướng câu chuyện:

- Vũ nhớ Thư không? Thư con trai, "anh" Thư ấy. Lớp
mình hôm nay vắng mỗi Thư. Ngà học toán điểm cao thế
nhưng Ngà biết là Ngà ngốc toán lắm, chẳng hiểu tại
sao lại phải ngồi tính toán vẽ vời như thế. Nên kính
nhi viễn chi ai giỏi toán như Vũ cho gọn. Chứ Thư, Thư
"nể" Vũ kinh lắm nhé. Thư đủ điểm đi Nga, nhưng lại
phải chuyển ngành. Mê toán mà lại phải học xã hội.
Kêu chán suốt. Thư lấy chồng chậm. Nhưng bỏ nhanh.
Ðến lúc cơ quan giảm biên Thư xin đi phiên dịch xuất
khẩu ở Nga. Lại lấy một anh chàng người Nga. Chắc
sống không dễ dàng, chẳng thấy về. Vũ chán thật,
thấy vắng bạn mà chả hỏi thăm gì cả.

Người đàn ông tinh quái:

- Ngà trách gì Vũ đấy? Tình yêu học trò, tình yêu tam
giác, tứ giác, tình yêu đuổi nhau... Thầy chủ nhiệm
mình ngày trước toàn phòng chống chuyện ấy. Buồn
cười.

- Tình yêu đuổi nhau nào? - Thiếu phụ phì cười - Có
Thư ngốc cứ nhảy chachacha quanh Vũ mà Vũ làm bộ.

Bất chợt người đàn ông dừng lại, nắm chặt tay
thiếu phụ, hai cặp kính suýt chạm vào nhau:

- Có Ngà làm bộ ấy. Ngày ấy vờ không biết đã
đành. Bao giờ Ngà hết tính ương? Giá ngày ấy Vũ
không khổ vì bị coi là người Việt gốc... cây thì
Toản đừng hòng nhé!

Thiếu phụ hiểu phút này phải cười, cười to, Tiếng
cười phá ra làm cả lớp ngoái đầu nhìn lại. Một
người nói gì rồi tất cả cười rũ theo. Như vô cớ.
Như chưa hề có tuổi mười bảy ấy. Như chưa hề có
mười bảy năm qua. Như vẫn mùa thu xưa. Nắng hanh.
Lá phượng vĩ lăn tăn. Gió bời bời trên phố. Tiếc
một cái rùng mình khó hiểu. Tiếc những nhớ thương
âm thầm. Người đàn ông lặng lẽ nhìn sang. Môi thiếu
phụ run. Cánh mũi run. Mắt cận thị bỏ kính trông ngơ
ngác.

***

Ðạo diễn buông tập bản thảo. Cái đinh ghim long ra làm
những tờ giấy rơi lả tả. Ðạo diễn với chén nước.
Chè nguội ngắt, chát xít.

- Cái kịch bản này của ông khó nhằn đấy. Cứ lãng
đãng, cứ bàng bạc thế nào ấy. Tôi nói thế có đúng
cái hồn của ông không? Không có mâu thuẫn, không có cao
trào, không có nút để mà thắt mà cởi. Dĩ nhiên
vẫn có thể chọc cười khán giả bằng tình tiết cái
búa. Thêm vài cảnh sinh hoạt lớp cũ nữa là ổn. Nhưng
đó là những xen phụ, rất phụ. Diễn viên bây giờ
nhiều cậu đóng vai hài rất giỏi. Nhưng vấn đề là
làm sao thể hiện được cái ngập ngừng, cái bùi ngùi,
cái uể oải, cái chán nản mơ hồ, cái trong sáng rơi
rớt, cái lãng đãng kia cơ. Mình chưa biết nhìn vào
dàn diễn của đoàn nào...

Ðạo diễn lại với chén chè, nhấp giọng, nhăn mặt:

- Mà ông cũng rách việc bỏ mẹ. Kịch phải dựng được
thì mới là kịch chứ. Phải có doanh thu. Vở này của
ông có phải là vở "kỷ niệm" đâu mà hòng xin tài
trợ. Tập mấy tháng để diễn vài suất thì tôi chúng
nó cho "nghỉ khỏe". Ông làm nhòe tất cả. Ðề tài lang
bang: Về thăm quê cũ hay về thăm trường cũ? tình bạn
hay tình yêu học trò vớ vẩn? Chẳng ra bi thảm. Chẳng
ra bi hài. Cứ xem mấy cái truyện bây giờ thì biết.
Nếu chuyển thể thì rất dễ dựng. Rất dễ ăn. Cho
một gã Việt kiều về thăm quê. Phải mỡ, phải tiêu
bằng "vé", gặp người yêu cũ vô tình hay cố tình thì
người yêu cũng phải khổ sở nheo nhóc, trước "dẫu
lìa ngó ý còn vương tơ lòng" nay "tình trong như đã mặt
ngoài còn e", mà là e thằng chồng vũ phu nào đó thôi.
Rồi thì chia tay là anh ả phải nuối tiếc ra mặt, phải
chán chường đau xót vân vân...

Biên kịch ngồi lưng gù gù, mặt như nước rau muống
luộc để tủ lạnh, buông từng tiếng:

- Thì có thế tôi mới đưa ông đọc trước. Nói thật,
tôi ngán những trò ấy quá rồi. Cứ nống lên mà bi
hùng chán rồi quay ra bi thảm với bi hài. Rồi thể nào
sân khấu kịch của các ông cũng rơi vào cảnh cửa hàng
mậu dịch tự hạch toán. Giống bọn chèo cải cách hồi
nào. Mà rơi rồi đấy chứ không phải không đâu.
Vọng cổ chẳng ra vọng cổ. Sử rầu chẳng ra sử
rầu. Ca nhạc chẳng ra ca nhạc. Hát nhẹ, múa cũng nhẹ.
Ăn chẳng có, mặc chẳng có mà qua rạp nào cũng thấy
toàn những "Nàng Si Ta", với "Công chúa Ðuông Na Ly".
Diễn viên hóa trang chẳng biết người của thời nào của
bộ lạc nào. Ngay cả một vở như "Ngọc Hân công
chúa". Mẹ... Nó lại cho Ngọc Hân gài cả một cành hoa
nhựa Thái Lan bán đầy ở vỉa hè lên đầu.Y như món
phở lạc bọn mình ăn ở Nghệ An hồi đánh phá.

Ðạo diễn đột nhiên mỉm cười:

- Ði. Lên Nguyễn Hữu Huân kiếm tách cà phê. Cái tang
chè nguội này tiêu diệt hết mọi ý tưởng sáng tạo của
tôi ngay từ lúc nó còn chưa có.

Hai người đàn ông chụp cái mũ vải lên đầu, lừng
lững ra khỏi nhà. Cậu con ông đạo diễn suốt buổi
nửa nằm nửa ngồi trên giường nghe băng tiếng Anh qua
cái Walkman thấy bố và khách đi bật dậy chào. Cậu
lột cái Headfones khỏi đầu, lừ đừ ra chỗ đặt bàn
ghế tiếp khách, vớ ấm rót cạn vào cái cốc thủy tinh
to vật, ngửa cổ uống một hơi. Thấy tập bản thảo
để cẩu thả, vương vãi trên mặt ghế, cậu nhặt lên,
tiện tay xếp lại theo thứ tự. Nhan đề tập bản thảo
làm cậu chú ý:

NHƯNG ÐẤY LÀ CUỘC ÐỜI

Cậu đọc một hơi. Vị chát của chè làm cậu cồn
cào. Lúc cậu đọc xong, trời vẫn còn rất nắng. Cậu
con trai đứng dậy, tì người lên bậu cửa sổ. Bên
dưới, đường phố thưa thớt người đi. Ve râm ran
trên các vòm cây. "Ơ hay! Từ bao giờ mình thôi không
để ý chờ tiếng ve đầu tiên nữa nhỉ?" Cậu đứng
đó, lắng nghe tiếng ve ran, lắng nghe nỗi ngạc nhiên
trong lòng mình.

Ông đạo diễn đẩy cửa bước vào bắt gặp thằng con
trong trạng thái thộn ấy:

- Hà... Anh chàng lãng mạn! Mai thi phỏng?

- Vâng. Bố này, ve kêu từ hôm nào ấy nhỉ?

Rồi cậu con trai tự dưng nhớ ra:

- Thế cái kịch bản của chú "gì" bố có định dựng
không? Con vừa xem. Lởm cởm thế nào ấy. Hay nhỉ!
Chẳng lẽ đấy lại là cuộc đời?!

Ông đạo diễn không nhìn con, im lặng, lắc lắc cái
đầu bù xù trông phát ngốt. Mãi ông mới trả lời:

- Thế đấy!

Ông nói rất to. Không để ý là thằng con đã lại
chụp cái Headfones lên đầu.

5. 1997
Lê Minh Hà

VNNP 14


N H Ắ N    T I N   L I Ê N   M Ạ N G


- Hình như vẫn còn trục trặc kỹ thuật trên hệ thống
Internet nên bài vở các bạn gửi về VNNP đã không
đến BBT . Vì thế nếu bạn nào gửi bài trong tuần
này thấy bài vở của mình bị trả về hoặc không
thấy đăng thì xin vui lòng gửi lại đến địa chỉ :
vnnp@tntt.org và cũng xin các bạn vui lòng cc: về một
trong những người của BBT (xin bạn dùng dịa chỉ email
trong phân` Liên Lạc và Thủ Tục). Mong bạn thông cảm
nỗi khó khăn của BBT trong vấn đề kỹ thuật mà bỏ
qua những trở ngại ngoài ý muốn.
BBT

VNNP 15



VĂN NGHỆ NGÀN PHƯƠNG
Internet Address: vnnp@tntt.org
Phát hành định kỳ vào thứ tư hàng tuần

Chủ Nhiệm:  Tường Vi - tuongvi@poetic.com
Biên Tập: Quan Dương
Phạm Ngọc
Song Vinh
Lưu Trần Nguyễn
- qduongc@juno.com
- phamngoc@prontomail.com
- song_vinh@hotmail.com
- khanhgia@hotmail.com

NHẬN BÁO:  Muốn nhận được báo, bạn hãy gửi một email về địa chỉ tntt-master@tntt.org.  Trong message body, bạn chỉ cần viết: "subscribe vnnp" để nhận báo, hoặc "unsubscribe vnnp" để lấy tên ra khỏi danh sách.

GỬI BÀI DỰ ÐĂNG:  Xin gửi vềvnnp@tntt.org.  Nếu các bạn không muốn đăng điạ chỉ e-mail, hoặc danh tánh, xin nói rõ trong thư.

Văn Nghệ Ngàn Phương luôn luôn mong mỏi nhận được các sáng tác văn, thơ, biên khảo của các bạn.  Bài đã đăng ở nơi khác xin ghi rõ để BBT tùy nghi xử dụng.  Bài của các tác giả khác nếu gửi về VNNP xin kèm theo thư ưng thuận của tác giả để tránh những ngộ nhận đáng tiếc. Nếu các bạn có ý kiến đóng góp hoặc thắc mắc cũng xin liên lạc về địa chỉ trên.

TRÍCH ÐĂNG TỪ VĂN NGHỆ NGÀN PHƯƠNG:  Mọi trích đăng thơ văn từ VNNP, xin liên lạc trực tiếp với tác giả hay BBT VNNP trước khi trích đăng.  Xin hãy tôn trọng bản quyền của tác giả.

CẢM TẠ:  Nhóm chủ trương Văn Nghệ Ngàn Phương, xin chân thành cảm tạ các bạn trong Liên Ðoàn Thiếu Nhi Thánh Thể đã có nhã ý cho Văn Nghệ Ngàn Phương mailing list xử dụng server miễn phí và không điều kiện.  Cũng xin cảm ơn Saigonline.com, một phục vụ bất vụ lợi cho cộng đồng Vietnam, dưới sự bảo trợ của ViNet Communications, Inc., là nơi lưu trữ archive của VNNP.. Không có các bạn,VNNP đã không thể hoạt động như ngày hôm nay.