Go: [ MAIN PAGE ]
Fonts: [ VIQR ] [ VNI ] [ UNICODE ] [ VISCII ] [ VPS ]


Huyền Diệu, Tuyệt Diệu

Nguyễn Tấn Hưng


     Dong ruổi trên đường đời, going on along the life , thông thường, ai ai đều cũng không ít thì nhiều, một đôi lần đã trải qua cảnh, nói môm na là "chó ngáp phải ruồi" hay "buồn ngủ mà gặp chiếu manh." Nhưng đó là ba cái chuyện lẻ tẻ, những sự lợi ích nho nhỏ thôi, chớ còn đụng vào chuyện sống chết, lớn lao chẳng hạn như bom đạn, đi tù, vượt biên... v.v., mà thoát được hiểm nguy, coi như là những lần "chết hụt" đó thì con người ta lại nghĩ khác, đại khái, người ta bảo "do Ơn Trên phò hộ" hay "Phật Bà cứu độ." Nói chung chung là con người ta đã rơi vào những hoàn cảnh, những trường hợp "khó có thể giải thích được" là tại làm sao lại có thể xảy ra như vậy. Rằng thì là, người ta sẽ không ngần ngại mà gán vào đó hai chữ "lạ lùng" hay "huyền diệu."

     Trong kinh "Huyền Diệu Cảnh" của Lý Trần Tử do Vương Xuân Hà dịch, quyển Thượng, chương "Huyền Diệu Luận" có ghi cái lẽ "huyền diệu" (tóm gọn lại) như sau:

     Ông Lý Trần Tử nói rằng: "Người học Ðạo mà chẳng biết sự huyền diệu thì khó tu Ðại Ðạo mà thành Thánh, thành Tiên đặng."
     Huyền Diệu là Cơ Quan. Phàm việc chi ở đời có máy cơ quan hết. Muôn vật cũng có huyền diệu (là sự hay giỏi, sâu xa) vậy.
     ...
     - Luyện kỷ không biết huyền diệu, không đặng huyền diệu, thì muôn việc trần duyên khó dứt.
     - Trúc cơ (đắp nền) không biết huyền diệu, nhứt dương khó sanh.
     - Ngoại dược chẳng biết huyền diệu, tiểu dược không sanh.
     - Thể dược (lấy thuốc) không đặng huyền diệu, thì thuốc không đi về nơi lò...
     - Tấn hỏa chẳng đặng huyền diệu, thì châu thiên xây không ích chi.
     - Thối phù chẳng đặng huyền diệu dược miêu chẳng về gốc đặng (bất qui căn).
     - Vận tiểu châu thiên chẳng đặng huyền diệu dược hỏa chẳng tắt được...
     ...
     - Thể đại dược chẳng biết huyền diệu, thì đại dược chẳng sanh.
     - Luyện xây đại châu thiên chẳng đặng huyền diệu, thì thuốc chẳng quá quan được.
     - Lúc quá quan (qua ải) chẳng biết huyền diệu, diệu dược tụ rồi lại tan.
     ...
     - Dưỡng thai chẳng biết huyền diệu, thực khí khó dứt.
     - Ðịnh thai chẳng đặng huyền diệu, thánh thai nan viên (khó tròn).
     - Siêu thoát chẳng đặng huyền diệu, khó dời thần lên thượng đơn điền.
     - Nhũ bộ chẳng đặng huyền diệu, thì không có phần về cõi thiên tiên.
     - Diện bích chẳng đặng huyền diệu, khó thành kim tiên (là Phật)...


     À, nói tóm lại là mỗi bước thiền định, luyện đơn để thành Tiên, thành Phật đều có sự huyền diệu, tức là không thể giải thích: "Tại làm sao mà mình có được những ấn chứng như vậy?"

     Nhớ lại dạo trước, khi đề cập đến vấn đề thực hành "Vận Chuyển Pháp Luân" (theo Ðại Thừa Chơn Giáo - Phá Mê Thiền) một cách đúng pháp, lâu ngày sẽ cảm nhận sự "tê tê, rần rần, lâng lâng, đã đã" ở tam tinh (ấn đường) hay đỉnh đầu (nê hườn cung), thì có người bảo... hút "xì ke" cũng sẽ có cảm nhận đó! Rất tiếc là tôi chưa hút "xì ke" như người nọ nên không biết cái cảm nhận cái "tê tê, rần rần, lâng lâng, đã đã" do "xì ke" tạo ra như thế nào, nhưng tôi biết chắc... đó chỉ là những phản ứng hóa học trong cơ thể mà không có một cái gì gọi là "huyền diệu" cả! Thử hỏi tại sao có người tịnh luyện suốt cả đời mà không có cái cảm nhận kia, cái ấn chứng kia trong khi có người chỉ thiền định vài ba tháng lại được? Huyền diệu là ở chỗ đó đó! Ở chỗ do chính Thầy, tức Ngọc Hoàng Thượng Ðế, đã "bố hóa!" Lập lại, do chính Thầy "bố hóa!" Tức là "trợ lực" cho tu! Thế thôi! Và phải có một pháp môn đúng đắn, thì mới có công và có thưởng! Ai cũng biết rồi, thuộc lòng rồi những lời dạy của Thầy về điều này, không cần phải trích dẫn ra đây nữa!

     Ậy, ngay cả chuyện tôi tò mò lôi ra quyển kinh Huyền Diệu Cảnh để đọc và nghiên cứu hình như cũng nằm trong một "cơ quan huyền diệu" nào đó! Vì đúng vào lúc tôi bị động tâm nhiều nhứt vì sự quấy nhiễu của "ma thấp, ma cao" ( well , lần đầu thì hiển nhiên dễ bị shock , chớ bây giờ thì cũng có kinh nghiệm, đâu rồi cũng vào đấy thôi!). Tuy rằng, khi đọc xong Huyền Diệu Cảnh, tôi thấy có nhiều điều không ổn, không thể áp dụng cho thời buổi bây giờ, chẳng hạn như "nam nữ thọ thọ bất thân," "nam luyện cho đến liệt dương, nữ luyện cho đến bặt kinh làm ấn chứng," "đi đứng nằm ngồi mà hễ ngoại thận cử động thì gấp rút kiếm chỗ ngồi thiền," v.v. Các bạn trẻ lỡ mà nghe vậy thì chắc chắn sẽ không muốn tu, chẳng thèm làm Tiên, Phật. Nhưng mà, những điều căn bản vẫn có giá trị riêng của nó, có thể mang ra tham khảo và nghiên cứu.

     Bởi thế tôi mới đưa lên NET đề tài "Pháp môn xưa và nay." Nhằm so sánh "pháp môn xưa" trong Huyền Diệu Cảnh và "pháp môn mới" trong Ðại Thừa Chơn Giáo - Phá Mê Thiền xem như thế nào. Vì vậy, tôi hay ba điều bốn chuyện với hiền huynh Chiêu Tiên Vô Ảnh Lão (HH CTVALão) để tìm hiểu cặn kẽ cái "pháp môn mới" mà tôi đang hành theo:

     - Bây giờ tôi biết rõ rồi, ngay trong lúc làm "Vận Chuyển Pháp Luân" mà trên ấn đường hay nê hườn cung của mình không cảm nhận "rần rần" thì khi chuyển qua thiền định, xớt lại sang qua giữa mắt và tai để gom thần tụ khí sẽ không bao giờ chạy được, không có sự săn rút, không có khí lưu...

     - Ðúng...

     - Hồi nào mới lần đầu hoảng quá, rồi kế đến là lúc được lúc không, và ngay bây giờ thì lúc nào cũng được hết! Có nghĩa là dòng khí lưu do mình làm chủ, do mình control đó ông, muốn chạy thì cố giữ cái tâm không, tâm tức nương nhau, chạy hoài không nghỉ! Mà chạy thẳng lên nê hườn cung chớ không thèm chạy về ấn đường đâu...

     - Ðúng...

     - Nhưng tới giai đoạn này thì mình nên chú tâm vào phần nào để được thăng tiến?

     - À, cũng may là Hưng hỏi, vì nếu không ai hỏi thì cũng không có cơ hội để nhắc chừng những gì viết trong sách. Bây giờ Hưng đã control được dòng khí lưu thì khi sử dụng hai tai, ráng "thư dãn, thả lỏng" thỉnh thoảng "hướng về tim" như trong hình vẽ, để lắng nghe âm thanh trầm thứ hai xuất phát từ tim. Âm thanh trầm thứ nhất xuất phát từ nê hườn cung có nhớ không?

     - Nhớ..., rồi sao nữa?

     - Khi nghe được âm thanh trầm thứ hai này thì bắt đầu qua giai đoạn hườn hư, tức là phải dùng hườn hư ngai...

     À, thì ra vậy! Hai âm thanh trầm! Âm thanh thứ nhì do "Khí Hậu Thiên" tạo ra thì chưa nghe, nhưng âm thanh trầm thứ nhất lúc "Khí Tiên Thiên" thổi xuống như gió thoảng thì dễ nhận ra rồi. Nói òòò... cũng không đúng, mà èèè... cũng không đúng. Chỉ biết là âm thanh lạ và rất khác so với các âm thanh thường ngày mình nghe. Vì là âm thanh phát ra từ bên trong, trên óc. Nhưng nghe hoài hằng đêm nên phải biết thôi. Nhỏ lắm, phải để ý mới được...

     Hườn hư ngai? Ậy da, nói là hườn hư ngai cho oai, chớ thật ra là cái ghế bành ( lazy-boy chair ) nếu mình có tiền mua hoặc là cái ghế xếp ( lawn chair ) nếu mình chẳng muốn học làm sang. (Viết thì phải dùng từ, chớ thật ra nằm dựa gốc cây hay kê gối cao cao hoặc tựa vào đống rơm..., miễn là tạo nên một góc độ, thì cũng xong. Công dụng của hườn hư ngai là giúp cho "đạo chuyển" vượt qua hạ đơn điền, trung đơn điền, thượng đơn điền và xuất chơn thần một cách tự nhiên do tâm không, chân không dẫn dắt. Là một con đường tắt mà Ðức Cao Ðài đã ân ban trong kỳ đại ân xá kỳ ba. HH CTVALão có cho biết thêm như vậy). Tuy nhiên, cái "quả chứng đắc" khi mình sử dụng những cái ghế này mới là quan trọng và đúng là quí hơn cả cái "ngai vàng" của mấy ông vua. Như trong Thánh Ngôn Hiệp Tuyển, đàn cơ ngày 1 tháng 8 năm 1931 (Tân Mùi), Ðức Lý Giáo Tông có dạy:

     Ngày nay đã hành chánh, thì cũng nên lập mình cho đủ tư cách của một người cầm sanh mạng của nhân loại. Chưa có ngôi vị Ðế vương nào mà sánh với phẩm vị Thiêng liêng đặng, khá phân biệt trượng khinh mà giữ gìn kẻo bị tà tâm rối loạn. Hiểu à.

     Vả lại, vấn đề hườn hư này thì tôi chưa biết gì hết nên cứ hà hồi phân giải. Song, dựa vào những điều căn bản trong Huyền Diệu Cảnh cũng như trong Ðại Thừa Chơn Giáo - Phá Mê Thiền, tôi mạo muội đưa ra bảng so sánh và tổng hợp, chỉ có giá trị tương đối mà thôi, để làm những nấc thang tu học và chứng đắc như dưới đây:


PHÁ MÊ THIỀN - HUYỀN DIỆU CẢNH

ÐẠI THỪA CHƠN GIÁO -

PHÁ MÊ THIỀN

HUYỀN

DIỆU

CẢNH

PHẬT

ÐẠO

Ấn

Chứng

Ðại Thừa

Cửu Chuyển

Chứng

Quả

Chứng

Quả

 

 

Thiền Ðịnh

 

1. Ngồi:

 

* Tạo

"khí

lưu".

 

 

 

2. Ngồi

Nằm:

 

* Tạo

"đạo

chuyển".

 

* Tạo

"xuất

hồn".

 

Thiên Tiên

 

1. Ngày đêm cướp khí hạo nhiên,

Hiệp hòa tánh mạng hống diên giao đầu.

2. Âm dương thăng giáng điều hòa,

Huân chưng đầm ấm tam hoa kiết hườn.

3. Công phu khử trược lưu thanh,

Linh đơn một phẩm trường sanh muôn đời.

4. Gom vào tư tưởng trong ngoài,

Luyện phanh trong sạch Thánh Thai nhẹ nhàng.

5. Xuất thần lên cảnh Thần Tiên,

Học thêm tâm pháp bí truyền cao siêu.

6. Bụi trần không thể đóng dơ,

Linh đơn hai phẩm giựt cờ Thánh Tiên.

7. Linh sơn nở búp sen vàng,

Cởi rồi bảy thể nhẹ nhàng biết bao.

 

 

 

 

1. Nhơn Tiên

(còn đi đầu

thai lại)

 

2. Ðịa Tiên

(còn đi đầu

thai lại)

 

3. Thần Tiên

(chơn thần

còn non)

 

4. Thiên Tiên

(chơn thần)

 

 

 

1. Thanh

Văn

 

 

2. Duyên

Giác

 

 

3. A La

Hán

 

 

4. Bồ

Tát

 

Kim Tiên

 

8. Hồn còn nương náu xác thân,

Nhưng không dính líu bụi trần vào tâm.

9. Rượu cờ vui thú sen tòa,

Ðào tiên chung cuộc điều hòa cảnh không.

 

 

5. Kim Tiên

 

(vĩnh kiếp

trường tồn)

 

5. Phật

 


     Well , thân phận tôi thì đang chập chững, chỉ biết tới phần "khí lưu" nên tôi hay vấn kế HH CTVALão và được câu trả lời như vầy:

     - Sở dĩ Thầy không phân biệt ra từng đẳng cấp Tiên, Phật là vì chúng sanh đang ở trong thời kỳ "Bửu Phan Tiếp Dẫn." Có đêm thì mình rơi vào Cửu chuyển 6, 7 một cách dễ dàng, nhẹ nhàng, nhưng có đêm mình lại rơi về Cửu chuyển 2, 3 chỉ "ngưng thần tụ khí" cũng không biết chừng. Nói chung là Thầy cho mình biết trước những gì mình sẽ đạt, nhưng thật sự mình chưa tới, chưa có, chưa đạt. Phải cần tu tập nhiền hơn, phải cần thời gian chẳng hạn. Có lẽ chỉ đến khi qui liễu thì mình mới biết là Thầy ân ban cho mình ở đẳng cấp nào tùy thuộc vào mức độ công phu, công quả, công trình của mình. Tuy nhiên, duy nhứt chỉ có Cao Ðài Ðại Ðạo là có đắc thành tại thế mà thôi...

     Bửu Phan Tiếp Dẫn? Ðây, trong kinh "Ðại Thừa Chơn Giáo," chương "Nhơn Vật Tấn Hóa," Thầy có dạy:

     Ðiểm linh hồn nào cũng phải chun qua cái cửa đó mới thành Tiên, Phật. Còn người không tu thì phải chịu ở mãi dưới thế giới hữu hình này mà lập công quả, học hỏi cho khôn ngoan cho đến tánh cách chí thiện, chí mỹ thì chừng đó mới sang qua thế giới khác, cũng làm y như vậy mà đặng sang qua thế giới khác nữa. Ít ra con người phải đầu thai trăm ngàn lần, công phu khổ hạnh mới đặng bỏ địa cầu này đến địa cầu khác, khó nhọc biết bao, chuyển kiếp đi vòng quanh mãi, trong Tam Thiên Thế Giới, Tứ Ðại Bộ Châu, Thất Thập Nhị Ðịa, Tam Thập Lục Thiên. Ðúng ba nguơn sợ không có chí khó nhập vào Thiên môn Phật cảnh đặng, chi cho bằng tu tắt là thọ bí pháp luyện Tiên đơn, ấy là cái thang phép mầu vi vượt cảnh hay là cái Bửu Phan để rước linh hồn.

     Như vậy "Bửu Phan" là phép tu tắt, không cần phải qua từng bậc, từng đẳng cấp: nhơn tiên, địa tiên, thần tiên, thiên tiên, kim tiên ? Rất có thể lắm! Cũng trong kinh "Ðại Thừa Chơn Giáo," chương "Ðại Nguyện Của Ðức Cao Ðài," Thầy đã dặn dò:

     Cơ bút là để nắm quyền hành Ðạo giáo mà phổ hóa chúng sanh, để làm ngọn đuốc quang minh mà dẫn dắt người đến chỗ bổn nguyên là cùng mục đích đó thôi. Ấy nghĩa là Thầy dùng cơ bút mà truyền Ðạo Ðức tinh thần và huấn luyện vạn linh cho trở nên hạng người chí đức cao siêu Tiên, Thánh, Phật vậy.
     Các con phải biết, các con tuy thọ bí pháp mặc dầu, chớ cũng phải chịu dưới quyền lực thiêng liêng sai khiến. Các con nào có dối đặng với Thầy đâu?
     Các con nên biết Ðạo Mầu Làm Bửu Phan Tiếp Dẫn.


     Cũng trong thời gian này, vài ngày sau những ngày khảo thí do "ma nội, ma ngoại" nổi loạn, một bạn đạo lại tìm đến tôi, ân cần gởi tài liệu cho tôi xem và nhắn nhủ tôi nên thọ giáo Chiếu Minh - Pháp Bửu Ðàn ở Tây Ninh. Wow , lại thêm một huyền diệu nữa đây, hết cái này đến cái kia xảy ra liên tục tuồng như thiên cơ đang chuyển vận! Bởi vậy mới nói là lạ lùng, là huyền diệu đó mà!

     Lại nhớ là trong bài "Tự Hỏi Lấy Mình" tôi có viết, đại khái:

     Ở thời buổi này, tôi nghĩ, nếu muốn được cái password "bí pháp khẩu-khẩu tương-truyền, tâm-tâm tương thọ" chơn truyền này thì chỉ có cách duy nhứt là... tầm "chân sư" học đạo. Và, tất nhiên, những vị "chân sư" này không ai khác hơn là hàng đệ tử của Ðức Ngôi Hai Ngô Minh Chiêu (chi phái Chiếu Minh - Tam Thanh) mà thôi! Nào ai biết mấy ngài này đang ẩn cư nơi đâu?

     Nói tóm lại, khi nghe bốn chữ "Chiếu Minh - Tam Thanh" không riêng gì người trong Ðạo, mà ngay cả kẻ ngoại Ðạo cũng đều có một sự tôn sùng, kính ngưỡng về chi phái siêu thoát, thần thánh này. Thế mà khi đọc qua quyển "Ðạo Luật - Qui Ðiều" của Pháp Bửu Ðàn, Tây Ninh, thiệt tình mà nói, "thần tượng đã sụp đổ" trong tôi. Với nhiều điều bất ổn. Nhất là bài thơ ở cuối bài "Thánh Giáo dạy ban hành bộ đạo luật qui điều nội lệ" (trang 34) như sau:

         BÀI


         Ngọ thời Thầy chứng keo đàn ,
         Chuyển con trách nhiệm lưỡng đàn hôm nay.
         Thầy trên phê chuẩn liền ngay,
         Ðạo luật Thầy định nay ngày ban ra.
         Luật thì bảo vệ đạo nhà,
         Luật là phép dạy con mà noi theo .
         Luật Trời ban trẻ tùy vèo,
         Tùy thời Thầy lập luật theo thời kỳ.
         Ðạo Huỳnh nay đã truyền y,
         Chơn truyền truyền lại nay thì hành theo .
         Ðạo Huỳnh Thầy mở tiếp theo ,
         Các con trách nhiệm y theo mà hành.
         Ðể con chớ có cải canh,
         Ðể con tránh tội Cha Lành ban ơn...


     Chỉ trong một đoạn ngắn thôi, không mạch lạc mà cũng chẳng thấy có ý từ gì cao siêu, vậy mà có sự lập lại hai chữ "đàn" và năm chữ "theo" một cách ngớ ngẩn, thì thử hỏi bạn và tôi có thể tin... đây là thơ, là lời dạy của Thầy (Ðức Ngôi Hai) được hay sao? Vô lý! Thêm nữa, hai chữ "tùy vèo" bên trên có ẩn ý, hàm chỉ điều gì? Thiệt tình, tôi không hiểu nổi! Mà hình như, có thể nói đây là lần đầu tiên, bạn và tôi mới đọc được hai chữ "tùy vèo" này trong một bài "Thánh Ngôn Thánh Giáo" thì phải?

     Tôi liền scan và gởi cho HH CTVALão xem, để ổng góp ý. Ổng không ngần ngại:

     - Ối thôi đi Hưng ơi! Chiếu Minh bây giờ có hai ba chục thứ Chiếu Minh thì ai mà tin được cái nào là Chiếu Minh thiệt cái nào là Chiếu Minh giả. Cứ mỗi ông chủ đàn là một chi, một phái mới đó. Còn bày đặt ngủ ngồi nên mặt mày hốc hác bệnh hoạn, lục phủ ngủ tạng tanh banh hết trơn rồi thì còn đâu mà tinh, khí, thần. Tôi nói lắm nên bây giờ họ đã bỏ ngủ ngồi rồi, từ từ gượng lại, bớt xanh xao. Nè, mình phải đem ba cái vụ này ra thảo luận công khai nghen Hưng...

     Mèn ơi, ông thần này lại muốn đùa giỡn với "ma nữ, ma nam, ma ròm, ma mập" nữa hay sao đây ha? Với lại trách nhiệm là ở nơi tôi, vì chính tôi là người nhận tài liệu. Không ổn chút nào hết, tài liệu nội bộ mà mang ra phổ biến công khai thì kẹt quá! Mặc dù chẳng ai dặn dò, chỉ bảo hay ra lệnh cho tôi là không được "tiết lộ bí mật," nhưng chính lương tâm của tôi cũng không cho phép tôi làm điều này. Một hành động có vẻ "đâm sau lưng chiến sĩ!"

     Nhưng khi nghe HH CTVALão phán một câu, rằng thì là, "thấy đồng đạo chết mà không cứu là có tội với Thầy Mẹ, mình phải làm cho rõ trắng đen chuyện này," tôi phân vân không ít! Mà cũng chẳng tìm ra cách nào để giải quyết ổn thỏa hết . Sau cùng, à, tôi âm thầm đốt nhang khấn nguyện Thầy Mẹ... "Thưa Thầy Mẹ, nếu Thầy Mẹ thấy điều con làm hợp tình hợp lý thì kính xin Thầy Mẹ cho con cảm nhận một điềm gì đặc biệt, positively ..." Ý tôi là muốn thấy những hình ảnh giống giống như những gì HH CTVALão thường kể cho tôi nghe... Nhưng rốt cuộc có hơi khác, và quả thật là... lạ lùng, huyền diệu, vì chưa tàn cây nhang thì tôi đã nghe tiếng HH CTVALão ở đầu phone bên kia. Tuồng như ông thần này cũng đang ngạc nhiên không kém gì tôi, nhưng lại là một chuyện khác:

     - Ậy da, khám phá ra rồi Hưng ơi...

     - Khám phá cái gì?

     - Không ngờ Chiếu Minh - Pháp Bửu Ðàn tu theo Huyền Diệu Cảnh! Mèn ơi, ông bạn già Chiếu Minh bên này mới tiết lộ đây..., đúng y chang cái đoạn đi đứng nằm ngồi ngoại thận cử động như mấy trang mà Hưng mới post lên đó. Ổng nói họ có phép trị. Tôi hỏi thêm phép đó như thế nào thì ổng nói phải nhập môn mới chỉ. Á, còn lâu à nghen...

     Tôi cắt ngang:

     - Tôi mừng quá sức ông ơi...

     HH CTVALão hơi ngờ ngợ:

     - Cái gì mà mừng...

     - Ðể chiều về tôi sẽ nói cho ông nghe, bây giờ phải vọt đi làm cái đã...

     Không thể có một sự trùng hợp nào hi hữu và... more positive hơn nữa! Tôi quỳ lạy và cảm ơn Thầy Mẹ... đã cho phép, đã "bựt đèn xanh" cho tôi tiến hành công việc tôi phải làm. Wow , âu cũng là một cách thông công thô sơ với Bề Trên! Chả có "thần thông, quảng đại" gì hết mới kỳ! Mà nói nào ngay, HH CTVALão kia cũng vậy, chuyện quá khứ, vị lai mà ổng biết được chẳng qua chỉ là dựa vào những điềm báo trước qua các hình ảnh mà ổng cảm nhận trong khi thiền định, xuất chơn thần bắt gặp mà thôi! Nghiệm ra thì đúng lắm vì ổng thường kể cho tôi nghe trước. Tỉ dụ như việc "ma vương, quỷ chúa" quấy phá, thì trước đó hai ngày ổng đã cho tôi hay: "Hồi hôm thấy tụi mình đi tới nhà ổng ngồi thiền nha, bỗng dưng cái ổng nhảy lên bàn thờ ra điều giảng dạy, hai tay búng ra lửa ra khói tùm lum..., hổng biết sẽ có chuyện gì xảy ra đây?" Oh well , đại để như vậy! Nhiều lắm, kể sao cho xiết! Nhưng, chung qui tất cả đều do Ơn Trên "bố hóa," theo tôi, quả không sai chút nào hết!

     Ðể kết luận thì... so what? Ðừng chỉ nghe hai chữ "Chiếu Minh" mà "tu dốt" nghe theo! Chiếu Minh bây giờ đã khác Chiếu Minh ngày xưa rất nhiều, vì Chiếu Minh ngày xưa đắc thành hàng hàng lớp lớp, còn Chiếu Minh ngày nay thì chẳng thấy một ai! Ðã hơn nửa thế kỷ qua rồi! Bởi vậy, một lần nữa, người tu phải nên học theo... chủ nghĩa xét lại! Và làm nhanh lên, lẹ lẹ lên! Vì:

         Mỏi mắt Trời cao còn xét lại
         Bóng câu qua cửa tợ như tên.


     (Ðức Giáo Tông Nguyễn Ngọc Tương,
     Ðàn cơ 9-11-2003, Thánh thất Burlington).

     Trời cao kia còn xét lại thì huống chi chúng ta là người phàm, mắt thịt. Xét cho cùng, qua "huyền diệu" của Ơn Trên, nếu chúng ta cùng góp công chấn chỉnh lại hàng ngũ, hệ thống "Chiếu Minh - Tam Thanh," làm mới hơn ( update ) cho thích hợp với văn minh, thời đại, công khai quảng bá để mọi người tự do so sánh, chọn lựa pháp môn (tự do Tôn Giáo) cùng tu, cùng hưởng chơn truyền há không phải là "tuyệt diệu" chưa từng xảy ra trong thiên hạ ở cõi ta bà này hay sao?


Bài Trước Trang Chính Bài Kế Tiếp