Go:
[
MAIN PAGE
]
Fonts:
[
VIQR
]
[
VNI
]
[
UNICODE
]
[
VISCII
]
[
VPS
]
Bạt cho Một Vợ Một Chồng
Nguyễn Văn Sâm
Có những quyển truyện ta chỉ đọc được vài tờ rồi
nghỉ mệt, xếp lại, để cho trí óc tự do lơ mơ một thời
gian rồi mới tiếp tục thêm được. Có những cuốn sách ta
đọc nửa chừng rồi bỏ cuộc luôn vì lý do nầy hay lý do
khác, thuộc về đề tài, kỹ thuật hay văn phong; nếu có
tiếp tục đọc trở lại thì cũng phải lâu lâu lắm. Có
truyện dài thật dài ta lại đọc ngấu nghiến, đọc cho kỳ
hết để coi diễn biến ra sao, nhân vật chánh cuối cùng
rồi sẽ giải quyết như thế nào trong tình huống anh đã bước
vào... Truyện Nguyễn Tấn Hưng ở vào loại đó. Ta không
thể buông sách xuống khi chưa đến trang chót. Luôn luôn có
cái gì đó mời gọi, thách thức ta bỏ thêm chút thì giờ
để nghiền ngẫm từng trạng thái tâm lý và từng dòng suy
nghĩ ưu tư cũng như thưởng thức từng câu nói của nhân
vật. Sự mời gọi, thách thức đó, tôi gọi là cái duyên
trong truyện của Nguyễn Tấn Hưng.
Cái duyên được kết hợp do nhiều yếu tố: dục tình của
nhân vật chánh - cái dục tình mà Réné de Balzac nói là khi
sáng tác mình đẩy mạnh hơn xa hơn để có được nhân vật
đặc biệt - và sự thuần lương ngây thơ của những nhân
vật phụ chung quanh, kiểu nhân vật của Leon Tolstoi khi về
già. Hai trạng thái tương phản nhưng không đối kháng nầy
hiện diện để làm nên sự bi-đát-sung-sướng của cuộc đời
mà chính cá nhân nhân vật chánh tạo nên. Tác giả không có ý
nhắc đến chữ nghiệp. Có thể tác giả còn muốn người
đọc đưa ra tiếng chửi rủa "đồ cà chớn" khi thấy vai chính
tạo ra những ràng buộc, vướng vít rồi tự chun vào trong
cái kén gai góc đó mà than khổ thở dài. Không có cái định
mạng, cũng như hoàn cảnh nghiệt ngã gây nên thảm trạng trong
truyện. Chỉ có lòng người với những ham muốn và sự buông
xuôi cho hoàn cảnh. Tôi yêu khía cạnh đó của truyện Nguyễn
Tấn Hưng. Ðó là điển hình thật của con người, không
cường điệu hóa, không công thức hóa, không vẽ ra con
người lý tưởng vì những nhu cầu chính trị hay văn hóa
gì gì hết. Tác giả mô tả chơi chơi. Nhân vật lừng lững
nói năng giỡn hớt. Tự tiện tán tỉnh nhau. Tất cả như là
đùa. Ðể đi tìm sự sung sướng, sự thỏa mản tình cảm
hay thân xác. Nhưng rồi cái nghiệp của họ mang theo sau đó
là cái nghiệp thật, một chuyện nghiêm chỉnh: nỗi buồn
cưu mang không thể gỡ cho chính mình và cho người mình
vương víu đến.
Thầy giáo Hiếu đã có vợ, hiện đang liên lạc thơ tình kể
lể nỗi nhớ thương với một cô bạn tình cũ ở xa đang có
chồng có con, lại yêu thích cái trẻ dại thơ ngây của một
cô học trò ở gần. Tự mình vương dài ra ba cánh tay níu
kéo vào lòng mình ba người đàn bà nên Hiếu bị dằn vật,
lúng túng, khổ sở triền miên mặc dầu anh có những thời
gian hạnh phúc sung sướng khi được viết thơ, được nghe
điện thoại, hay được ôm vào lòng cô học trò trẻ. Bổn
phận và mặc cảm sai trái với vợ. Tâm trạng được thương
hờ và tội lỗi phá nát gia cang người khác. Mặc cảm già và
không xứng lứa. Ba người đàn bà đều thương Hiếu nhưng
đều đưa đến những trạng thái nội tâm không dễ dàng gì
cho Hiếu ăn ngon ngủ kỹ để nhấm nháp những tình thương
kia. Và Hiếu ngụp lặn trong hai mặt đau khổ sung sướng
đó cho đến một ngày anh bừng tỉnh trở về với con người
thật sự của mình: một người lo lắng cho hạnh phúc của
vợ con. Phần này kết thúc bằng chuyến đi chơi Vũng Tàu
của gia đình Hiếu.
Nguyễn Tấn Hưng muốn viết một truyện trường thiên, vì
vậy truyện sẽ không chấm dứt ở đó. Ta không biết được
thầy giáo bị nhiều cám dỗ Hiếu sẽ còn làm những gì nữa
sau đó. Anh sẽ để các người đàn bà chung quanh dẫn dắc
anh đi đâu, ta không biết được. Con người là nạn nhân
của hành động và tánh khí của mình, tôi biết chắc rằng
Hiếu sẽ còn khổ nhiều nếu không là thân xác thì cũng là
nội tâm ở những phần tiếp theo của tác phẩm.
Mỗi ngòi bút có những đặc thù riêng. Cái đặc thù ưu
điểm của Nguyễn Tấn Hưng ai cũng nhìn thấy là văn chương
ngọt ngào, dễ dãi. Những khúc mắc của ngôn từ hay triết
lý vắng bóng trong câu văn của anh - nhưng không phải vì
vậy mà truyện không mang hơi hướm triết lý về cuộc
sống nhân sinh. Thêm vào là những câu thơ câu hát hò của
đồng ruộng xa xưa, của đô thành những năm 60-70. Ôi hai
thứ đáng yêu mà không phải ai ai cũng được thấy được
nghe và có cơ may thưởng thức bằng tuổi hoa niên của
mình. Giải thích sự nhớ từng chi tiết nhỏ nhặt của các
khung cảnh sinh hoạt trong truyện của Nguyễn Tấn Hưng, tôi
cho rằng anh đã cưu mang một niềm lân mẫn vô cùng về
sự đổi thay tang thương trên đất nước nói chung và trên
các vùng Mỹ Tho, Kiến Hòa, Sài Gòn nói riêng. Sự lân
mẫn đó khiến anh vận dụng tất cả trí nhớ của mình để
vẽ lại những nét đặc biệt đáng yêu của từng địa
phương, một ưu điểm mà không phải nhà văn nào cũng
có. Tôi cho rằng sau này những miêu tả của Nguyễn Tấn
Hưng sẽ được coi như những vết tích quá khứ rất quý
không bao giờ còn tìm thấy được, như trường hợp Nguyễn
Tuân trước đây với
Vang Bóng Một Thời
.
Sống bằng lòng yêu mến văn chương tột độ, viết bằng
một trí tuệ minh mẫn để điều khiển hợp lý nhân vật
của mình, Nguyễn Tấn Hưng chắc chắn trong tương lai sẽ
cống hiến cho chúng ta nhiều tác phẩm độc đáo hơn nữa.
Tết Kỷ Mão, 1999, mồng sáu.
Nguyễn Văn Sâm
Bài Trước
Trang Chính
Bài Kế Tiếp