copyright (c) 1999 by respective authors
Internet Address: vnnp@tntt.org
Home Page: http://www.saigonline.com/vnnp/


Bộ 3, Số 60, Ngày 03 Tháng 11, 1999
Xuất bản định kỳ vào thứ tư hàng tuần



M Ụ C L Ụ C

THƯ NGOÛ ..................................................................... 1


THƠ TUYỂN ................................................................. 2

  Trên Từ Biệt Vọng -- Nguyễn Ðức Bạt Ngàn, 2
   Tình Ơi -- Lâm Chương, 3
   Ðưa Về, Vạch Áo Xem Lưng -- Hoàng Chính, 4
   Bài Tango Cho Em -- Lưu Nguyễn Từ Thức, 5
   Của Một Ngày Lìa Xa -- Hoàng Lộc, 6
   Ðừng bao giờ...! -- Nguyễn Xuân Vân Khanh, 7
   Quê Hương Hôm Nay Sao Như Trong Ðêm Thâu -- Tóc Dài, 8
   Lỡ, Một Thoáng, Vô Tình.... -- Tứ Diễm, 9
   Hãy Ðể Tình Tôi Tan -- Nguyễn Ðăng Tuấn, 10
   Nhánh Tóc em -- Quan Dương, 11
   Nếu Em Bỏ Ði -- Phạm Ngọc, 12
   Ðôi Co -- Hoàng-Xuân Sơn, 13

VĂN / SÁNG TÁC .............................. ........................ 14

   Bên Máng Cỏ Xanh -- Hoàng Ngọc Liên, 14
   Sang Sông -- Hồ Ðình Nghiêm, 15


NHẮN TIN LIÊN MẠNG ............................................. 16

LIÊN LẠC VÀ THỦ TỤC ............................................ 17


VNNP 1


T H Ư   N G Ỏ


Bạn mến,

Thấm thoát tháng 11 lại về.  Loài cây deciduous
bắt đầu trút lá.  Những nhánh cây khẳng khiu
giơ ra như quyến luyến ngậm ngùi cho phận lá
về nguồn.  Ðời lá sinh trong mùa xuân trưởng
thành theo muà hạ rồi già yếu dần theo mùa thu.
Khi từng cơn gió lạnh tìm về, chiếc lá trở
mình, rủ  nhau tìm nguồn cội.  Có phải đời
sống ngắn ngủi của lá như lời nhắn nhủ cho
dẫu buồn hay vui, cho dẫu được hay mất, thời
gian vẫn trôi đều,  đều đặn như nước sông
quanh co tìm về biển.  Rồi trong những đều đặn
đó bao nhiêu thế hệ đã qua mau.

Sáng nay, tôi chậm rãi nhìn lại, cố gạt ra ngoài
những bận rộn vật chất để  tìm cho mình
một chút thăng bằng trong hiện tại.  Có những
cái mà đôi khi vì lý do tranh sống làm mình quên
một vài điều căn bản.  Niềm vui duờng như ít
được nghĩ đến trong những giây phút lăn lộn
với cuộc mưu sinh.

Xin mời bạn bưóc vào khu vườn VNNP.  Mong là khi
bạn đọc những vần thơ, những bài văn bạn sẽ
tìm thấy trong khoảng nào đó của ngôn ngữ một
niềm vui thật gần.

SongVinh/VNNP



VNNP 2


T H Ơ   T U Y Ể N


Trên Từ Biệt Vọng

bắt đầu đó bằng ta u buồn mấy thuở
vì tình người rồi cũng mây bay
dù thoáng hiện thật tình như mùa trăng nở
ta vẫn nhìn nhau khác lạ sau này

vỗ làn khói hẹn thề mơ tưởng đó
sẽ mù sương lần ngại gió em qua
chiều nhớ nắng mây trôi về tịch vọng
đành vong thân giữa rượu đắng môi ngà

người trong xanh người huy hoàng một cõi
biết có hồi sinh hồn lá dại mốc rêu
ta bước xuống bị nhận chìm thê thiết
dù chung quanh trăm bóng dáng yêu kiều

ta khuất lặng giữa hang hầm cổ tích
nghe nghìn sau về đậu lại trong lòng
từng hình bóng dạt trôi về vạn đại
em xa vời một phương đó thương mong

đêm yên nghỉ và nghe từng sợi tóc
gõ thì thầm trong trí tưởng hoang vu
như thánh vọng trên ngày xa xôi đó
còn mất chăng em từng giọt ân thù

góp nhặt lại từng tờ thư em ta làm di cảo
cho nghìn sau rồi cũng lạnh lùng
người có nhớ không người trong lần từ bỏ
trước sau gì rồi cũng xót xa chung

khi mê thiếp hồn ta đà rụng cánh
hát vô chừng em dậy khúc vô biên
ôm hư vọng sầu ta tràn một thuở
tóc hương bay em dáng nhỏ vai hiền

dù thương nhớ cũng xin đừng chờ đợi
đã điêu tàn thôi đừng khóc nghe em
xin hãy trọn sống bên người đành đỗi
coi ngày xưa là sắp tới êm đềm

ta có nhớ cũng phiêu bồng vạn ngã
dù yêu em thì cũng chẳng ra gì
ta chếch choáng nên suốt đời vội vã
biết có buồn tự buổi em đi

người đã dậy theo lòng ta uống rượu
thở hơi nồng giữa men đắng lênh đênh
đêm thức dậy cùng linh hồn thoát ngục
ngày vô biên thôi soải cánh vô tình

nguyen duc batngan
1969
ndbn@poetic.com


VNNP 3


Tình Ơi

tình ơi về lại tháng ba
ghé thăm một chút cho ta đỡ buồn
lục trong ngăn kéo thỏi son
tình đi ngày ấy hãy còn bỏ quên
biết ta vẫn giữ tình riêng
tình cho về trọ một đêm với tình
gừng cay muối mặn làm tin
gương chung soi bóng ta mình có đôi
dẫu mai núi lở sông bồi
tình đi, tình ở, thì thôi cũng đành
lửa rơm nếu lạnh tro tàn
tình ơi nhớ nhé, mỗi lần điểm trang
cái đau dao cắt đâu bằng
trăm năm nát đá phai vàng, đau hơn!

Lâm Chương
lamchuong@netzero.net

VNNP 4


 

Ðưa về, vạch áo xem lưng

đưa về,
vạch áo xem lưng
tìm xem vết cạo gió sưng cỡ nào
đưa về,
nắn trước,
xoa sau
cớ sao vết xước
còn đau lạ lùng

đưa về vạch áo xem lưng
hỏi em,
dấu cái ngập ngừng ở đâu

hoàng chính
chinh2@hotmail.com


VNNP 5


Bài Tango Cho Em

Ðiệu tango réo rắt
Anh dìu em trong tay
Quay đều theo tiếng nhạc
Hồn phơi phới nhẹ bay

Chậm chậm nhanh nhanh chậm
Bước dạo chơi song song
Tay ôm tròn vóc ngọc
Anh đi vào mộng hồng.

Bước flare em lả lướt
Uốn lượn thân dịu mềm
Vai tựa vai cùng bước
Hồn anh  trong mắt em.

Cung nhạc vút lên cao
Medio corte rạt rào
Tim rộn ràng thổn thức
Bước điên đảo sóng gào

Chậm chậm nhanh nhanh chậm
Ðiệu cambrio nồng ấm
Kề sát ngực vun mềm
Anh lạc vào mê đắm.

Ôm em quây theo nhạc
Anh như ngưòi say mơ
Cung điệu tình chấm dứt
Anh ngơ ngác thẫn thờ.

Lưu Nguyễn Từ Thức
antriet@Equistarchem.com


VNNP 6


Của Một Ngày Lìa Xa

có khi trái núi vừa nghiêng đỗ
ngàn cân đâu dễ một vai người
anh ra sức vác mà không nổi
tình đã còng lưng thở đứt hơi

hạnh phúc xa lìa anh quá gấp
như hoa sớm nở tối tàn bông
có khi mắt thấy kia trời sụp
còn tránh về đâu kịp nữa không ?

em cũng xa lìa anh rất vội
trăng lên chốc đã xế đồi tây
chẳng chi tình đã ra sương khói
ngó xuống lòng riêng rã tháng ngày

cứ như hồng thuỷ ngàn con nước
réo giữa đời anh chực giết anh
đã khó phao em tìm lại được
trong khi Chuá bỗng hoá vô tình

Hoàng Lộc
LHoang6951@aol.com


VNNP 7


Ðừng bao giờ...!

Ðừng bao giờ anh hứa
Ta mãi mãi bên nhau
Thời gian tựa cánh dầu
Bay nhanh cùng mộng thắm...

Hẹn thề chi cho lắm,
Ðể dây tình mỏng manh
Ðuờng đi xa vời vợi
Giờ như buớc mong manh...

Ðừng bao giờ anh nói
Câu thề nguyền duới trăng
Nào ai mà dám chắc
Ðời sẽ không gập ghềnh.

Ðừng bao giờ anh hứa
Mai sau mãi yêu nhau
Chuyện tình duyên ban đầu
Nào ai mà chẳng nghĩ...

Tìm nhau chi anh nhỉ
Ðể dây tình vấn vuơng
Mây trên trời đọng suơng
Nắng mai ...chiều khó nhạt

Ðừng bao giờ anh nói
Câu chia phôi trên môi
Ai mà chẳng tiếc nuối
Mưa buồn khóc mãi thôi ...!!!

Nguyễn Xuân Vân Khanh
meotrang16@yahoo.com



VNNP 8


 

Quê Hương Hôm Nay Sao Như Trong Ðêm Thâu

Sáng Sài Gòn
Người thiếu phụ
Bán từng cọng rau
Nuốt ngược dòng nước mắt
Chịu đựng , cắn răng
Nuôi người đàn ông nát rượu
Còn mơ màng nơi chốn trá hình

Người đàn bà
Chửi chồng lồng lộng
Ra rả canh giờ
Như chiếc đĩa hát cũ

Trưa Thủ Thiêm
Người công nhân
Còng lưng vác nặng
Bến tàu mù mịt bụi khoí
Trong hai buồng phổi
Lương không đủ mua sữa cho con

Người đàn ông
Cau có chửi thềđánh vợ
Giọt mồ hôi trán đọng hung hăng

Chiều Tự Do
Em bé thơ
Bên thùng thuốc lá
Bập bẹ Tiếng Tàu, Nhật , Nga, Mỹ
Giấc mơ hoa không bánh, không quà

Ðứa con gái
Chưa tròn tuổi trăng ngoan
Mẹtính toan đem em bán tuốt
Chữ trinh bao người muốn chuộc
Ðổi một lần thay kiếp lầm than

Ðêm Bạch Ðằng
Gió hiu hiu dậy mùi xác thú trôi
Người thiếu nữ
Ngồi ngủ gà ngủ gật
Gánh cháo đêm nguội lạnh
Ngọn đèn dầu mờmùi tóc cháy
Ðêm cúp điện
Từng cơn mưa dầm
buồn

Người con gái
Phấn son không lấp kín tuổi thơ ngây
Vai trần chờ khách
Khác hẳn năm xưa
Áo thời trang hiện đại theo muà

Tóc Dài

 

VNNP 9


Lỡ,
   Một Thoáng,
      Vô Tình....

Lỡ

Lỡ mai về chốn cũ
Lạc lõng
giữa người thân
Quen
nhưng sao...
vẫn lạ
Lòng chợt thoáng
bâng khuâng...

--oOo--

Một Thoáng...

Lỡ một thoáng
và rồi mãi mãi...
Hụt hẫng
rơi
rạn vỡ ngấm ngầm.
Dường như
lỡ....
Phải chăng đã lỡ ???
Hỏi có buồn ???
Sỏi vẫn lặng câm....

--oOo--

Vô Tình

Ngu ngơ
nên hóa vô tình
Nào hay
lại có dáng mình trong thơ
Chữ hờn
lạc cõi hư vô
Thơ
sầu
trẩy nhánh sương mờ
Lặng đau...

Jan. 12, 1999
Tứ Diễm
tudiem@hotmail.com


VNNP 10


Hãy Ðể Tình Tôi Tan

hãy để tình tôi tan
thành muôn ngàn bóng đổ
chớ vội lòng mưa sang
có gì, cây lá đỏ

đãi đằng thời yêu ngoan
bằng ngàn cây nến chở
bước chân người chưa tan
thắp theo từng nỗi thở

đất nổi cùng mây cao
đám mưa còn đứng đợi
giữa cuộc đời lao xao
có còn tôi nhớ vội

hãy để tình tôi qua
bằng muôn ngàn khát vọng
thấm gì giọt cường toan
cháy lan thành chói bỏng

thấm từng cơn cuồng lưu
vẫn chưa hồn dáng nhỏ
mất tích còn phiêu du
hoá thân đời khác, bỏ

nguyễn đăng tuấn


VNNP 11


 

Nhánh Tóc Em

Ðêm hôm qua
Lúc nhỏ tựa  vai anh
Nhánh tóc nhỏ vướng vao hồn lặng lẽ
Anh bảo gió ...
Nhớ nhón chân khe khẽ
Kẻo đánh động hương đêm đang rón rén về

Anh hái trộm cầm tay sợi tóc nhỏ gầy
Ðưa lên môi thầm thì lời rất nhẹ .
( Anh đố nhỏ , lời gì anh đã nói  ?
Ðừng hỏi lại anh : " Anh đã nói lời gì ? "  )

Ðêm bên ngoài từng chiếc lá
rơi .. rơi ... rơi .....
.... là âm vọng mùa thu đang thủ thỉ ...
Nhỏ có nghe đêm chao lòng rất vội ?
Gió lao xao
Se sẽ hơi thở mềm
Vắt ngang hồn anh
Sợi tóc nhỏ  ... bâng khuâng ...
Gió pha lạnh làm  ấm thêm thương nhớ
Và  lạ lắm anh nghe hơi nhỏ thở
Như  là nhỏ đã nghe ...
Anh vừa thầm nói lời gì

Mai nhỏ về trở lại Cali
Anh sẽ buồn làm thơ nhớ nhỏ
Ðêm một mình
Anh lắng nghe  tiếng gió  ...
khẽ thở dài ...
Cho nhánh tóc ai lay

Quan Dương
quancduong@aol.com

VNNP 12


 

 

Nếu Em Bỏ Ði

Nếu em bỏ đi chắc trời không còn nắng
Mưa sẽ về vây bủa bốn phương anh
Ddêm sẽ buồn vì khuyết nửa vầng trăng
Và nỗi nhớ trong hồn anh trĩu nặng

Nếu em bỏ đi mùa Xuân không về nữa
Lá bên đường sẽ rủ chết thương đau
Khu vườn xưa hoa mai không còn nở
Dãy phố dài lặng lẽ đứng trông nhau

Nếu em bỏ đi anh xin làm tượng đá
Khắc lên mình vết tích của tháng năm
Suốt bốn mùa dửng dưng như kẻ lạ
Ðứng bên đời ôm trọn nỗi ăn năn

Nếu em bỏ đi anh viết lời kinh khổ
Gửi mây trời theo gió tiễn chân em...

02/11/99
Phạm Ngọc
pham_ngoc@hotmail.com

 

VNNP 13


 

Ðôi Co

( làm thơ là một sự đôi co chính mình)
Tặng người hay cãi cọ

Ði một phía dòng đời thinh lặng quá
nên buồn tình day trở phải đôi co
cất tiếng nói lao xao rừng cây cọ
nét tranh tươ mầu sắc thưở đợi chờ

Thưở chờ đợi ngực căng niềm nhung nhớ
mắt long lanh kề thu sớm trao tình
trên phiến lá sợi gân nào rung động
đã nên thơ từ nụ ngát hương quỳnh

Mắt có biếc hẳn xanh trời đồng vọng
ngày co thưa đêm vẫn đầy giấc chiêm
như giọt nước đã mù mê sương nắng
lạnh nơi đâu bờ bến cũng khuất chìm

Ðành cãi cọ khi hồn thơ chật cứng
cho tấc lòng trăng hóa đến muôn phương
ôi hãy thả xuống đời dăm tơ mỏng
xin mai sau tình tự vẫn hoang đường.

tháng mười chín chín
Hoàng-Xuân Sơn
hoangxuanson@hotmail.com

VNNP 14


V Ă N  /  S Á N G  T Á C 


 

Bên Máng Cỏ Xanh
Hoàng Ngọc Liên

LTG - Viết theo lời kể của Lệ Hương

"...Dường như anh thấy trong Hang Ðá,
Bên Máng Cỏ Xanh vẫn có em! "

Capital Boulevard, phía bắc thành phố Raleigh này,
là tên một đoạn khá dài của đường số 1,
tiếp cận đường 85, rồi 95 lên Thủ  Ðô Hoa
Thịnh Ðốn.  Từ nơi ở, tôi thường cuốc bộ
trên con đường này, khoảng 2 dặm (miles), tới
khu Putt Putt dành cho trẻ  em.

Tôi coi việc gặp lại bà Hoa là cái duyên trong
vòng tao ngộ.  Bởi chỉ  tới trước hay sau dó
vài phút trong buổi chiều vừa qua, tôi đã không
thể  gặp lại bà bạn già này.

Khi tới trước cửa chính của Putt Putt, rõ ràng
tôi thấy bà Hoa mở  cửa sau của chiếc Mini Van,
sắp bước lên.

Tôi la lớn:

- Chị Hoa!

Bà Hoa ngạc nhiên nhìn tôi, reo lên:

- Chị Hương! Không ngờ gặp lại chị!

Rồi bà nói với người lái xe:

- Chú đưa mấy đứa nhỏ  chạy vòng vòng dạo choi
trong cái mall gần đây.  Khoảng 1 giờ sau trở
lại đón tôi.

Chờ chiếc xe lăn bánh, bà Hoa nắm tay tôi; kéo
vô gian trong Putt Putt:

- Vô đây, tuy hơi ồn, nhưng bớt gío, mình có
nhiều chuyện nói với nhau.

Chúng tôi ngồi vô một bàn trống.  Tôi kêu
nước uống rồi nói với bà Hoa:

- Chị cũng ở Raleigh à ?

Bà Hoa lắc đầu:

- Không, mãi dưới Greensboro.  Bữa nay cho tụi
nhỏ  lên đây có chút việc, may gặp lại chị.
Chị  ở  gần đây?

- Khoảng hơn 3 blocks thôi.  Lát nữa, mời chị
ghé chơi.

- Tôi phải về lại Greensboro.  Chị  cho số phone.
Lần tới thế nào cũng đến ...

Bà Hoa là người làng, hơn tuổi tôi, nhưng chúng
tôi vẫn coi nhau như bạn.

Hồi trước ở  Sài Gòn, chúng tôi thỉnh thoảng
mới gặp nhau.  Tôi biết chuyện tình dang dở
của cặp Thoại-Hoa, nhưng hồi đó không ai nhắc
tới.

Không hiểu sau lần tái ngộ  này, sau những lời
thăm bình thưòng, trong lúc vui vẻ, tôi lại hỏi
bà:

- Qua đây, bà có được tin ông Thoại không?

Bà Hoa vui vẻ:

- Năm 1971, tôi đã gặp lại ổng, nhưng không có
dịp kể  lại với chị.

Tôi ngạc nhiên, vậy bây giờ chị cho nghe đi ...

-- O --

Trong những năm chiến tranh lên cao độ, lễ Nữa
Ðêm tại nhà thờ Phú Quý, ngôi thánh đường
nhỏ  gần chợ  Phú Nhuận, Sài Gòn, bao giờ cũng
đông nghẹt giáo hữu.

Như chị  đã biết, tôi không phải là con chiên
của Ðấng Christ, nhưng từ Noel 1972, tôi luôn có
mặt trong dòng người đông đảo đi dự  Lễ
Nửa Ðêm vào mỗi mùa Giáng Sinh.

Lễ tất, mọi người ra về gần hết, tôi đến
bên Máng Cỏ, đăm đăm nhìn tượng Hài Nhi.  Bên
tai tôi, còn văng vẵng giọng nói trầm trầm của
Thoại:

- Hãy cầu nguyện cho quãng ngày sắp tới, chúng
ta được bình an, thanh thản.

Sau lễ nửa đêm 24 tháng 12 năm 1971, tôi đã
cùng Thoại quỳ bên Máng Cỏ, Thoại đã nói bên
tôi những lời trên.

Chiều hôm trước, Thoại đến thăm tôi.

Khi mở  cửa, tôi ngạc nhiên nhìn người khách
lạ:

- Xin lỗi, ông là ...

Thoại ngờ ngợ:

- Nếu không được biết trước, tôi hẳn không
nhận ra bà là cô Hoa gần hai chục năm về
trước!...

Tôi la lên:

- Anh Thoại! Làm sao anh kiếm được nhà?

Rồi như thấy cách xưng hô không thích hợp với
hiện tại, tôi nói tiếp:

- Mời ông vô.

Chờ Thoại an vị, tôi nhìn ông đăm đăm:

- Ông vô Nam hồi nào vậy?

- Ðợt chót, năm 1955, vào Ðà Nẵng.  Tôi ở
miết bên Sơn Trà tới nay.

_ Gia đình ông ?

Thoại buồn bã:

- Bà nhà tôi đã mất, chỉ  vài năm sau đó.  Tôi
hiện có một trai, một gái.  Các cháu đều có
công việc làm ăn tại Ðà Nẵng.

Ông nhìn tôi chăm chú:
- Còn bà?

Tôi ngập ngừng:

- Tôi ...

Thoại đỡ lời:

- Thực ra, người cho tôi địa chỉ  này, đã kể
tôi đôi diều về bà.  Tại sao bà không lập gia
đình?

- Tôi đã bỏ  lỡ nhiều cơ hội, cho đến khi cơ
hội không đến với tôi nữa.  Vả  lại, tôi ở
với cậu em, tiếp mợ  ấy để  nuôi một lô
vừa trai, vừa gái.  Như vậy cũng như tôi đã
lập gia đình rồi!

Thọai cười:

- Tôi hiểu!  Tôi thực có lỗi với bà!

Tôi lắc đầu:

- Ông không có lỗi gì hết.  Chỉ  tại chúng ta
không duyên nợ  mà thôi.

- Bao nhiêu năm qua, tôi không bao giờ hết ăn
năn, hối hận về những bồng bột của tuổi
trẻ, dã gây tai tiếng cho bà, rồi lại bỏ  di,
như một người vô trách nhiệm.

- Không phải, ông lên đường vì tuân thủ   lệnh
gọi nhập ngũ.  Thực ra, mọi người đều hiểu
tư cách của ông.  Tôi đâu có bị  tai tiếng gì ?

Tôi mỉm cười nói tiếp:

- Hồi đó, chẳng cứ mình tôi, bao nhiêu cô gái
khác đến tuổi cập kê, đều có những chàng
trai cầu cạnh, tới lui, việc không thành là sự
thường.  Chưa có trường hợp nào xẩy ra
chuyện đáng tiếc.  Ôn g đi rồi, có mấy đám
đến...xem mắt, nhưng ...  thôi, bỏ  qua chuyện
đó đi.  Nghe người làng kể, sau khi ông đi Nam
Ðịnh, lại thấy trở  về Hà Nội tiếp tục dạy
học ở  Ngọc Hà ...

- Ðúng vậy, tôi được miễn dịch vì lý do sức
khoẻ.  Từ ngày di cư, tôi lại tiếp tục làm
thầy giáo trường tư

Tôi chợt hỏi"

- Ông còn ở chơi lâu không ?

- Ngày mốt lễ Giáng Sinh.  Sáng Chủ   Nhật 26,
tôi phải về Ðà nẵng có việc cần.

Thoại vẫn chăm chú nhìn tôi:

- Tối mai, khoảng 11 giờ, tôi muốn đón bà cùng
đi lễ Nửa Ðêm, có gì làm phiền bà không?

- Tuyệt nhiên không.  Mọi lần, tôi đi lễ Nửa
Ðêm với gia đình cậu em.  Năm nay phá lệ  một
lần.  Em tôi, cậu Bưởi ngày xưa, ông còn nhớ
không?

- Nhớ, hồi ấy cậu ấy còn...  nhỏ

- Nhưng nó biết ông thường đến nhà.  Sau này,
lâu lâu Bưởi cũng nhắc đến ông luôn.  Nếu
nghe nói ông đến thăm, thế nào nó cũng đòi
gặp.

Quỳ bên Máng Cỏ, tôi thầm cầu nguyện theo ý
Thoại.  Sau khi kêu cyclo đưa tôi về nhà, Thoại
cầm tay tôi:

- Chúng ta đều già rồi, không thể  nào còn làm
lại được ...  dĩ vãng.  Nhưng mình mãi nhớ nhau
trong lời cầu nguyện.  Như thế cũng đủ  an ủi
nhau.  Chúc bà ở  lại vui vẻ, khỏe mạnh.

Tôi nghẹn ngào nắm chặt tay ông:

- Ông về bằng an

Ðó là lần chót tôi gặp lại Thoại ở   Việt
Nam.  Do vậy mà những năm kế tiếp, bao giờ sau
lễ Nửa Ðêm, tôi cũng ở  lại, quỳ nên Máng
Cỏ, cầu nguyện ...

Năm 1975, khi nghe tin miền Trung thất thủ, tôi lo
lắng, không biết tin ông bạn tôi và các con,
cháu ra sao ?

Sau đó, tôi theo gia đình Bưởi vượt thoát.
Tôi cũng không ngờ còn sống đến ngày hôm nay,
lại được gặp chị  nơi đây ...

--O--

Tôi  cầm tay bà Hoa:

- Chuyện tâm tình của chị  thiệt đẹp.   Qua đây,
mỗi khi dự  lễ Xmas, chị  vẫn quỳ bên Máng Cỏ ?

Bà Hoa gật đầu:

- Ðó là niềm vui cuối đời của tôi

- Chị  không có tin gì về ông Thoại hay sao?
Biết đâu ổng đang ở  hải ngoại, có thể  là
Hoa Kỳ?

- Hy vọng là như vậy, nhưng dù là sẽ chẳng còn
tái ngộ, chúng tôi bao giờ cũng nhớ nhau.  Dĩ
nhiên là bạn già mà được thấy nhau trên quê
người, còn gì hoan hỉ  hơn.  Cũng như bữa nay
gặp lại chị

Sau đó, tôi theo bà Hoa ra chỗ đậu xe.  Chiếc
Mini Van dã chờ sẵn.  Bà Hoa còn nắm tay tôi
lần nữa:

- Chúc chị mạnh giỏi, hẹn gặp lại.

Tôi xiết chặt tay bà:

- Chị  về bằng an.  Chúc Giáng Sinh và năm mới
vui vẻ.

Chiếc xe chở  bà Hoa và mấy đứa nhỏ   đã chạy
khuất, tôi còn đứng lại ngẩn ngơ một lát
rồi mới theo đường cũ về nhà.

Chúng tôi còn gặp nhau thêm hai lần nữa, trước
khi gia đình tôi lên ở  Xứ Vạn Hồ.  Thỉnh
thoảng, chúng tôi kêu phone hỏi thăm nhau, nhưng
không ai nhắc đến ông Thoại.  Nếu có tin gì
về ông, hẳn bà Hoa đã cho tôi hay rồi.

Bỗng nhiên, một đêm, gần 12 giờ, bà Hoa còn
kêu tôi:

- Chị  Hương!  Ngủ  chưa ?  Tôi xin lỗi vì quên
là trên Minesota giờ này sắp nửa đêm!

- Không sao đâu chị Hoa! có tin vui sao ?

Giọng nói đầu giây bên kia đầy xúc động:

- Tôi mới được tin ông Thoại.

Tôi buộc miệng:

- Tạ ơn trời!

- Ổng từ Toronto, Canada kêu qua.

- Xin chia vui với chị!

- Ổng nói ...  dài dòng lắm, sẽ viết thư cho
chị  sau.  Bây giờ, để  chị  ngủ.

- Này, bà bạn!

- Tôi nghe đây!

- Tôi nói thế này, chị  nên lưu tâm nha.   Ở
Mỹ, tuổi già cô đơn không chịu nổi đâu.  Chị
ở  mãi với gia đình cậu Bưởi sao được, mà
ông Thoại, chẳng lẽ cận kề con cháu hoài ư ?
Liệu thu xếp sống chung đi thôi.

Bà Hoa vui vẻ:

- Ông Thoại cũng có ý này, nhưng ...

Tôi gạt đi:

- Không nhưng gì hết trơn!  Hai ông bà gì, dâu
phải chuyện trai trẻ  gì nữa.  Những lúc tối
lửa, tắt đèn cần có người bên cạnh để
giúp đỡ nhau.  Còn nữa, khi cảm cúm, cần
người ...  cạo gío !

Bà Hoa cười ròn tan:

- Chị thiệt vui!

Tôi nói thêm:

- Cứ vậy đi, nha!  Mà phải lè lẹ  lên.   Khi có
tin ...  mừng, nhớ cho tôi hay liền.  Thế nào
tôi cũng bay trở  lại Raleigh, uống ly rượu
mừng, luôn tiện gặp lại ông Thoại.  Mong rằng,
lễ Giáng Sinh năm nay, chị  sẽ không quỳ một
mình bên Máng Cỏ  nữa.

(Viên Ðạn Cuối Cùng)
Hoàng Ngọc Liên


VNNP 15


Sang Sông
Hồ Ðình Nghiêm

Người con gái rót cho hắn một ly nước.   Cô
đậy cái nón giấy lên miệng chai rồi mang ly
tới gần hắn.  Ly đầy nước, những ngón tay
cô gái thấm ướt.  Chiếc bàn gỗ đen có nhiều
vết xước và giữa căn phòng nhỏ  luôn đọng
một nỗi tịnh yên.  Trời tức giông, màu xám
đè nặng ở  ngoài, len vào cửa sổ  và xô
đẩy theo một hương mùi ngai ngái của đất
nồng.

"Uống tạm đi. Nhà chẳng còn gì cả".

Hắn ngó xuống mặt bàn.  Những vệt mực,
những dấu khắc, những con số, những chữ
viết.  Tất cả  như chẳng có gì thay đổi.
Hoặc chúng đã bị  chìm sâu, mù mờ như đứng
bên này sông trông qua thành phố một ngày mưa
bão.  Hắn nhớ tới những ngõ ngách đầy
nước, mấy bụi chè tàu ngoi ngóp trồi đầu lên
cùng với rác rến.  Mấy mụ  đàn bà ngồi thổi
cơm ở  trên giường, khói củi ẩm bay dật dờ
với mùi mắm thính.  Mặt nước đục ngầu, bắp
chân trần cô bạn trắng muốt.  Chiếc quần xắn
cao và hàng vải phin đang bị  nước xâm thực
lần để  rồi bày biện ra bên trong hình thể
chiếc quần lót bó chặt...

Trời vừa nháng qua một ánh chớp.  Hắn đợi
một tiếng nổ  đì đùng nhưng chẳng có.  Rồi
mưa sẽ giáng xuống thịnh nộ.  Mưa thúi đất,
và hôm nay lụt lội có chịu trở  về nữa không?
Ly nước lọc chẳng được ngọt, mặn lơ lớ.
Cái ly có bọt, rãi rác hai ba hột nằm trong lớp
thủy tinh.  Ở  ngoài in sơn đen đỏ  bốn lá bài
cơ rô chuồn bích.  Xì-lát cát-tê xập-xám
xì-phé.  Hắn đã đặt mạng sống ra để  đánh
đủ  mọi ván bài và kết quả  hắn đã trôi giạt
đi xa.  Thắng hay thua, hắn cũng chẳng rõ.  Vui
đó rồi buồn đó, như ngày nắng ngày mưa.
Những giọt nước cuối trôi xuống trong cổ.
Thực ra thì hắn đang khát một điều gì đó mà
nước không phải là thứ để  cứu hỏa.

"Bao giờ đi?"

"Chẳng biết. Có thể là ngày mai".

Hắn rụt vai khi trả  lời.  Hai lỗ tai thoáng nghe
như có tiếng ai thì thầm kề cận:  "Khuya nay em
cắt cổ  con gà vàng, để  chi mai nó gáy hai
đàng biệt ly".  Hắn ngó lên cô gái.  Khuôn
mặt xanh, thỉnh thoảng cô ta nhăn nhó và thỉnh
thoảng cô ta bỏ  cái ghế đẩu để  bước đi
loanh quanh.  Mấy tháng rồi?  Hắn không biết.
Ở  bên kia, người ta sẽ cởi truồng ra và chụp
ảnh lưu niệm từng tháng một.  Họ  nhét vào
cuốn album, khi buồn tình họ  sẽ mang ra khoe, hài
lòng như một chuyên viên sửa sắc đẹp:  Thấy
không?  Before and after.

"Trở  về và lo chuyện lập gia đình đi.
Người ta không thể  sống đơn chiếc suốt
đời được".

Hắn nhìn vào bụng người bạn gái.  Chẳng rõ
ở  đây người ta có bán tờ tạp chí Parents
không?  Hắn đã tẳn mẳn đọc và xem những tấm
hình chỉ  dẫn cách làm tình chẳng ảnh hưởng
tới thai nhi trong lúc bà xã bạn đang mang thai.

Hắn đứng lên.  Cái bức vách đằng kia có treo
một loạt ảnh làm lôi cuốn chân đi.  Chẳng có
tấm nào đồi trụy.  Ngay cả  bức ảnh chụp đôi
vợ  chồng đứng trên đồi Vọng Cảnh, hai nhân
vật chính tuồng như biết mắc cỡ trước ống
kính khiến họ  để  cho một cây thông lạnh lùng
chen vô giữa.  Người chồng mặt mày cũng dễ
coi mặc dù hơi đen đúa.  Ông ta khá lớn tuổi
và hiện tại thì bận theo cơ quan đi công tác
ngoài Hà nội.  Ông sẽ ghé chợ  Ðồng xuân
tranh thủ  mua ít áo quần trẻ  con.  Hai ba hôm sau
đón tàu Thống nhất đội mưa trở  về, việc
đầu tiên ông sẽ tụt quần cô ấy xuống, áp cả
khuôn mặt rít rát bụi đường vào cái lỗ rốn
đang trồi ra:"  Giời ơi!  Bố nhớ hai mẹ  con
mày quá đỗi".  Ông hôn hít ở  tư thế quỳ và
ông không tài nào biết được trước đó, ở
đúng cái vị  trí ấy, đã có bàn chân của kẻ
lạ  dẫm lên trên.  Ừ, cũng phải.  Người ta
không thể  sống đơn chiếc suốt đời được!

Ở  khóe mắt, hắn thấy cô bạn đang theo dõi
những đổi thay có trên gương mặt hắn.  Hắn
quay đầu thật nhanh khi phát hiện cái dáng
đứng gần như xiêu đổ  của cô ta.

" Hạnh... Hạnh có sao không?"

Những giọt mồ hôi ứa ra trên vầng trán thoáng
cau lại.  Một tay vịn mép bàn và tay kia xoa mãi
miết ở  phần bụng dưới.  Hắn ôm cô gái.
Mùi dầu tràm váng vất chôn trong kẻ  tóc ở
một bên mai.  Ngực mềm mại khi áp người vào,
lưng trôi tuột khi bàn tay ham vuốt ve.  Hắn hôn
lên đôi môi đang nóng bừng những hơi thở
gấp.  Không quá một giây, Hạnh xô hắn ra.
Không phải đàn bà có bầu thảy đều yếu.
Hắn chới với, hụt hẫng.  Da mặt cô ấy xanh,
hai con mắt nhìn hắn bằng cái ánh mắt ngày xưa
lội nước lụt và kêu thét lên khi bất ngờ ngó
thấy một con chuột chết trôi.  Giờ này Hạnh
không hét, Hạnh nhỏ  nhẹ, Hạnh dửng dưng:

"Bà cụ sắp về tới nơi. Ðã chiều rồi..."

"Hạnh đừng có mọc một ý nghĩ xấu về tôi.
Một người bạn, người ấy có thể..."

"Người ấy có thể  đứng ở   ngoài thôi.
Ðứng ở  lằn ranh của quá khứ.  Hôm nay không
giống như hôm qua...  Cám ơn đã trở  về thăm
và hãy mừng cho Hạnh đang hạnh phúc".

Hắn moi trong bọc quần ra một phong bì:

"Ừ, chúc mừng.  Ít tiền đô này Hạnh giữ mà
sắm sửa đồ đoàn cho đứa bé".

"Ðâu phải Việt kiều ai cũng ăn sang xài lớn,
đúng không?  Ðừng làm vậy.  Hạnh chẳng thiếu
thứ gì cả".

Cánh cửa thu mỗi lúc một hẹp lối ra vào.   Bàn
tay nhiều gân xanh đang dứt khoát làm công việc
ấy, như thể  ở  trong buồng có tiếng người
chồng vừa ném xuống đất cái chén cơm để
dằn mặt.  Tiếng sấm nổ  lục bục ở  trong
mây.  Gió cuốn bụi làm cay mắt.  Hắn đưa tay
dụi cái xốn xang đi.  Mưa lộp độp rớt trên
mái tôn.  Vỡ xuống thềm rêu và như biết rơi
vào trong người hắn những giọt lạnh đâm
nghiêng.

*

Hắn tạt ngang phố làm ly cà phê đen.  Ðốt bốn
năm điếu thuốc mà mưa cứ dằng dai không dứt
hạt.  Tách cà phê đắng, sóng sánh những vị
chát chua.  Ðầu hắn thì lợn cợn chẳng có ý
nghĩ nào rõ ràng.  Leo lên một chiếc xích-lô
biểu người đạp chạy loanh quanh dưới mưa?
Chui xuống tấm poncho căng bên hông chợ  để
cho thằng hớt tóc cầm tôngđdơ vò đầu bức
tóc lấy ráy tai một hồi cho tỉnh táo?  Lên
trên núi trọc cầm ba cây hương mà khấn vái
trước nấm mồ song thân?  Lạnh lùng quá những
hình ảnh vừa thoáng hiện.  Hắn vác mặt ngó
mông qua phía bên kia đường, đặt để  đôi
mắt vào cái khung sáng đèn dựng đứng trước
một căn hộ.  Ánh đèn xanh mét, chiếu xuống
hình hài một thằng đàn ông khẳng khiu đang
ngồi vặt lông mũi.  Ở  sau lưng bày biện la
liệt những khuôn mặt ẩn hiện trên mỗi vuông
giấy.  Thằng đàn ông râu tóc để  dài, trông
như một đạo sĩ chẳng màng thế sự  sau khi đã
vẽ xong một loạt bùa trừ ma.  Ngoáy lỗ mũi,
rờ râu cằm, khạc đờm bay ra ngoài bực thềm
và gióng hai con mắt đỏ  lên khi thấy hắn
bước vô.

"Anh tới lấy hình bà Cúc hả?"

"Không".

"Ủa.  Thiệt là kỳ lạ.  Xong đã hai hôm rồi mà
răng chẳng có ma mô chịu tới lấy.  Tang gia
dẫu có bối rối thiệt nhưng tấm hình đặt
trên bàn thờ dĩ nhiên phải là thứ quan trọng
số một chớ!"

Ông ta thôi nói, khoanh tay nhìn cái ướt át có
trên người hắn.  Nền xi-măng đen thẩm chỗ
hắn đứng.

"Cắc cớ.  Khi không mà mưa to gió lớn.   Mưa như
ri thì mấy thằng cha đào huyệt mừng rơn, khỏi
phải hào hển cuốc cày sỏi đá như trời nắng
nóng."

Hắn nhìn những khuôn mặt câm ghim đầy tường.
Thằng cha thợ  vẽ này táy máy tay chân quá.  Tỉa
từng sợi lông mi rõ ràng tới độ  có thể
đếm được.  Nhưng mà cũng tốt thôi, đi sát
tới trung thực được phần nào quý phần đó.

"Không tới lấy hình rứa thì anh tới có chuyện
chi không?  Tiệm tui thì có quỷ  chi mà tham quan.
Ðừng nói là xin mượn chỗ trốn tạm cơn mưa".

Hắn chùi tay vào quần, ở cái chỗ khô ráo nhất:

"Phóng đại một bức ảnh, mất bao lâu thì ông
vẽ xong?"

"Nhẫn nha thì nửa ngày mà khẩn trương thì tàn
ba cây hương là đâu vô đấy.  Nhưng cái cốt
yếu tùy thuộc vô một điều..."

Hắn đưa tấm ảnh cho người thợ  vẽ.   Bức ảnh
nhỏ, chụp đã lâu và chẳng hiểu sao khi ăn cắp
hắn đã nhanh tay lựa lấy nó.  Khi đó Hạnh học
lớp 12.  Ở  lớp cuối bậc trung học, Hạnh chưa
hề biết vị  ngọt của một nụ  hôn.  Hạnh giữ
mình, Hạnh chờ đợi và hắn lỡ mang lời thề
nguyền ra đi cùng với những con sóng bạc đầu
luôn vỗ vào cửa biển Thuận an.

"Mặt người này chẳng được rõ lắm.   Ðể
tui dùng kính lúp xem sao.  Anh ưa nhẫn nha hay
khẩn trương?"

"Khẩn trương. Bao nhiêu tiền tôi cũng trả".

Người đàn ông ngồi xuống bàn.  Xoa hai tay với
nhau như lực sĩ ưa làm trước khi cử  tạ.

"Người trong ảnh ngó không được vui.   Có nét
chi phảng phất giống anh.  Mẹ  hay chị?"

"Chị".

"Ở  đây tôi chuyên trị  vẽ chân dung, điều đó
thì ai cũng biết cả  rồi.  Nhưng mà con người
cũng kỳ quái, trăm người như một khi bước
chân vô họ  đều đưa những tấm ảnh của
người quá cố để  vẽ xong mà mang về thờ
phụng.  Nói bỏ  lỗi, chị  anh còn sống hay đã
khuất mặt khuất mày?".

"Khuất mặt khuất mày".

"Thấy chưa.  Nói ác đức chớ công việc mà tui
đang làm đây có sống còn hay không là do vô
mấy ông già bà cả, mấy kẻ  bệnh tật thập
tử  nhất sinh.  Trời kêu thì họ  dạ, mà họ  dạ
thì tui mừng, tui có bát cơm để  ăn.  Bấy lâu
nay con người đánh thắng ông Trời hay sao mà tui
đây phải ngồi ngáp vặt?  Hay là họ  điếc cả
rồi, không nghe tiếng kêu tự  cao xanh?  Thiên
lôi thì vác búa chạy không, sấm sét đì đùng
cho vui rứa thôi chớ cóc có ai lãnh búa".

Hắn đứng hút thuốc khi người đàn ông bắt
đầu vờn bóng.  Trời bên ngoài nặng đục,
thành phố chìm trong sắc xám, hoang đường như
có trong chuyện cổ  tích.  Mọi vật đều cũ kỹ,
trung thành đến tội nghiệp.  Chỉ  có con
người, con người đã lỡ đánh rơi nhiều thứ
trên đường đi.  Và con người bội bạc sao
chưa có ai lãnh búa?

"Ngó có đặng không anh?  Ðể  tui nhấn thêm
một vài chỗ đen nữa là xong.  Nghệ  thuật
chán!"

Hắn nhìn Hạnh.  Hạnh nhìn hắn.  Thằng cha này
vẽ khá thật.  Lột được cái lạnh lùng mà giờ
này Hạnh có.  Lôi được quá khứ về hiện
tiền mà thủ  phất lên gương mặt non trẻ  kia
cái vẻ  đẹp cứng cáp của một bức tượng
thạch cao.

"Ừ.  Nghệ  thuật.  Có bao ny-lông thì gói lại
giùm kẻo ướt mất".

"Bắt buộc rồi.  Chưa khi nào tui hài lòng như
bữa nay".

Người đàn ông ngó xuống những đồng tiền lạ
trên đôi bàn tay run.

"Tại sao à?  Tại vì vẽ đàn bà con gái bao giờ
cũng sướng hơn chân dung mấy ông già bà cả".

Hắn thu tờ giấy cuốn tròn vào trong áo.   Hắn
sẽ cùng Hạnh giã từ nụ  cười của người thợ
vẽ đang đứng trên thềm hân hoan.  Hắn sẽ mang
Hạnh đi tới phương trời mà có khi Hạnh từng
mơ tưởng được cất bước đến.  Ðâu phải
Việt kiều là đứa nào cũng ngon lành hết ráo?
Phải, tôi đã tằn tiện khổ  sở  trong bao năm
dài để  ngàn dặm nóng ruột về thăm em.  Ðêm
hôm đó, người ta nói gì em biết không?  "Ðù
má mày, muốn bể  ổ  cả  đám hay sao mà còn
lên bờ từ biệt người yêu?".  Vượt biên mà,
em hiểu không?  Tụi nó bảo mật còn hơn người
ta đi hành quân nữa.  Ðò chở  anh ra cửa biển
để  đổi sang thuyền đánh cá.  Ðò ngụy trang
với những chùm rong tanh.  Ông lái đò chột mắt
nói với anh:  "Tội nghiệp, đi không đành hay
sao?  Tui cho anh mượn đứa con gái đó, đừng
sợ, ôm nó đi cho đỡ nhớ đỡ lo".  Anh ôm
đứa con gái gầy nhom trong vòng tay.  Người cô
ta hôi mùi khói củi lửa.  Cô ta chẳng có phản
ứng gì cả.  Tóc dài, khuôn mặt đọng vũng tối
và anh đã hối hận quên hỏi tên người đã cho
anh chút ấm áp phút rời xa quê hương đầy hoang
mang.

"Ði không anh?"

Một đứa con gái nép mình sau thân cây bất
thần ló đầu ra hỏi.

"Ði... Ði đâu?"

"Anh ni nói hay không? Ði hí?"

Hắn không biết đã mấy giờ.  Hắn quên thời
gian.  Mọi thứ trộn lẫn với nhau.  Thực và
mộng.  Những ngọn đèn đường đã thắp sáng,
run trong màn đêm từng vũng mờ.  Hắn chẳng rõ
đôi chân đang muốn đi đâu.  Sự  định hướng
tuồng như không mọc lên trong đầu hắn.  Khách
sạn?  Hắn đâu ngờ có khi mình phải thuê một
chỗ nằm ở  chính trên cái thành phố thân
thuộc.

"Mà đi mô mới được chứ?"

"Bắt tui nói trắng ra mới chịu hay răng?   Anh
biết chơi gái không?"

"Chơi gái? Không biết".

"Ðừng giỡn chơi nghe anh.  Mấy tuổi đầu
rồi?  Cái mặt ngó tra khú đế.  Tra có hột mà
giả  bộ  thơ ngây!"

Giọng nói và bộ  tịch đứa con gái làm hắn có
hơi vui.

"Rứa còn em, em được mấy tuổi?"

"Mười lăm.  Không phải tui đâu nghe.   Tui kêu cho
chị  tui.  Chị  tui mười tám tuổi, đẹp và múp
hơn tui.  Chịu đi chưa?"

Hắn nhìn đứa con gái trong khi con nhỏ  thì mãi
ngó quanh ngó quất.  Chiếc nón lá loáng ướt,
hứng ánh đèn trơn sáng, dẫy dụa như một vầng
trăng treo đơn độc giữa khuya.  Con nhỏ  nắm
tay hắn lôi đi.  Mười bảy bẻ  gãy sừng trâu.
Còn mười lăm?  Nếu ưa, cô ấy có thể  mang
hắn đi trấn nước dễ như chơi.  Hắn yếu
đuối chẳng kháng cự  vùng vẫy.

"Ðò đậu phía dưới kia. Không xa mô mà sợ".

Tay con nhỏ lạnh, những ngón ướt, móp méo.

"Em có em gái không?"

"Vì răng anh hỏi mấy chuyện cắc cớ nớ.   Sao
không hỏi chị  tui có đẹp không?  Có điệu nghệ
không?"

"Em mười lăm tuổi.  Vài năm nữa em thế chỗ
chị  em rồi khi đó lấy ai dẫn khách cho em?"

"Anh ni nói chuyện tào lao.  Tui có ăn có học
đàng hoàng, chí ít thì mai mốt tui sẽ mặc đồ
xịn mà đứng bán ở  cửa hàng công nghiệp
thành phố chớ không phải giỡn à nghe".

"Chị em nuôi cho ăn học đó hả?"

"Phải.  Anh có thương chị  em tui thì nhớ đừng
hành hạ  bả, tội nghiệp".

Ðò chòng chành khi hắn bước xuống.  Ngọn đèn
dầu đặt giữa khoang hắt lên mặt đứa con gái
mai sau sẽ làm công nhân viên nhà nước một
đường hằn màu da cam.

"Tui hết nhiệm vụ rồi. Vui vẻ cả làng nghe anh".

Cô bé nói.  Giọng nhão, như khi gửi tới tai
hắn đã thấm qua những hạt mưa.  Lau sậy xa
dần, đò bỏ  bến bờ mà lướt ra giữa sông.
Có cánh cửa gỗ ngăn chia chiều dài con đò, bàn
tay nào ở  phía sau đang đẩy giạt nó sang bên.
Hắn thấy một vòm cung tối đen, mưa rãi trên
sông mù một lớp khói mỏng.  Chiếc chiếu vuông
ấp ủ  mùi hương nồng và nó ấm khi ghé đít
ngồi xuống.

Một người con gái lom khom xuất hiện án ngữ
tầm nhìn.  Cánh cửa khép lại như cũ, tim đèn
vặn xuống thấp, tù mù gần biến thành một
đầu nhang.  Khi ra khơi, có ai đó đã đốt cháy
cả  bó hương để  quỳ sụp lạy bốn phía.  Có
người niệm Phật giữa sóng gào và từ phía doi
cát sáng đèn người trong bờ đã thi nhau bắn
vãi ra những tràng đạn chát chúa.  Những
đường tên đỏ  vạch nát màn đêm, AK 47 để
qua ngấc tự  động như tràng pháo dài khạc
xuống biển những lời nguyền rủa tệ  hại
nhất.  Một hai người được thủy táng.  Những
giọt lệ  nóng và mặn hơn nước biển trào ra.
Tất cả  đều chao đảo, chóng mặt và buộc
người ta phải nôn mửa.

"Anh đã có hứng để đi liền chừ chưa?"

Hắn bó gối nhìn những hình ảnh vừa lướt
thướt chạy vụt ngang.  Mọi thứ có vẻ  mới mẻ,
giống như hắn là đứa sớm bỏ  cuộc, bơi
ngược vào bờ và được hai cha con chủ  đò
vớt lên tối hôm qua.

"Sao không vặn đèn cho sáng lên?"

"Con Tâm đã nói giá cả cho anh biết chưa?"

"Chưa?"

"Có nhiều thứ...  Ngủ  chay khác với ngủ  mặn,
mà ngủ  mặn cũng khác với tiền bao đò suốt
đêm.  Anh nắm được giá cả  rồi thì dễ làm
việc hơn".

Hắn nhìn mái tóc dài.  Tóc đen mun, chảy xuống
gần đụng mặt chiếu.

"Ai đang chèo đò vậy?"

"Hỏi làm chi? Anh ưa chèo đi đâu?"

"Ba cô có phải là người bị  chột một mắt
không?"

"Ðừng nói tầm bậy.  Ba tui ở  tuốt trên vùng
kinh tế mới lận, ổng có hai mắt đàng hoàng".

"Cô tên chi?"

"Quan trọng chi mấy cái nớ...  Thực ra thì anh
muốn chi.  Ưa ngủ  qua đêm kiểu văn nghệ  thôi
phải không?"

Người con gái bày gối mền ra trên vuông
chiếu.  Nhẹ  nhàng, chậm rãi.  Không háo hức,
chẳng bối rối.  Không than thở, chẳng vui
mừng.

"Anh kêu tên gì mà chẳng được, cũng giống như
tui chưa bao giờ nói thật tên mình với khách
cả.  Khi thì Hoa khi thì Huệ  khi thì Lan khi thì
Ðào...  Có hề chi, phải không?"

"Tôi gọi cô là Hạnh thì có bằng lòng không?"

"Anh cho tiền trước thì muốn chi mà lại không
được.  Ui chao, anh không biết đó thôi, có
nhiều ông Việt kiều đã từng vung tiền ra để
mặc long bào, ngự  thuyền rồng mà bắt cung
tần mỹ nữ đờn ca xướng hát suốt đêm trên
sông...  Ngó tướng anh không khéo là một ông vua
đang cải trang?  Trời!  Ðã là vua thì có quyền
sinh sát chớ!"

Hắn lôi phong bì ra.  Cái bao thư đựng tiền mà
Hạnh đã từ chối.  Người con gái nhìn những
tờ giấy màu xanh.  Cô có hiểu hàng chữ "In God
we trust" không?  Hay là cô thích Ðộc lập Tự  do
Hạnh phúc?

Ánh đèn thủy chung vẫn đỏ  một hột nhỏ.   Tại
sao chiếc đò này không phải là chiếc đò ngày
xưa đã mang tôi thoát khỏi vũng nước tù hãm?
Ông chột mắt và người con gái của ông ở
đâu?  Sao không cho tôi gặp để  trao chút tiền
hậu tạ?

"Làm chi mà bần thần ra rứa?  Ngại bệnh tật
thì tui đây đã sẵn có áo mưa".

Cô cởi áo quần sột soạt.  Cô hất mái tóc dài
khi nằm xuống chiếu.  Chiếu màu mỡ gà, gần
như tiệp màu da của cô.  Là con thằn lằn bò
trên vách nhờ nhợ  màu trắng mốc.  Một con
thằn lằn nhiều thịt, vú bụng mông đều là
những đường tròn khoanh vùng định vị.  Nó gộp
lại trên thân thể  người chị  và đứa em chỉ
dùng một chữ để  giải thích:  Múp.

"Ðể Hạnh cởi áo quần cho anh hí?"

Người con gái ngồi dậy.

"Hạnh chưa thấy có ai nhác như anh?   Những đứa
xuống tới đây là những con cọp háu đói.  Tụi
nó nghèo mà ham.  Tiền bạc eo xèo mà bày đặt
kiểu cọ  lung tung...  Lần đầu tiên hả?"

Hắn làm thinh, đầu cúi xuống nhìn đôi bàn tay
đang làm việc thiện nguyện.  Bức chân dung Hạnh
lăn ra trên chiếu.

"Cái chi ri?"

"Hạnh!"

"Dạ".

"Anh bắt đầu có hứng rồi".

"Em biết. Em có đui chột gì đâu mà không thấy"

"Anh có một đề nghị".

"Quen nằm nệm êm nên bây chừ sợ  đau đầu
gối phải không?  Ðể  Hạnh nằm trên, có sao
đâu?"

Hắn trải thẳng bức ảnh Hạnh ra.  Tờ giấy
cứng có những đường gãy gập nên chi nhìn
xuống thấy mặt Hạnh như đang khóc, méo mó.

"Khi không lại nổi hứng xé nó đi...  Anh làm
cái chi rứa?"

Ðôi bông tai vẽ trên tờ giấy bị  hắn đục
thủng.  Hai sợi giây thun ở  cổ  tay cô gái bị
hắn tước đoạt.  Khẩn trương, cây hương chưa
kịp tàn, còn nhanh tay hơn cả  người thợ  vẽ,
hắn đã làm xong chiếc mặt nạ.

"Nằm dưới nằm trên không thành vấn đề, Hạnh
chỉ  chịu khó đeo cái này vào..."

"Cần tui vặn tim đèn cho sáng lên không?   Tui có
phải quỷ  dạ  xoa gì cho cam.  Anh chê tui xấu xí
đui què mẻ  sứt mà không nói đó hỉ?"

Ðứa con gái cầm cái mặt nạ lên ngắm.

"Cô này ngó quen mặt ghê ta.  Có phải hôm nọ
ở  Sài gòn ra diễn tuồng cải lương "Người
đẹp và bạo chúa" không"?

"Ừ. Tối nay anh đóng vai bạo chúa".

"Vậy thì được.  Tui cũng thích diễn tuồng.
Biết xuống sáu câu không đó?"

Cô gái vén tóc, loay hoay sửa sợi dây thun cho
đúng vị  trí sau khi đã đeo lên mặt tờ giấy
cứng:

"Kỳ khôi!  Sao mặt nạ  mà không đục lỗ nơi hai
con mắt?  Lấy gì nhìn?"

"Khi làm tình người ta mở mắt thao láo ra hay sao?"

"Ủa.  Khi nhắm khi mở  thì vẫn hơn chứ.  Nhưng
mà nói vậy thôi, bạo chúa muốn làm gì thì làm
miễn đừng có ăn tươi nuốt sống tui, đừng
cào cấu chợt vẹt thân tui là được".

"Hạnh".

Ðứa con gái ngậm câm.  Hai chân mở   rộng ra.
Hắn tự  do nhìn ngắm mà không sợ  mắc cỡ.

Hắn rờ rẫm, xoa bóp, véo ngắt.  Hạnh, trước
khi mang bầu, chồng em đã làm những gì với em?

Em có sung sướng, hạnh phúc không?

"Ôn mệ ơi! Bạo chúa kiểu chi mà lạ rứa?"

Hai tay cô gái sờ soạn và giúp hắn nhập cuộc.
Da thịt cô không thơm không hôi, nhạt nhẽo và
lạnh tanh.  Hắn ngó cái mặt nạ  khi gần khi xa,
khi tỏ  khi mờ.  Hạnh nhớ những con cá rô tụi
mình bắt được trong mùa lụt năm ấy không?
Tôi đã để  vuột mất đi ba con, chúng đào
thoát trong khi Hạnh trách tôi người gì mà vụng
về tay chân.  Tôi không cải chính dù bị  mắng
oan, tôi ngậm câm bởi lẽ tôi không thể  nói
với Hạnh rằng:  Nguyên do cớ sự  là lỗi ở
Hạnh, khi đó Hạnh chẳng mặc áo lót, Hạnh cúi
xuống và vô tình Hạnh cho tôi thấy thế nào là
vẻ  đẹp của một đôi vú tuổi xuân thì.  Nếu
trả  bầy cá về lại với sông hồ để  đánh
đổi phút giây quý giá kia thì tôi cũng rộng
lòng, sá chi có ba con.  Nước lụt dâng lên dâng
lên và trào ra lai láng.  Hắn thở  hắt một
tiếng rên trong khi người con gái ném chiếc mặt
nạ  xuống chiếu.

"Ngột thở  bắt chết!  Chơi kiểu chi mà kỳ
cục...  Ðã tàn đời bạo chúa chưa hay nửa đêm
lại dựng đầu bắt đóng tiếp màn hai?"

Cô ta ngồi dậy, đẩy liếp cửa và lát sau ở
trên tay đã có một cái thau nhựa đựng đầy
nước.  Lom khom ngồi trên thau, mái tóc dài rũ
che bàn tay đang khoát nước.  Róc rách, lỏm bỏm.
Vốc nước lên và nước chảy ngược xuống chỗ
chứa luôn xao động.  Rửa ráy xong, cô tạt mạnh
nó ra mặt sông.  Tiếng động gửi trả  về nghe
như có bàn tay vừa vỗ lên mông nhiều thịt của
một người đang đưa đít chịu đòn.  Hắn ngó
những sợi lông vân vê ướt át, tự  dưng nỗi
buồn ở  đâu tràn về, toang hoác, trống trải.
Vô vị  vô lai!

"Anh có đói bụng thì để  tui biểu đò chèo đi
kiếm cái chi ăn qua loa".

Miệng hắn khô, đắng.  Hắn nghĩ tới những
thằng tự  nhận mình là hoàng thượng, mấy
đứa đó có sướng thực sự  không?

"Răng không nói?  Mệt goắc cần câu rồi hả?
Có thuốc thơm thì cho xin một điếu.  Ai cũng
rứa cả, mần ăn xong liền lăn đùng ra, không
hút thuốc thì chỉ  có việc há miệng ra ngáy".

Hắn lấy bao thuốc 555.  Cô gái vân vê hồi lâu
mới chịu thắp lửa.

"Kể chuyện nước ngoài cho em nghe đi".

"Có quái gì mà kể.  Chuyện cô làm đĩ chắc sẽ
hay ho và hấp dẫn hơn".

"Ưa nghe à?  Anh mà làm soạn giả   cải lương thì
không khéo tui đây được nhờ"

Ðứa con gái phun những hơi khói dài.  Giọng
khàn đục giữa đêm vắng.  Quạnh quẻ, lẻ  loi.
Hắn thiếp đi ngang đoạn bị  hiếp dâm, cô gái
mang cái bụng bầu trốn về thành phố.  "Khi đó
trời mưa như bây giờ, anh biết không, em đứng
ở  bến xe An cựu một mình, em khóc..."

*

Cô gái đánh thức hắn dậy lúc đầu ngày.
Ngày quang đãng, gió lộng nhưng mưa đã ngừng
rơi.  Hắn soát lại bọc tiền, còn y nguyên.
Nhìn rõ nét tàn phai có trên mặt con điếm hắn
thấy nao lòng.  Sông bỗng hẹp trong mắt nhìn
sớm mai, nước cau có bởi gió hay bởi có cô
gái nào vừa tạt xuống đó thêm một thau nước
dơ.  Hắn quỳ bên sườn đò đái đi một vòi
nước nóng.  Tiếng nước sôi bọt réo kêu giữa
một bình minh còn ngái ngủ.  "Ta về ta tắm ao ta,
dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn".  Nghĩa bóng thì
không biết.  Nghĩa đen thì quá bậy bạ, mất vệ
sinh.

"Anh lên chỗ mô thì nói cho biết".

Hắn ngó quanh rồi chỉ  tay hướng về hữu ngạn.
Nhớ tới hình ảnh một vị  tướng quân đưa tay
chỉ  xuống dòng sông mà thề trước ba quân.
Lời thề kíp ghi vào sử  xanh.

"Tôi ưa làm bạo chúa một lần cuối".

Cô gái đưa tay lên bịt miệng cười.

"Lần này khác. Ban ngày thì phải khác ban đêm".

"Vậy chớ bạo chúa muốn gì bây giờ?"

"Ta muốn biết tin tức thằng chột lái đò hiện
tại ở  đâu?  Cha nhà ngươi có phải là lão
chột mắt không?"

"Nữa.  Lại tái diễn cái màn đó.   Cứ y như là
công an đang tra khảo".

"Nói đi, nói là cha cô bị  đui một mắt thì ta
cho ít tiền".

"Ðừng có điên.  Tui là con đĩ nhưng tui không
để  cho ai nói xấu ba tui đâu.  Tui lỡ mang
tội với ba tui nhiều rồi".

Hắn có hơi thất vọng.  Hắn nhớ tới lời Hạnh
nói, vẻ  miệt thị  lộ  ra trên mặt cô khi đó.

"Việt kiều có ngon lành không?"

"Ai?  Anh hả.  Ngon lành chứ.  Dịu dàng, không thô
lỗ với đàn bà.  Không đòi hỏi nhiều mà tiền
bạc thì dư dã hậu hỉ".

"Nói nghe cũng tạm.  Ðây có ít tiền, cô cầm
lấy mà trao cho đứa em cô.  Biểu nó ăn học
đàng hoàng, ăn uống nhiều cho cơ thể  nó múp
ra".

Ðứa con gái nhận tiền.  Gió thổi làm tóc rối
cả  khuôn mặt.

"Chị  em tui xin cám ơn lòng tốt của anh.   Không
biết nói chi hơn là cầu mong cho anh luôn được
sức khỏe, không vướng bệnh tật ở  nơi xứ
lạ  quê người".

Ðò cập bến, ủi cái mũi vào sâu trong cát như
một nụ  hôn tham lam trước khi tạm biệt.  Hắn
nhảy lên bờ, không ngoái lui, cắm đầu đi một
mạch.  Mặt đường đen đúa, bên hông là đồng
cỏ  hoang sũng ngập nước, là dãy nhà ở  tập
thể  đang dang dở  việc xây cất.  Cuối con
đường là bến xe đò.  "Anh biết không?  Em
đứng ở  bến xe An cựu một mình, và em
khóc..."

Hắn thở  dài.  Gió đùa làm những chiếc lá
rùng mình gửi xuống người hắn những giọt
nước buốt lạnh.  Hắn chợt nhớ ra đêm qua, vì
Hạnh, mà hắn quên mất chuyện phòng ngừa bao
bì, rửa ráy.  Hắn mang cái thân thể  nhớp
nháp ấy tới sắp hàng ở  quầy bán vé.

"Sao cùng đến một thành phố mà bà kia lại mua
giá rẻ  hơn tôi?"

"Nói hay chưa?  Anh không phải Việt kiều là gì?"

Hắn ngó thằng đàn ông ngồi sau hàng lưới
sắt:

"Tôi hả? Tôi là đứa Việt gian!"

Hồ Ðình Nghiêm

VNNP 16


N H Ắ N  T I N  L I Ê N  M Ạ N G


CHIA BUỒN

Vô cùng xúc động khi hay tin hiền thê của
nhà văn  PHẠM NGŨ YÊN
Nhũ danh   :  NGÔ THỊ NGỌC NGA
Vừa đột ngột từ trần vào lúc 6 giờ 30 sáng
Ngày 1 tháng 11 năm 1999
(nhằm ngày 23 tháng 9 âm lịch năm Kỷ Mão),
vì cơn tai biến mạch máu não tại bệnh viện Austin
Medical Center, Texas.

Trước tin đau buồn này Ban Biên Tập Văn
Nghệ Ngàn Phưong xin thành thật chi buồn cùng nhà
văn Phạm Ngũ Yên cùng tang quyến. Xin cầu nguyện
linh hồn chị NGÔ THỊ NGỌC NGA sớm tìm về cõi
vĩnh hằng .

Lưu Trần Nguyễn - Quan Dương -  Phạm Ngọc - Song Vinh - Tường Vi



VNNP 17



VĂN NGHỆ NGÀN PHƯƠNG
Internet Address: vnnp@tntt.org
Phát hành định kỳ vào thứ tư hàng tuần

Chủ Nhiệm:  Tường Vi - tuongvi@poetic.com
Biên Tập: Quan Dương
Phạm Ngọc
Song Vinh
Lưu Trần Nguyễn
- qduongc@juno.com
- phamngoc@prontomail.com
- song_vinh@hotmail.com
- khanhgia@hotmail.com

NHẬN BÁO:  Muốn nhận được báo, bạn hãy gửi một email về địa chỉ tntt-master@tntt.org.  Trong message body, bạn chỉ cần viết: "subscribe vnnp" để nhận báo, hoặc "unsubscribe vnnp" để lấy tên ra khỏi danh sách.

GỬI BÀI DỰ ÐĂNG:  Xin gửi vềvnnp@tntt.org.  Nếu các bạn không muốn đăng điạ chỉ e-mail, hoặc danh tánh, xin nói rõ trong thư.

Văn Nghệ Ngàn Phương luôn luôn mong mỏi nhận được các sáng tác văn, thơ, biên khảo của các bạn.  Bài đã đăng ở nơi khác xin ghi rõ để BBT tùy nghi xử dụng.  Bài của các tác giả khác nếu gửi về VNNP xin kèm theo thư ưng thuận của tác giả để tránh những ngộ nhận đáng tiếc. Nếu các bạn có ý kiến đóng góp hoặc thắc mắc cũng xin liên lạc về địa chỉ trên.

TRÍCH ÐĂNG TỪ VĂN NGHỆ NGÀN PHƯƠNG:  Mọi trích đăng thơ văn từ VNNP, xin liên lạc trực tiếp với tác giả hay BBT VNNP trước khi trích đăng.  Xin hãy tôn trọng bản quyền của tác giả.

CẢM TẠ:  Nhóm chủ trương Văn Nghệ Ngàn Phương, xin chân thành cảm tạ các bạn trong Liên Ðoàn Thiếu Nhi Thánh Thể đã có nhã ý cho Văn Nghệ Ngàn Phương mailing list xử dụng server miễn phí và không điều kiện.  Cũng xin cảm ơn Saigonline.com, một phục vụ bất vụ lợi cho cộng đồng Vietnam, dưới sự bảo trợ của ViNet Communications, Inc., là nơi lưu trữ archive của VNNP.. Không có các bạn,VNNP đã không thể hoạt động như ngày hôm nay.