Go: [ MAIN PAGE ]
Fonts: [ VIQR ] [ VNI ] [ UNICODE ] [ VISCII ] [ VPS ]


Tự Hỏi Lấy Mình

Nguyễn Tấn Hưng

     Người xưa có nói:
"Thượng sĩ văn Ðạo cần nhi hành chi; trung sĩ văn đạo nhược tồn nhược vong; hạ sĩ văn Ðạo đại tiếu chi, bất tiếu tức dĩ vi Ðạo," tạm hiểu là "Bực đại căn thượng trí khi nghe đến Ðạo thì siêng năng cần mẫn mà làm theo; người trung căn trung trí khi nghe đến Ðạo thì lúc làm lúc không; còn hạng tiểu căn hạ trí khi nghe đến Ðạo thì cười lớn; nếu họ không cười lớn thì lấy cái chi mà gọi là Ðạo.

     Well, theo thiển ý riêng tôi, phần lớn chúng ta đều không cười, nhưng cũng không siêng năng cần mẫn làm theo cho lắm. Nhứt là thời mới lớn, nhựa sống tràn đầy với bao ước mơ, hoài bão. Vả lại, ngay từ thời trung tiểu học, chương trình giáo khoa chỉ dạy đọc sách chớ đâu có dạy đọc kinh. Bởi vậy, người xưa cũng có bảo, đại khái, nếu đời người 100 tuổi thì 25 tuổi đầu nên lo học hành, 25 tuổi kế nên lo gia đình, 25 tuổi kế nữa nên lo tu hành, và 25 tuổi sau cùng nên lo tham thiền... Cho nên, tôi nghĩ, ngoại trừ những bậc đại căn thượng trí những hạng tiểu căn hạ trí, nói chung chung là chúng ta thường hay có duyên may đưa đẩy để nghĩ đến chuyện tu hành, chuyện Ðạo vào lứa tuổi... nửa đời người! Nửa đời say mê với tình ái, danh vọng, bạc tiền, v.v... thì cũng quá đủ rồi, còn ham muốn gì nữa?

     Bạn tôi, đa số ở lứa tuổi hơn nửa đời người, lắm kẻ vô tình bắt gặp và đọc được một quyển kinh, bỗng giựt mình về giá trị của những cuốn sách mà mình đã đọc qua, nhứt là những quyển... tiểu thuyết ái tình, gián điệp..., mà lần mò tìm đến Ðạo. Nói như thế không có nghĩa là khuyến khích các bạn thanh niên, thiếu nữ đừng vội lo chuyện tu hành. Lẽ dĩ nhiên "càng cao danh vọng càng nhiều gian nan," nhưng trên bình diện học Ðạo thì chúng ta nên sửa lại là "càng tu cho lắm thì càng lên cao," vì ngôi vị Thần, Thánh, Tiên, Phật cũng có nhiều thứ hạng và cũng được thăng cấp hay bị giáng cấp nữa. Và nói như thế cũng không có nghĩa... "buông dao đồ tể là thành chánh quả" đâu! Vì, như tôi đã nói và hầu như ai ai cũng biết, chuyện tu hành đừng nói là không dễ mà quả là... khó quá! Nhưng khó mà mình làm được mới hay!

     Trong kinh "Ðại Thừa Chơn Giáo" (Chiếu Minh Ðàn, 1936), Thầy, tức Ngọc Hoàng Thượng Ðế, có dạy:

     Ðạo Thầy tuy khó nhưng cũng có chỗ dễ, sự dễ hay khó là do nơi người học Ðạo hiểu hay chẳng hiểu chỗ chánh lý mà thôi. Thầy hay độ những kẻ có lòng thành biết trọng Ðạo kỉnh Thầy, một tiết cầm không dời đổi, hằng giữ câu chánh kỷ hóa nhơn, chẳng tham danh luyến lợi.
     Thầy thấy phần đông trong hàng môn đệ còn lầm tưởng mà tranh cao luận thấp với nhau về chỗ tu Tiên, tu Phật. Vậy thầy giải thích cho các con rõ:
     Ở vào thời kỳ hạ ngươn này, chính mình Thầy lãnh phần thống chưởng quyền hành của Tam Giáo là Phật, Thánh, Tiên giữa hội Công Ðồng. Bởi vậy tu theo Ðạo Thầy ai có duyên Phật thì đắc Phật, ai có căn Tiên thì thành Tiên, cũng có kẻ chứng quả vị Thánh Hiền hoặc chuyển kiếp luân hồi đặng thọ hưởng vinh hoa phú quí. Bởi vậy cho nên mới gọi rằng Ðại Ðạo Qui Nguyên hay là Ðại Ðồng Tôn Giáo.
     Ðàn nay Thầy ân phong cho Lưu vào hàng "Hậu Bát Tiên," chứng vị là "Bích Vân Tiên Cô," thế cho "Hà Tiên Cô" thăng cấp...


     Phải nói rằng, xem qua quyển "Ðại Thừa Chơn Giáo," ở những trang sau cùng, thấy danh sách "Càn Tịch" cho nam giới và "Khôn Tịch" cho nữ giới, của những người... xưa kia cũng phàm tục như mình nay được đắc thành Tiên, Thánh... và về giáng cơ trở lại, nhắn nhủ anh chị em môn đồ, um... thấy mà ham! Ham thôi, chớ còn vói tới hay không thì phải hà hồi phân giải.

     Qua lời Thầy dạy ở trên, nếu ta cố gắng tu hành, tồn tâm dưỡng tánh, thì... từ thấp lên cao, ta có thể:

     - Hưởng vinh hoa phú quý ở đời sau.
     - Chứng quả vị Thần, Thánh Hiền.
     - Thành Tiên, đắc Phật.

     Trước hết, xét ra... vinh hoa phú quý ở đời này, tuy phần lớn chúng ta không có không hưởng, nhưng trong họ hàng, bà con quyến thuộc, bạn bè bằng hữu... cũng có nhiều người đã có và được hưởng, nên không ít thì nhiều, chúng ta hiển nhiên thấy và biết qua cái cuộc sống vinh hoa phú quý, lắm bạc nhiều tiền, danh cao lợi lớn như thế nào rồi! Rốt cuộc lúc chết cũng chẳng mang theo được gì! Nếu đời này ta đã không màng cái vinh hoa phú quý đó thì ước vọng ở đời sau, hừm..., phỏng có ích gì?

     Bây giờ xét tới chuyện chứng quả vị... Thần, Thánh Hiền xem ra sao! Tốt hơn hết, theo tôi, chúng ta nên tìm hiểu coi những vị Thần, Thánh Hiền không xa hàng nhiều thế kỷ trước mà gần gần với thế hệ cha ông của mình là những ai... để có thể học hỏi và bắt chước làm những gì họ đã làm. Thì, rất có thể, mình cũng thành Thần, Thánh Hiền như họ vậy.

     Ðây, những vị này! Có vị chỉ xuất hiện trong những đoạn "Mừng Kinh Kết Thúc", nhưng cũng có vị về cơ nhiều lần để giảng dạy thêm về phần Giáo Lý như các cụ Lê Văn Duyệt, Pétrus Trương Vĩnh Ký, Phan Thanh Giản, v.v... Tôi chỉ trích mỗi ngài một vài bài tiêu biểu mà thôi (dĩ nhiên còn nhiều ngài khác nữa, rải rác đó đây trong kinh sách Cao Ðài Ðại Ðạo mà tôi không nhớ hết):

     Châu Văn Tiếp (Châu Võ Ðế Quân)
         CHÂU sa ngọc đổ mến thương đời
         VĂN vị mà chi với thế thời
         TIẾP lịnh qua Xiêm cầu tướng giúp
         Giáng nguy truông vắng ngộ nàn ôi.


     Lê Văn Duyệt (Ngã Ðại Tiên)
         LÊ trào Nguyễn chúa thuở xưa nay,
         VĂN võ kiêm ban mấy kẻ tài,
         DUYỆT đảng nịnh thần qui chánh tính,
         Giáng cơ hội thượng chốn sơn đài.


     Nguyễn Huỳnh Ðức (Huỳnh Ðức Ðế Quân)
         HUỲNH hà sóng bủa gió đưa sao,
         ÐỨC hạnh tu Tiên gắng dạ nào,
         ÐẾ Ðạo thiện từ lòng chính chắn,
         QUÂN thần cộng lạc sửa phong trào.


     Nguyễn Trung Trực
         NGUYỄN hoàng đắp núi với xây non,
         Ðức lớn TRUNG cang hiếu nghĩa tròn,
         Chánh TRỰC phương viên lòng chí sĩ,
         Theo cùng bạn trước bước đài son.


     Ngô Tùng Châu
         NGÔ lào xem cũng chẳng bao xa,
         TÙNG lý Ðạo ban đặng hiệp hòa,
         CHÂU ngọc biển hồ xưa lố dạng,
         Giáng trần mừng đặng hội đào hoa.


     Pétrus Trương Vĩnh Ký (Hậu Sư Chí Thánh)
         TRƯƠNG cánh buồm loan độ khách trần,
         ẨN vừng mây bạc cứu nguyên nhân,
         SĨ tu Ðại Ðạo chơn hòa lý,
         CHÍ đức thành tâm, hiệp khí thần.
         THÁNH bút chơn truyền đời ngộ giáo,
         HẬU hòa chủng loại thọ Thiên ân,
         SƯ minh giáo lý thiên thơ tác,
         Giáng lịnh mừng Kinh vịnh mấy vần.


     Phan Chu Trinh
         PHAN trường tiêu tứ lúc còn nguy,
         CHÂU ngọc dồi trau có dễ gì,
         TRINH tiết một lòng hoài Quốc Ðạo,
         Giáng mừng hiền sĩ đắc khoa thi.


     Phan Thanh Giản
         PHAN đào lý hạnh trổ vườn thu,
         THANH khí xưa nay vẫn hiệp phù,
         GIẢN giáo phò nguy cơn nước biến,
         Giáng can tế cấp kẻ thiện từ.


     Võ Tánh
         VÕ lộ từ ngày ngộ Thánh Quân,
         CÔNG trình chẳng nệ ngựa chờm chơn,
         TÁNH tâm đâu có nài gan sắt,
         Giáng thế chào trong một tiệc mừng.


     Vua Tự Ðức
         TỰ toại Bồng Sơn xét cuộc đời,
         ÐỨC gìn tu niệm đặng yên nơi,
         TIÊN bang thương chúng dân Hồng Lạc,
         VƯƠNG Ðạo khuyên tu lánh khổ đời.


     Hóa ra hầu hết là vua và những công thần, văn cũng như võ, nhà Nguyễn. Ðã noi theo "Tam Cang, Ngũ Thường" mà sống với đạo hạnh riêng của cá nhân mình, dẫu là người phàm mắt thịt với đầy đủ thất tình, lục dục. Nhưng, liệu chúng ta có làm được những gì họ đã làm hay không đây?

     Rồi cao hơn nữa, bây giờ xét đến việc thành Tiên, đắc Phật. Căn bản đầu tiên là trường chay, tuyệt dục. "Cư trần bất nhiễm trần," như Ðức Ngôi Hai Ngô Minh Chiêu đã dặn. Quả là chuyện... khó quá!

     Cũng trong kinh "Ðại Thừa Chơn Giáo," phẩm "Chỉ Ý Thuyết Minh," Thầy có dạy thêm:

     ...
     Mà Thầy lập giáo kỳ này lại trái hẳn với nền cổ Ðạo. Thầy chỉ dùng cái huyền-cơ bí-pháp mà truyền Ðạo khắp dân gian. Thầy đem chơn pháp diệu-huyền trao cho người luyện thành chánh-giác thì phản-bổn hườn-nguyên. Thầy dùng huyền diệu cơ bút để hoằng khai cơ-quan vô-vi Ðại-Ðạo. Thầy nhứt định không giao Thánh-Giáo cho tay phàm nữa, vì trước kia Tam-Giáo thất chơn-truyền là cũng bởi Thánh-Giáo ở trong tay phàm, nên các con canh cải làm sái lạc pháp linh. Vậy Thiên-Thơ Thầy định ngày nay Thầy lập giáo như vầy:
     - Trên là dùng huyền-diệu thiêng-liêng mà bảo tồn cơ Ðạo.
     - Dưới để tự Thầy định mới có thể chuyển hóa nổi nhơn-tâm, đủ sức thần thông, vận hành Chơn-Giáo, chớ nếu Thầy mà mượn xác thịt nặng nề thì làm sao biến hóa thiên hình vạn trạng mà phổ độ chúng-sanh cho mau chóng nổi-sôi, rần-rộ được; chớ dùng huyền-cơ bí-pháp tất có thể lưu thông nháy mắt khắp mọi nơi. Nhưng Thầy cũng phải chịu nhọc giáng thế mượn xác phàm NGÔ-MINH-CHIÊU đặng Thầy đem cái chơn pháp tâm-truyền mà trao lại cho các con để các con giữ gìn hầu có trao lại cho người thiện căn hữu phước. Thầy lại luyện cho các con thấy cái pháp bí diệu đó đặng rõ cơ mầu nhiệm siêu phàm, tạo Thánh Thai, để cho linh-hồn nương đó mới trở về chỗ hư-vô hiệp với Thầy là nơi an-nhàn khoái-lạc. Xong rồi Thầy lại trở về đặng dùng huyền pháp thiêng-liêng mà chuyển hóa chúng-sanh tuyên-truyền Chánh-Ðạo.
     Tại sao Thầy đã nói: không giao Chánh-Giáo cho tay phàm và không xuất thế, mượn xác phàm như Tam-Giáo, mà rốt cuộc Thầy cũng có xuất thế, cũng có trao chơn pháp cho các con. Thầy giải cho các con rõ:
     Nguyên Tam-Giáo ngày nay đã thất kỳ truyền, tôn chỉ lạc sai, cơ quan xiêu đổ, cho nên tu thì nhiều mà không ai thành chánh quả, vậy nên nay Thầy phải giáng thế mượn xác phàm đặng đem cái tâm-pháp bí-truyền ấy trao dạy cho chúng-sanh để thoát vòng sanh tử. Nếu không mượn xác phàm mới làm sao mà trao cái bí pháp đặng cho các con. Hễ bí pháp thì khẩu-khẩu tương-truyền, tâm-tâm tương thọ, không được thấu lậu ra cho ai hay biết đặng, hoặc tỏa vẽ, giải phân trên giấy mực hay là dùng cơ-bút mà truyền bí pháp đặng.
     Cơ bút là để nắm quyền hành Ðạo-giáo mà phổ hóa chúng-sanh, để làm ngọn đuốc quang minh mà dẫn dắt người đến chỗ bổn nguyên là cùng mục-đích đó thôi. Ấy nghĩa là Thầy dùng cơ bút mà truyền Ðạo-Ðức-tinh thần và huấn luyện vạn linh cho trở nên hạng người chí-đức cao-siêu Tiên, Thánh, Phật vậy.
     Các con phải biết, các con tuy thọ bí pháp mặc dầu, chớ cũng phải chịu dưới quyền lực thiêng-liêng sai khiến. Các con nào có dối đặng với Thầy đâu?
     Các con nên biết "Ðạo Mầu Làm Bửu-Phan Tiếp Dẫn." Thầy ban ơn các con, Thầy thăng.


     Một lần nữa, Thầy lại cho biết thêm vì cớ nào trong mấy ngàn năm qua, kể từ sau đời Lục Tổ Huệ Năng, rất nhiều người tu mà thành thì chẳng thành. Vì cái... "bí pháp khẩu khẩu tương truyền, tâm tâm tương thọ" đã bị người đời cải sửa, sai lạc. Khoa học hơn một chút, theo thiển ý của tôi, cái "bí pháp" này giống như cái "password" để "login" vào các cõi Bồng Lai Tiên Cảnh (cõi hạ thiên, thượng thiên, bồ đề?) hoặc Cực Lạc Niết Bàn (niết bàn và đại niết bàn?). Không có "password" thì làm sao "login" vô? Theo như Thầy dạy, trong đoạn phải vẽ hình Thiên Nhãn mà thờ, thì cái "password" đó không có gì thay đổi, nhưng đã vô hiệu nghiệm vì:

     Thần là khiếm khuyết của cơ mầu-nhiệm từ ngày Ðạo bị bế. Lập "Tam-kỳ Phổ-độ" nầy duy Thầy cho Thần hiệp Tinh-khí đặng đủ "Tam Bửu" là cơ mầu-nhiệm siêu phàm nhập Thánh.
     Các con nhớ nói vì cớ nào thờ con mắt THẦY cho chư Ðạo Hữu nghe. Phẩm vị Thần, Thánh, Tiên Phật từ ngày bị bế Ðạo, thì luật lệ hỡi còn nguyên, luyện pháp chẳng đổi, song Thiên-Ðình mỗi phen đánh tảng "Thần" không cho hiệp cùng "Tinh-khí."
     Thầy đến đặng hườn nguyên Chơn-Thần cho các con đặng đắc Ðạo.


     Nếu tôi hiểu không sai thì hợp Tam Bửu gồm Tinh-Khí-Thần, tức là hợp âm (khí, như khí huyết của phái nữ) dương (tinh, như tinh khí của phái nam) có sẵn trong người cùng linh hồn (thần, phần thiêng liêng, spirit, của muôn loài), mà từ lâu, từ ngày Ðạo bị bế, linh hồn kia đã bị đánh tảng đi... Ngoài ra, sở dĩ có điều cấm "không được thấu lậu cho ai hay biết đặng" cái "bí pháp" tức cái "password" đó, đương nhiên chỉ vì mục đích "secutity," chỉ vì lẽ ngoài kia vẫn còn nhiều "hackers" đang mưu toan chực chờ quấy phá cơ Ðạo, máy Trời!

     Ở thời buổi này, tôi nghĩ, nếu muốn được cái password "bí pháp khẩu-khẩu tương-truyền, tâm-tâm tương thọ" chơn truyền này thì chỉ có cách duy nhứt là... tầm "chân sư" học đạo. Và, tất nhiên, những vị "chân sư" này không ai khác hơn là hàng đệ tử của Ðức Ngôi Hai Ngô Minh Chiêu (chi phái Chiếu Minh - Tam Thanh) mà thôi! Nào ai biết mấy ngài này đang ẩn cư nơi đâu? Mà dẫu cho tìm được "chân sư" đi nữa thì quyền chấp thuận cho nhập môn hay không thì cũng do nơi Thầy quyết định mà thôi. Vì theo tôi được biết, phải đứng trước bàn thờ Thầy xin keo (một hoặc ba lần liên tiếp, tùy chỗ) sấp ngửa mới xong. Hình như chỉ có Trời Phật mới thấu được tâm ý kẻ phàm, chớ người thường đâu làm sao... "bẻ thước mà đo lòng người" cho đặng. Nhưng, Thầy cũng cho biết rằng, những ai có căn cơ thì trong lúc tham thiền nhập định, cũng sẽ được Tiên, Phật đến chỉ thẳng trực tiếp cho.

     Tuy nhiên, trước khi có quyết định muốn đi tu đặng thành Tiên, Phật thì cũng nên biết qua hằng ngày Tiên, Phật làm gì cái đã chớ? Xem cuộc đời làm Tiên, Phật có hấp dẫn nổi lòng trần hay không cái đã chớ? Ðể khỏi ân hận về sau rồi lại đòi quay xuống chốn dương gian! Câu hỏi dường như đã có câu trả lời cho những ai tin tưởng và sống theo lẽ Ðạo. Hãy nghe Thầy "răn đe" thêm mấy lời này (trong kinh "Thánh Ðức Chơn Truyền Trung Ðạo"):

     ...
     Trong lúc hành sự cần phải tham thiền nhập định giao cảm cùng Thầy, nào hay đâu sửa lòng tập tánh, độ thế lập công các con không làm, mà các con lại muốn thành Tiên, Phật. Khác nào cái thang 12 nấc mà các con muốn leo một bước lên tận trên chót, có thế nào mà lên cho đặng? Thầy hỏi các con làm Tiên để làm gì? Hay là thành Tiên rồi mơi cờ vây, chiều rượu cúc, sớm dạo rừng đông, chiều qua bắc hải, như kẻ hoang du kia vậy?

         Làm Tiên khó lắm con ôi!
     Lo cho vạn loại dễ ngồi được đâu?

     Vậy các con đừng lầm tưởng rằng: cái tu ấy mà thành. Cơ mầu Thầy chẳng vị.


     Ðể kết luận tôi nghĩ chúng ta phải... tự hỏi lấy mình trước, rằng mình có xứng đáng với các ngôi vị Thần, Thánh, Tiên, Phật hay chưa mà hằng cầu mong Thầy ban cho chức tước, phẩm quyền. Nếu chưa thì chắc phải bắt đầu từ chỗ thấp hèn, như chính tôi đây, là... tu thân cái đã...


Bài Trước Trang Chính Bài Kế Tiếp