Go: [ MAIN PAGE ]
Fonts: [ VIQR ] [ VNI ] [ UNICODE ] [ VISCII ] [ VPS ]


Ma Thấp, Ma Cao

Nguyễn Tấn Hưng


     Ðây là nói về thuở ban đầu mới tịnh luyện, "sơ nhứt chuyển lo tròn luyện kỷ." À, kỷ dấu hỏi thì chẳng phải là "luyện kỹ lưỡng" một điều gì ráo! Mà "kỷ" là chính mình, giống giống như "tiên trách kỷ hậu trách nhơn," tức là "trước hãy trách mình rồi sau hãy trách người." Thì ra "lo tròn luyện kỷ" chẳng qua là lo tròn việc tu thân, sửa tánh mà thôi. Tiếp theo nữa là "xây đắp nền thần khí giao thông, diệt trừ phiền não lòng không, thất tình lục dục tận vong đơn thành." Ậy, chuyện diệt phiền não, giữ tâm không, đoạn thất tình lục dục đâu phải dễ! Tham sân si từ thân khẩu ý cứ xuất phát ào ào, chạy nhảy lung tung hoài. Họa hoằn lắm thì chỉ nghỉ ngừng tạm bợ trong những phút giây tịnh luyện mà thôi. Rồi lại "tâm đạo phát thanh thanh tịnh tịnh, dưỡng thánh thai chơn bỉnh Ðạo Huyền, ngày đêm cướp khí hạo nhiên, hiệp hòa tánh mạnh hống diên giao đầu." Ô hay, chỉ trong sơ cơ, nhứt chuyển, nhứt bộ thôi mà có đủ hết, nào là thần khí giao thông, nào là thánh thai, xá lợi, kim thân, nào là hống diên (tức âm dương) giao hợp. Hóa ra là làm Tiên tại thế dễ dàng quá rồi còn gì nữa...

     Tôi đọc tới đọc lui, nghiền ngẫm nhiều đoạn kinh sách đến nỗi thuộc lòng luôn mà văng vẳng bên tai vẫn nghe tiếng hiền huynh Chiêu Tiên Vô Ảnh Lão (HH CTVALão) căn dặn:

     - Người thiền định thì căn bản là tai với mắt. Mắt xem kinh (bất cứ kinh sách gì), tai nghe tụng (bất cứ băng audio cassette nào) thì trừ được những sự giao động, bất an trong lòng. Tôi đã trải qua nhiều rồi, chuyện lời qua tiếng lại của Hưng trên NET chỉ là ba cái lẻ tẻ, chẳng nhằm nhò thấm thía vào đâu. Vờ đi, coi như không có là xong. Khi mình quyết tâm tu hành thì mình phải chiến đấu với ma vương, quỷ chúa. Ðừng để bọn nó xem thường, Tiên Phật gì ông, tôi mới khều nhẹ ông một cái là ông đã ngã. Ðây không phải là bị khảo đảo như mọi người hay nói, vì Hưng chẳng làm điều gì sái quấy khi tỏ ngộ sự chứng đắc của mình. Mà chỉ là một cuộc khảo thí mà thôi, hễ đậu thì lên lớp, học cao hơn. Thí sinh nào mà không mong mỏi đến ngày lều chõng lên đường đi thi chớ. Ráng đậu nghen, đừng sợ. Nên tịnh luyện thêm giờ, ngồi thiền lâu hơn một chút. Không kết quả đêm này thì cũng đừng lơ là trong đêm tới. Chớ đừng để mất luôn ấn chứng thì khó lòng tìm lại được lắm nghen...

     Ừa, thì tiếp tục nghe tụng, xem kinh. Sang qua xớt lại giữa mắt và tai. Ðể thay đổi bầu không khí, thay gì đọc Ðại Thừa Chơn Giáo tôi lôi ra cuốn sách cũ thiệt cũ, cuốn "Huyền Diệu Cảnh" của Lý Trần Tử tức Lý Xương Nhơn. Wow, sách được in ra từ triều Ðại Thanh, đời vua Ðồng Trị, năm thứ năm, tháng hạnh, ngày rằm. Còn bản dịch ra tiếng Việt của hai ông Vương Xương Hà và Thiện Pháp cũng có ghi rõ vào thời Nam Kỳ thuộc địa, năm Ðinh Mẹo, tháng hai ngày mùng chín (tức là ngày 12 tháng 2, năm 1927 theo Dương lịch). Sách chia làm ba quyển, thượng trung hạ, và ngay trong đoạn kết của chương đầu "Sanh Nhơn Sanh Tiên," quyển thượng "Nhập Ðạo Chơn Thuyền," có ghi rằng:

     Người mà cướp được cái khí hạo nhiên ấy của đấng Tạo hóa và lấy sức thần công mà vận tải khí hạo nhiên cho hay, và cướp đặng huyền khí của hư vô, mà luyện bát bửu kim đơn ắc dưỡng thành đặng Thánh Thai, thì dương thần được siêu xuất nơi trong khí hư không. Vậy thì liễu Ðạo thành Thánh, có khó chi. Vậy mới nói Tiên Thiên Ðại Ðạo rất vắn, rất dễ, rất quí, rất tôn.
     Nếu tâm chẳng đặng chơn thiệt thì chẳng khỏi "ÐƯỢC DỄ MÀ MẤT CŨNG DỄ." Ắc phải bị duyên lành qua khỏi, thì muôn kiếp cũng khó gặp cơ hội tốt như vầy trở lại được.


     Ông mẹc ơi, như vậy được ấn chứng cũng dễ mà mất ấn chứng cũng dễ, tạo Thánh Thai cũng dễ mà mất Thánh Thai cũng dễ? Tại sao? Nguyên do nào bị mất? Rõ ràng chỉ bởi, tại, bị, vì cái "tâm chẳng đặng chơn thiệt" mà thôi! Nhưng thử hỏi, đâu có ai sống nơi cõi ta bà này mà dám vỗ ngực huênh hoang cho mình là luôn luôn giữ được tâm chơn thiệt đâu! Hoạ hoằn chỉ là những vị đã đắc thành Tiên, Phật tại thế!

     Xong phần đọc kinh, tiếp đến nghe băng, cuốn "Lời dạy của Ðức Cao Ðài." Nào là "Tồn Tâm Dưỡng Tánh," "Giới Ðịnh Huệ," "Ðạo Ðức," "Ðức Tin," v.v... Có mấy câu trong "Giới Ðịnh Huệ" cũng cần học thuộc lòng:

         Nên Thầy dạy qui điều ngũ giới
         Cho các con soi rọi nhắc lòng
         Nhắc lòng ngũ giới hạnh thông
         Cũng như nước đục lóng trong nhờ phèn
    
         Sự cúng lạy con nên sốt sắn
         Trừ nghiệp thân cho đặng tinh anh
         Kệ kinh miệng đọc lòng thành
         Ðể trừ nghiệp khẩu khỏi sanh não phiền
    
         Con ngày đêm tâm thành cầu nguyện
         Ðể diệt trừ vọng niệm ý tà
         Tứ thời trẻ ráng gần xa
         Nhìn ngay thiên nhãn thì là thần gom...


     À há... câu "nhìn ngay thiên nhãn thì là thần gom" này phải hiểu và áp dụng trong phạm vi hữu hình, cúng bái mà thôi. Lúc thiền định thì "thiên nhãn" tức là "Thầy" trong phạm vi vô vi cũng trở thành vô thanh, vô sắc thì còn gì nữa mà nhìn. Vả lại đang nhắm mắt kia mà... Nói gì thì nói đêm đó tôi ngồi thiền không kết quả. Khí lực tụ ở lòng bàn tay, lòng bàn chân rần rần, mà rút chạy, lưu chuyển thì tuyệt nhiên chẳng thấy nhúc nhích. Hai đêm liên tiếp rồi nghen. Muốn giữ tâm không mà giữ không được vì nạn "ma cao" quấy nhiễu trong mấy ngày qua. Ðúng như Thầy đã dặn trong cuối chương "Quân Tử Tiểu Nhơn" qua bài Hựu:

         Sen cúc mùa Thu ngát phấn hương,
         Giữ gìn nên bứng để trong tường,
         Ðạo cao nhiều lúc ma cao phá,
         Phòng những dục tâm dắt lộn đường.


     Qua ngày sau khi đi làm về thì bổn cũ soạn lại. Không lên NET, chỉ xem kinh kệ và nghe tụng niệm như lời dặn dò của HH CTVALão. Ðây là đoạn nói đến kinh "Huyền Diệu Cảnh" quyển trung "Tâm Pháp Trực Chỉ," chương một "Quyết Ngưng Thuyết," phần cuối được ghi như sau:

     Nếu muốn cho liễu đạo, đặng ra khỏi vòng luân hồi, thì phải tìm chơn sư chỉ chơn quyết và máy huyền diệu, đặng mà luyện huyền cơ, và chỉ phép hữu trung hóa vô, vô trung biến hữu (phép có mà hóa ra không, không mà biến ra có), hình phép diệu dụng. Hữu vi nghĩa là: Khi chưa tu thì trong lòng muôn việc chi đều là hữu hình. Khi gặp đặng chơn sư truyền chỉ, bày cách luyện kỷ, thì trong cái tâm mình nó trở nên vô vi; muôn việc đều không biết đến nữa. Rồi lần lần sau sẽ luyện trúc cơ (đắp nền) một trăm ngày, vận tiểu châu thiên, an lư lập đảnh, mà hạ luyện thuốc kim đơn. Trong mấy phép ấy thì có mượn tên giả mà đặt cho mỗi việc. Vậy chẳng phải không mà ra có sao?
     Còn lúc mười tháng hoài thai, thực khí tuyệt dứt (hết muốn ăn), trăm mạch trong mình đều định lại: yểu yểu minh minh mờ mờ mịch mịch, lặng lẽ đại định. Dường ấy chẳng phải là có mà hóa ra không hay sao?
     Lúc ba năm nhũ bộ, chín năm diện bích thì dương thần xuất hiện, biến hóa vô cùng. Như vậy chẳng phải là có hay sao?
     ...
     Còn phía sau có tam quan, cửu khiếu, là mấy đường kinh lộ để luyện linh đơn đó. Còn phía trước cũng có tam điền, cửu khiếu là những chỗ tụ khí mà luyện linh đơn. Còn chỗ khí huyệt phát xuất Huyền quang khiếu, ấy là cái khiếu trong cái khiếu sanh ra (khiếu trung chi khiếu). Phật Tiên Thánh đều tại nơi cái khiếu đó mà sinh ra. Nếu không gặp chơn sư chỉ khiếu ấy cho mà luyện, dầu có tu đến già đến chết cũng không có thể thành Tiên Thánh đặng.


     Những điều trình bày trên đây xem ra cũng tương tự như những gì Thầy đã chỉ dạy trong "Ðại Thừa Chơn Giáo - Phá Mê Thiền." Qua các giai đoạn luyện tinh hóa khí (gom thần tụ khí cho đến lúc có luồng điển lực lưu hành trong thân thể), luyện khí hóa thần (có khí lưu thì dần dà sang qua đạo chuyển và tạo được Thánh Thai), luyện thần hườn hư (phải lo thập ngoạt hoài thai, tam niên nhũ bộ, đưa chơn thần lần lần từ dưới hạ đơn điền qua trung đơn điền lên thượng đơn điền rồi mới xuất chơn thần), và luyện hư hườn vô (cửu niên diện bích có nghĩa là chín năm sống ở trần nhưng bất nhiểm trần). Nhưng, thật sự "Hễ hườn hư thì tức nhiên Ðạo chuyển (chớ hườn hư rồi còn chi mà luyện) , như Thầy đã dạy trong phần "Luyện Kỷ Tu Thân," nên xem như chẳng còn tịnh luyện mà tu học thẳng từ các đấng thiêng liêng trong cõi hư vô...

     Trong "Lư Ðảnh Luận," kinh "Huyền Diệu Cảnh," có ghi thêm:

     Khi ngưng thần cho nó vào trong khí huyệt, lúc ấy thần là đảnh, khí là lư. Khi thuốc sanh, khí là đảnh, đơn điền là lư. Lúc lấy thuốc vô lò, khí là đảnh, thần là lư. Lúc vận khí đặng thể thủ, thần là đảnh, khí là lư. Khi vận khí lên càn cung (trên đầu), càn là đảnh, khôn là lư. Lúc giáng hạ qui căn, ly là đảnh, khảm là lư. Khi vận đại châu thiên, khí là đảnh, thần là lư. Lúc tam niên nhũ bộ và thần xuất nhập, khí là đảnh, thần là lư... Nói tóm lại, hễ ở trong hay ở trên là đảnh (chảo), còn ở dưới hay ở ngoài thì gọi là lư (lò). Dẫu có ngàn thí muôn dụ đi nữa cũng là thần khí mà thôi, chớ chẳng có chi khác hơn nữa.
     Muốn tu luyện kim đơn, trước hết phải lo lập tam điền, là: (1) Hạ đơn điền là chỗ luyện bá nhựt trúc cơ thành đơn, (2) Trung đơn điền là chỗ dưỡng thai trong mười tháng (thập ngoạt hoài thai), (3) Thượng đơn điền là chỗ tam niên nhũ bộ, xuất thần tại nơi đó. (4) Còn mạch nhâm mạch đốc là hai đường của thần khí qua lại lên xuống.


     Tuy nhiên, chương "Ðiều Ngoại Dược Luận" này lại có điều gì bí ẩn và coi bộ không ổn đây:

     Ông Ly Trần Tử nói rằng: "Hễ ngoại thận cử động, thì trong mình mình là hượt tý thời." Hượt tý thời là cái giờ sống giờ sanh.
     Ngoại thân (con cu) là dâm căn (gốc của sự dâm dục). Dâm căn cử động thì phải lo mà hồi quang phản chiếu, nhẹ nhẹ như còn một chút hơi thở vậy.
     Ðức Lữ Tổ (Lữ Ðồng Tân) nói rằng: "Hễ ngoại thận cử động thì phải thí công (là nấu luyện vận điều), còn ngoại thận tịnh thì ngủ." Như trong lòng mình còn vọng niệm, làm cho cử động, thì chẳng nên nấu luyện. Nếu nấu luyện thì thành ra huyễn đơn. Khi nào vô niệm mà ngoại thận cử động, thời mới lấy thuốc mà luyện. Tuy luyện có một giây phút đó, cũng là cướp công phu của Tạo Hóa (trời đất). Hoặc khi mình đi, đứng, nằm, ngồi mà gặp ngoại thận tự nhiên nó cử động, phải mau mau lo hồi quang phản chiếu, ngưng thần cho thần nó qui căn hết.


     Ậy da... bao nhiêu đó cũng đủ phần mắt, giờ đến phần tai. Tình cờ tôi lại bỏ vô máy cassette nghe qua bộ "Thần Cơ Thật Luận" của tôn giáo bạn, Phật giáo Hòa Hảo. Có chuông, đại hồng chung. Và có mõ, loại mõ lớn đánh nghe cum, cum chớ không phải chóc, chóc như những cái mõ nhỏ. Tóm tắt là nghe đã lỗ nhĩ lắm. Tôi ghi sơ lại phần "Giới Ðịnh Huệ" như vầy:

         Muốn thành Phật mà không đại chí
         Khó thắng qua lũ quỉ trong đời
         Ðứa này kêu cái đứa nọ mời
         Ðã làm biết bao người sa ngã
    
         Kẻ dục vọng còn nằm trong dạ
         Chưa hoàn toàn phóng xả cõi tâm
         Mặc dầu là ngồi giữa thiền lâm
         Chưa chắc khỏi đời làm cho hoại
    
         Trong trần tục không còn một mảy
         Dầu ở nơi đường cái chợ đông
         Cũng như ngồi ở chốn vắng không
         Vẫn giữ được cõi lòng thanh tịnh
    
         Phật tâm tịnh đức nào cũng định
         Trước Phật như trước cảnh người đời
         Vẫn bình tâm chẳng sợ đổi dời
         Người tu phải xong nơi định ấy
    
         Ðịnh không có huệ không phải thấy
         Huệ không thì khó giải nghiệp mê
         Muốn định thì phải tịnh mọi bề
         Tâm thật tịnh thì kề định huệ
    
         Ðịnh huệ vốn hoàn toàn liên hệ
         Như đèn dầu không thể tách đôi
         Ðịnh được rồi thì huệ đến nơi
         Huệ có bởi định rồi mới có
    
         Ðịnh huệ đủ tâm thần sáng tỏ
         Như giấc mê được mở mắt ra
         Cảnh mộng và cảnh thật khác xa
         Mê thấy khác tỉnh ra thấy khác
    
         Chưa định huệ như mù đi lạc
         Ðịnh huệ như mắt sáng đúng đường
         Kẻ hoàn toàn không biết hướng phương
         Người thật rất thông đường đi tới...


     Rồi bên tai văng vẳng như cũng còn nghe những lời hỗ trợ mới của HH CTVALão:

     - Mình phải giữ vững niềm tin nghen Hưng. Ai mà được ấn chứng là có Thầy ngự trị nơi nê hườn cung và được ban quyền pháp. Còn những kẻ đi ngược lại thiên ý, ngăn trở việc phổ biến Ðại Thừa Chơn Giáo - Phá Mê Thiền thì trước sau gì họ cũng nhận lãnh những hậu quả của luật phản kích mà thôi. Khi nghe lời tỏ ngộ của một người có ấn chứng, cho dù giả hay thiệt đi nữa cũng không cần biết, cử chỉ của một người tu hành đúng đắn là chúc mừng cho người ta chớ không ai mở miệng nói "thùng rỗng kêu to" hết. Nhớ nghen, tập vờ đi như tập lội ở chỗ sâu. Mình đang đi đúng đường nhưng dĩ nhiên phải có chông gai. Phổ đạo phải như vậy, khó gắp trăm ngàn lần phổ độ, chớ dễ quá thì ai cũng làm Thần Tiên hết rồi. Nãn lòng là không còn cơ hội nữa à nghen...

     Rốt cuộc rồi, nhứt quá tam, ba đêm liên tiếp việc tịnh luyện của tôi chẳng được một kết quả nào hết! Nản thì đương nhiên không nản vì đâu dễ gì gom được thần và tụ khí, đừng nói đến chuyện thần khí giao bôi. Lại chuyển qua mắt, nghiền ngẫm "Huyền Diệu Cảnh." Ðây nói về quyển hạ "Tiểu Dẫn," chương "Môn Nhơn Vấn Ðáp," có đoạn như vầy:

     - Ông Quán Trung hỏi rằng: Dương thần của các bậc Tiên là làm sao, xin thầy chỉ bảo?
     - Ðức Lý Trần Tử đáp rằng: Dương thần có năm bậc: Nhơn tiên, địa tiên, thần tiên, thiên tiên, kim tiên. Trong một trăm ngày công hạnh, khí đủ nơi hạ điền, thì chứng bậc nhơn tiên; nhơn tiên cũng chẳng lìa người; giữ được vậy thì ích thọ diên niên. Bằng không thì thần trì khí tán, không khác nào phàm nhơn.
     Nhơn tiên gia công lấy đại dược, quá quan phục thực ở trung điền, thì chứng quả địa tiên. Ðịa tiên cũng chẳng lìa đất, nên không khỏi thác, ấy thiệt thần khí phân hai, chết rồi ngươn thần chẳng độc lập đặng, thì chẳng khỏi đầu thai. Cho nên nhơn tiên cùng địa tiên cũng đồng một lẽ.
     Ðịa tiên gia công dưỡng thai mười tháng không ăn không thở; trăm mạch đều ngưng; thánh thai đầy đủ xuất thần, gọi là Dương thần. Ở trên thượng điền thì chứng quả thần tiên. Thần tiên chẳng lìa thần, Dương thần còn non, chẳng hay vượt ra ngoài trời, cũng không thần thông, bất quá sống lâu bằng trời đất mà thôi.
     Thần tiên gia công điều thần xuất xác, luyện hư vô chi dương thần, luyện thần hườn hư, tam niên nhũ bộ, thần khí tiệm lão, thông thiên triệt địa thiên biến vạn hóa, chứng quả nơi thượng đơn điền, ấy là bậc thiên tiên đó. Thiên tiên chẳng lìa trời đất.
     Thiên tiên gia công chín năm diện bích, luyện hư hườn vô, thần công thường định thường tịnh lâu, dương thần kiên cố, pháp luật quảng đại, ngao du bắc cực, siêu xuất thiên ngoại, vĩnh kiếp trường tồn, tiêu diêu cực lạc chứng quả Kim tiên (Phật)...


     Nói chung chung thì theo kinh "Huyền Diệu Cảnh," nếu trong vòng một trăm ngày, nếu hành đúng thì hành giả sẽ gom thần tụ khí ở hạ đơn điền và có chứng, có đắc ở bậc nhơn tiên. À há, rõ ràng quá, tu chẳng cần tu lâu năm này qua năm nọ, mà chỉ cần ba tháng mười ngày thôi. Và, lẽ dĩ nhiên, bước đầu này rất quan trong. Vạn sự khởi đầu nan, bởi không phải ai tu cũng được. Nhiều người tu cả đời không thấy ấn chứng là thường. Rồi từ nhơn tiên qua địa tiên, đến thần tiên, thiên tiên, kim tiên... quả là thiên nan, vạn nan. Tuy nhiên, đường dài mới biết ngựa hay như Thầy vẫn dạy! Ai không kiên nhẫn thì cũng dễ dàng té ngã, bỏ cuộc nửa chừng.

     Câu chuyện "ma cao" cũng dần dà rơi vào quên lãng, ít nhứt là cho riêng tôi. Ai muốn nghĩ sao thì nghĩ, mình bổn phận làm người tu thì phải lo tu. Tuy hằng ngày chỉ có một thời thôi nhưng sáng ra rồi lại chiều về, lụi hụi cũng nhanh như chớp. Tâm tôi tuồng như bình thường trở lại, tôi nghĩ. Vì, lúc vào thiền, tuy không lẹ như HH CTVALão nói với người tu cao, là chỉ cần hành pháp luân vận chuyển dăm ba hơi thở là các mạch chạy ào ào, đằng này sau năm bảy phút, tôi đã thấy khí lực rất là sung mãn. Và rồi, bỗng dưng, săn rút lưu chuyển không ngừng. Lạ thật, mọi khi chạy một chút thì ngưng, một hồi lâu sau mới bắt đầu chạy lại. Bây giờ thì, kỳ ha, muốn ngưng mà nó vẫn chạy đều đặn, a very solid run. Ô hay, tôi mừng quá vì tôi biết tôi thi đậu trong kỳ khảo thí này. Tôi thầm cám ơn và thương cảm lẫn tội nghiệp vị "ma cao" này dường như đã bị khảo đảo, quỉ nhập hay sao ấy để giúp tôi học được bài học tròn đầy ý nghĩa.

     Thêm nữa, vài ngày sau, đến lượt bà xã tôi. Có lẽ cũng đã nguôi ngoai phần nào với những giao động mạnh khi chia xẻ với tôi những phiền toái tâm linh trong suốt tuần qua, nên được Thầy Mẹ bố hóa, nhận được món qua vô giá: Ấn chứng đầu tiên. Sau buổi đi làm sáng, tôi ghé qua nhà ăn trưa thì bà xã tôi đón tôi ở cửa cười cười, phân trần:

     - Em được rồi, khí lực chạy liên tục cả buổi luôn. Em ngồi lâu lắm, đến cả hai giờ...

     À, thì ra là ngày nghỉ lễ nên bà xã tôi thiền thêm buổi sáng. Tôi cũng vui mừng theo, hỏi:

     - Bây giờ có người muốn đổi số phần của em với một triệu đồng, em có đổi không?

     - Còn khuya...

     Hỏi thì hỏi vậy chớ tôi đã biết ngay câu trả lời. Cũng thầm cám ơn HH CTVALão đã chỉ tôi lúc thiền thì ngồi phía sau bà xã để trợ lực và nguyện cầu Ơn Trên chia bớt phước đức của mình. Tôi gọi ổng ngay để thông báo tin vui, và hỏi vặn ổng một câu:

     - Xời! Tôi mất mấy tháng mới chuyển từ sự săn rút gián đoạn đến sự săn rút đều đặn, còn bà xã tôi thì a thần phù nhào vô một cái lại được liền hà...

     HH CTVALão giải bày:

     - Mình còn ăn mặn, trai kỳ còn người ta trường chay năm bảy năm thì làm sao mà so sánh được. Xăng tốt thì xe chạy êm, đã nói rồi mà...

     Ngẫm nghĩ lại HH CTVALão đúng là người khai sơn phá thạch. Với ngần ấy gian lao, nguy hiểm, thử thách trong buổi đầu khi tự khám phá và sử dụng ẩn nghĩa đại thừa trong kinh Ðại Thừa Chơn Giáo, cho nên tôi thường bảo "thiệt là ông gan cùng mình đó nha, dám một mình một ngựa xông pha nơi trận tuyến." "Nếu không có Ơn Trên bố hóa thì cũng tiêu tùng mấy bận, ra đi không hẹn ngày về rồi," HH có lần phân trần như vậy. Bởi thế cho nên, với kinh nghiệm bản thân trong suốt chín mười năm thiền định, hầu như những hoang mang, thắc mắc, hay trở ngại của tôi HH điều có những câu trả lời thỏa đáng, hoặc những giải quyết, những solution rất phù hợp. Thành thử tôi hay hỏi mỗi khi có một "hiện tượng mới" xảy ra:

     - Hồi hôm này lạ lắm ông, những luồng khí lưu của tôi bỗng dưng có khuynh hướng chạy lên đỉnh đầu, nê hườn cung, mà không tập trung ở ấn đường nữa. Cùng lúc rần rần đó, trên mỏ ác của tôi làm như có ai thổi nhẹ nhẹ, mát mát mỗi khi tôi hít vô thở ra. Nhưng tôi không... "cảm nhận một luồng hơi mát khí Tiên Thiên, từ trên không chụp xuống ngay mỏ ác" một cách mạnh bạo như ông diễn tả trong Phá Mê Thiền...

     HH CTVALão cười, cắt ngang:

     - Ồ, nó nhẹ nhẹ như gió thoảng thôi! Sở dĩ xài từ "chụp xuống" là muốn giúp bạn đọc ví bầu trời trên cao như là một cái ăn-ten dĩa lớn ấy mà. Mừng lắm, xem như luyện tinh đã hóa khí và thần khí đang sắp giao nhau đó.

     - Ậy... như vậy là có hơi "cường điệu" một chút đó nha, làm tôi chẳng nhận ra mô tê gì cả. À, còn nữa, ngay ấn đường nhịp nhịp, giựt giựt là sao?

     HH CTVALão lại cười vui, giải thích:

     - Tốt, tốt! Chúc mừng, chúc mừng! Ðó là hiện tượng sắp mở được huệ nhãn! Chừng nào nghe cái bụp nhỏ trong đầu, khoảng một lóng tay từ ngay ấn đường sụt vô, là xong. Chừng đó cái thấy vô vi sẽ từ ngay nơi ấy chớ không từ nhục nhãn nữa...

     - Cái này lại không thấy ghi trong sách?

     - Ừa, nhiều chi tiết nhỏ cũng quên đi!

     Hóa ra học từ sách vở cũng không qua được học từ Thầy hay học từ người đi trước. Ngoài HH CTVALão, chúng ta còn có thể học từ những người đi trước xa lắc, xa lơ hơn nữa. Một trong những người đó là Ngọc Bửu Nương Nương (bây giờ gặp thì phải quỳ lạy... hihi) có dạy qua tình trạng "ma cao" quấy phá trong phần "Ấn Chứng Thiêng Liêng," kinh "Ðại Thừa Chơn Giáo" (TLBT ấn tống) như sau:

         Ðạo cao khá lập đức dày,
         Ðạo cao sẽ biết cái tài ma cao
         Anh hùng chí khí đừng nao,
         Trường thi Ðạo Ðức anh hào mới nên.
         Khảo cho biết bở hay bền,
         Năm ba độ khảo tuổi tên bảng đề
         Chờ ngày chiếu Ngọc Thầy phê,
         Mới mong thoát tục đặng về non Tiên.
         Ðã mừng bạn đạo hữu duyên,
         Tường trong lý nhiệm tâm truyền Thầy trao.


     Ậy da... một lần khảo thí trường thi thì cũng đủ lả người, ngất ngư con tàu đi rồi mà "năm ba độ khảo tuổi tên bảng đề" thì chịu sao cho thấu? Còn nữa... "mừng bạn đạo hữu duyên" kiểu này chắc là tương lai mệt lắm đa. Hiển nhiên, tuy chưa sợ mệt, nhưng tôi cũng mong rằng... "ma cao" ơi, xin đừng phá nữa! Hãy nhường lại nghề phá này cho "ma thấp" đi nha. Nói gì thì nói, lại thêm một lần, thành thật biết ơn "ma cao" vậy...


Bài Trước Trang Chính Bài Kế Tiếp