Go: [ MAIN PAGE ]
Fonts: [ VIQR ] [ VNI ] [ UNICODE ] [ VISCII ] [ VPS ]


Tiến Lên Thượng Giới

Nguyễn Tấn Hưng

     Theo quan niệm thông thường của người Việt Nam chúng ta thì mỗi người đều mang trong mình hai phần: hồn (soul) và xác (body). Phần xác, dễ hiểu hơn, theo kinh sách thì tạm gọi là... "thân tứ đại" do đất, nước, gió, lửa tạo thành, nên khi chết thì thân này trả về với cát bụi. Phần hồn thì trừu tượng và gồm ba thứ: sinh hồn, giác hồn, và linh hồn (spirit). Cỏ cây đất đá chỉ có mỗi một thứ là sinh hồn, loài thú cầm thì được hai thứ sinh hồn và giác hồn, còn làm người thì có cả ba. Hồn thì trường tồn, bất tử.

     Rồi, đi xa hơn một chút, cũng theo quan niệm thông thường của người Việt Nam mình, thì khi hồn xuất ra khỏi xác (lúc còn sống hoặc lúc chết) thì hồn không còn là hồn nữa mà gọi là... phách hay vía. "Hồn phi phách tán," "hồn vía lên mây," "hú ba hồn chín vía" là những câu ta hay nói hằng ngày. Nhưng tại sao có vụ "nam thất nữ cửu," nghĩa là đàn ông chỉ có bảy vía mà đàn bà lại có đủ chín vía? Thì đây, trong quyển "Bí Ẩn Sau Cõi Chết," ông Ðoàn Văn Thông có giải thích và ghi chú như vầy:

     Nếu ta chấp nhận theo ý nghĩa xưa - không hẳn đúng với sinh lý học (physiology) hay giải phẫu học (anatomy) ngày nay vì lẽ dễ hiểu khoa học chính xác chỉ mới có 5, 10 thế kỷ gần đây - những khí hay hơi, hay vía, hay phách phải thoát ra từ những lỗ (chữ Nho là khiếu) thì con người có cửu khiếu, chín lỗ hổng, đó là: hai mắt, hai lỗ tai, hai lỗ mũi, một miệng, một lỗ tiểu, và một hậu môn.
     Vậy tại sao nam chỉ có bảy và nữ lại đến chín? Nơi đây một lần nữa, ta coi chừng ý nghĩa của từ và lối dùng từ (với nhiều nghĩa tương đồng) của văn hóa Trung Hoa (và Việt Nam), chẳng hạn khi dùng số 5, có khi 5 không phải là số lượng, 1, 2, 3, 4, 5, mà có thể là thổ, đất hay trung tâm v.v... và chẳng có gì nghịch lý (theo lối suy nghĩ này) là 10 cũng là thổ v.v... Với thời gian và thói quen, người ta dùng lầm chữ này qua chữ khác, như khi nói nam, ta dịch ra là đàn ông, nói nữ dịch ra là đàn bà, phụ nữ, quên là trong bối cảnh nhất định, nam là dương, nữ là âm. Thay vì nói: nam bảy vía, nữ chín vía; ta đặt lại: bảy vía dương, chín vía trong đó có hai vía âm, chúng ta có thể hiểu "câu thai" ấy. Nói người đàn ông không cò và lỗ thì thật là nghịch lý đời, nhưng ta có thể chấp nhận: có thất khiếu thuộc dương vì ở trên đầu (phía trên), vì hướng lên (mắt, tai, mũi, miệng) và hai khiếu kia thuộc âm (không phải chỉ thuộc phụ nữ) là ở dưới thấp, hướng xuống dưới. Một nhà nghiên cứu Dịch học tạm thời chấp nhận giải thích trên. Cũng có thể có những lối giải thích khác rõ ràng và thực tế hơn. (Theo giải thích của học giả Cung Giũ Nguyên).


     Nếu "tạm thời chấp nhận giải thích trên" thì chuyện "nam thất nữ cửu" theo phong tục tập quán xưa nay được coi như là... không chính xác cho lắm, vì đàn ông lẫn đàn bà đều có chín lỗ, cửu khiếu như nhau. Còn nữa, phách và vía, như trên, thuộc thể khí thể hơi (air, gas, steam) nhưng có điểm tương đồng nào không? Tại sao lại phải sử dụng hai từ này để chỉ một loại, một thứ?

     Trong quyển "Hành Trình Về Phương Ðông" của Spalding, Nguyên Phong dịch, chương 8 "Cõi Giới Vô Hình", Pháp sư người Ai Cập Hamound El Sarim, đã có trả lời câu hỏi của phái đoàn Giáo sư Ðại học Oxford, Anh quốc, như sau:

     "Ða số mọi người đều cho rằng ma quỷ thường xuất hiện ở nghĩa địa, điều này ra sao?"
     "Sự hiện hình ở nghĩa địa chỉ là hình của thể phách đang tan rã chứ không phải ma quỷ, vong linh. Khi ta chết, thể xác hư thối thì thể phách, vốn là thể trung gian giữa thể xác và thể vía, cũng tan rã theo. Thể phách được cấu tạo bằng những nguyên tử tương đồng với nguyên tử cõi trần nhưng trong đó có nhiều nguyên tử "dĩ thái" nên nhẹ hơn, nó thu nhập các sinh lực còn rơi rớt trong thể xác để cố gắng kéo dài sự sống thêm một thời gian nữa. Vì đang tan rã nên thể phách không hoàn toàn, do đó, đôi khi ta thấy trên nghĩa địa có những hình ảnh người cụt đầu, cụt chân, bay la đà trên các nấm mồ. Người không hiểu gọi đó là ma..."


     À, thì ra... "thể phách, vốn là thể trung gian giữa thể xác và thể vía" và chỉ tồn tại trong thời gian thể xác người chết bị tan rã dần dần. Khi thể xác tan rã hết rồi thì phách cũng tan rã theo để tạo thành thể vía. Như vậy, lúc còn sống thì sao? Phách và vía lúc này chỉ là một? Nào ai rõ được! Song, theo kinh sách cho biết thì, đại khái, ở thể xác ta có lục căn (nhãn, nhĩ, tỉ, thiệt, thân, ý), khi chuyển qua thể vía ta có lục thức. Căn bản là thế, còn muốn tìm hiểu sâu xa hơn thì ngoài lục thức chúng ta còn mang theo tàng thức (còn gọi là a-lại-da thức), thức thứ tám, tức là thức làm nơi dự trữ những dữ kiện đời đời kiếp kiếp (giống như cái hard-drive trong computer), và tống đạt thức (còn gọi là mạt-na thức), thức thứ bảy, tức thức làm nhiệm vụ liên lạc (giống như các chương trình điện toán, computer application-programs), để mang ra hoặc trả vào các dữ kiện dự trữ trong tàng thức, v.v...

     Tuy nhiên, cũng trong "Hành Trình Về Phương Ðông," chương 2 "Khoa Học Thực Nghiệm Và Khoa Học Chiêm Tinh Bí Truyền," chiêm tinh gia Sudeih Babu của xứ Ấn Ðộ lại tiết lộ thêm một thể khác nữa, thể trí, như sau:

     Con người có ba thể chính là thể xác, thể vía và thể trí tương ứng với ba cõi, hạ giới, trung giới và thượng giới. Thượng Ðế cũng thế, tất cả vật chất cõi trung giới hợp thành thể vía của Ngài và tất cả vật chất cõi thượng giới hợp thành thể trí của Ngài. Tóm lại, tất cả đều là thành phần của Thượng Ðế từ hạt bụi đến các giải thiên hà. Mọi vật chất cấu tạo nên chúng ta đều là một thành phần của Thượng Ðế xuyên qua bảy cung - khi qua đây nó bị thay đổi ít nhiều tùy ảnh hưởng của các cung...

     Thế thì, ngoài việc thể xác tương ứng với cõi phàm trần, hạ giới, chúng ta còn hiểu cặn kẽ thêm rằng, thể vía cũng chỉ sống lẩn quẩn ở bảy cõi trung giới mà thôi. Muốn lên cao hơn, cõi thượng giới, chúng ta phải có... thể trí. Mà muốn có thể trí thì, theo kinh sách dẫn giải, trước tiên, chúng ta phải tạo được xá lợi, kim thân! Hoặc ở cõi phàm trần hoặc ở cõi trung giới (mất nhiều thời gian hơn, hằng ngàn năm, vì không còn thể xác phàm tục nhưng chứa đủ tam bửu, ngũ hành). Rồi, muốn tạo được xá lợi, kim thân ngay ở cõi hạ giới này thì phải... tham thiền, tịnh luyện, tụ khí, qui tam bửu ngũ hành theo đúng phương pháp, nguyên tắc do "Bề Trên" hay "Minh Sư" hướng dẫn, chỉ dạy.

     Trong đàn cơ tại Thiên Lý Bửu Tòa, San Jose, USA, ngày 5 tháng 7, năm 1978, đức Ðại Giác Kim Tiên, Thiên Huyền Tâm, trong phẩm "Luận Về Ăn Chay Và Việc Ðộ Siêu" có giải rõ mọi điều như sau:

     Luận về Thiên Ðạo và Phật Ðạo thì việc ăn chay tức là con đường thoát tục. Con đường ấy tuy dầu không mấy xa nhưng phải gắng công trên mọi khổ hạnh. Người ta cần ăn chay để khử trược, lưu thanh để tránh Nhân Quả. Vì những khi điểm anh hồn sắp rời xa thể xác thì giữa cơn thao thao tuyệt khí lúc ấy phải cần cho đầy đủ một khối tinh quang, thì khối tinh quang ấy mới có đủ khả năng mà thăng lên cõi Thượng giới. Khối hào quang tinh anh ấy gồm tất cả luồng điển thanh, cũng như nhờ ăn chay và tu luyện mà lọc lừa hết các chất trược bẩn do hậu thiên cấu tạo. Gồm cho đầy đủ năng lực của Tiên Thiên, qui Tam Bửu lại cho đầy, hiệp Ngũ Hành cho đủ, vận chuyển pháp luân để cho âm dương kết hợp mà tạo đặng Kim thân. Phép tu luyện kia cũng nhờ cộng chung sự trường trai ấy mà khối tinh anh sáng tỏ như trăng chiếu lên đỉnh đầu, phối hiệp với luồng điển thanh hư thì điểm anh hồn ấy mới có đủ khả năng mà vượt lên khỏi bảy từng lớp ác đạo, để phi thăng lên đến cõi Thượng Giới hư vô.
     Ðây Lão xin giải rõ 12 cõi Thiên Ðường:
     Kể từ mặt địa đạo này gọi là thế giới Ngũ Hành Tinh
     Lên tới cõi thứ 2 gọi là Bát Quái Tinh
     Lên tới cõi thứ 3 gọi là Tứ Tượng Tinh
     Lên tới cõi thứ 4 gọi là Lưỡng Nghi Tinh
     Lên tới cõi thứ 5 gọi là Thái Cực Tinh
     Lên tới cõi thứ 6 gọi là Trung Thiên Tinh
     Lên tới cõi thứ 7 gọi là Thất Tuyệt Tinh
     Lên tới cõi thứ 8 gọi là Bát Tú Tinh
     Lên tới cõi thứ 9 gọi là Cửu Ðồ Tinh
     Lên tới cõi thứ 10 gọi là Nam Thiệm Tinh
     Lên tới cõi thứ 11 gọi là Bộ Châu Tinh
     Lên tới cõi thứ 12 gọi là Ðại La Tinh
     Cõi nầy mới là cõi Thiên Ðàng thật sự, là nơi Linh Tiêu Ðiện Bạch Ngọc Cung chính là nơi của Ðức Ngọc Hoàng Thượng Ðế ngự mà quản cai hết ba ngàn thế giái, tức là một nước Thiên Ðàng thật sự dành cho Trời, Phật và Thánh, Tiên an tại đời đời. Các linh hồn chơn tu sẽ được đào sanh nơi đó mà hưởng cuộc thanh nhàn, vô phiền, vô não, bất diệt, bất sanh và nước nầy sẽ không có mười điều dữ và ba điều ác như ở cõi thế gian.
     Khi điểm linh quang vừa xuất khỏi xác trần thì đã sẵn có các vị Thiên Thần cầm phướn dẫn đàng, noi theo ngọn phướn ấy mà bay thẳng lên. Nếu thoảng như linh hồn không được luyện tu, chẳng có Kim thân, dầu cho có công ăn chay, nhưng cũng chỉ là còn phải tạm ở một cõi thanh nhàn nơi cõi giái trung để cần lo tu luyện thêm, khi nào chứng đặng Kim thân rồi thì mới lên cõi Thiên Ðàng đặng. Là bởi vì các linh hồn không có Kim thân sẽ không thoát qua giới tính thứ 5 tức là vòng Thái Cực, vì cõi Thái Cực nầy toàn là một thế giới lửa. Chất lửa trời sức nóng vô cùng cực, dầu cho sắc thép cũng tiêu tan! Chỉ có Kim thân mới là chịu đựng nổi để vượt qua vòng lửa ấy. Nhưng khi qua khỏi vòng Thái Cực rồi, thì đến cõi thứ 10 sẽ không cần dùng đến Kim thân nữa, vì Kim thân ấy chỉ cần dùng cho trong khi bay qua vòng Thái Cực mà thôi. Ðến cõi thứ 10 nầy thì ta lại bỏ Kim thân rồi mới đặng nhẹ nhàng để tiến lên cõi thứ 11. Cũng như từ cõi giái trung mà ta cần tu diệt hết bảy cái Thất Tình thì linh hồn ta đã lên được tới cõi thứ 7, là vì mỗi cái của Thất Tình sẽ làm cho ta phải nặng mà tuột xuống. Trong khi từ cõi Thiên Ðàng, một Nguyên nhân xuống thế thì khi ấy mỗi cõi phải thêm một món cho có đủ sức nặng mới được xuống. Ðến lúc trở lên ta phải bỏ mỗi thứ mới đủ nhẹ để thăng lên. Trong khi tu hành ta phải hủy bỏ hết các thứ nầy. Lên Thiên Ðàng chỉ còn lại có cái Kim thân, Thượng trí và cái Hạ trí. Thì ba món nầy đến cõi thứ 10 ta phải bỏ thêm cái Kim thân. Lên tới cõi thứ 11 ta phải bỏ thêm cái Hạ trí. Lúc bấy giờ ta chỉ còn lại duy nhứt có một cái Thượng trí. Từ khi bỏ đặng cái Kim thân thì ta càng cảm thấy đặng nhẹ nhàng, phơi phới mà bay lên cõi thứ 11. Khi ta đến cõi thứ 11 ta bỏ được một cái Hạ trí nữa thì tinh thần hoạt bát, trí tuệ thông minh, thần thông quảng đại mà tiến thẳng đến cõi Ðại La tức là cõi thứ 12 là cõi Thiên Ðàng thật sự, thì bỗng tự nhiên khi ấy hình dáng đặng tốt tươi, sắc tướng nghiêm trang, dụng phép mầu mà hóa thành Thiên Kim Phục Thân, khi ấy mới hoàn toàn có một Thánh thể thật sự, trên đỉnh đầu chiếu tỏa ánh hào quang, ấy mới gọi là chơn tướng, sẽ được ngự trên tòa sen mà đồng chung có sự sống đời đời cũng như sự sống của Trời. Ta bèn đến điện Linh Tiêu mà ra mắt Thầy, ấy là một ngày mà ta vinh hạnh bái yết Ðức Thượng Ðế và Tây Vương Mẫu nơi Linh Tiêu Ðiện Bạch Ngọc Thiên Cung.


     Tóm lại, qua phần trình bày trên, nhất là đoạn cuối tuồng như có ít nhiều... khả lậu thiên cơ, rằng, nếu chúng ta muốn... tiến lên thượng giới, thì ắt hẳn phải trải qua nhiều chặng đường khử trược lưu thanh, tu tâm dưỡng tánh. Nhưng, ở thời Hạ Ngươn này, tức là thời đại ân xá qua cơ Ðại Ðạo Tam Kỳ Phổ Ðộ, Thầy, tức Ngọc Hoàng Thượng Ðế đã dạy rằng, những ai có căn cơ mà dốc lòng tu luyện thì dù trong một kiếp này thôi cũng sẽ đắc thành, thay vì phải chuyển từ từ qua nhiều kiếp như xưa. Tuy nhiên, hễ được cái này thì mất cái kia, muốn đắc thành trong một kiếp thì chắc chắn phải bị "nhồi quả" như đức Lý Thái Bạch Ðại Tiên đã khuyến cáo:

     Ðây, Lão giải rõ về sự nhồi quả cho chư đệ muội thấy rằng người tu trọn đời làm lành, làm phải, nhưng ngày kết cuộc cũng phải bị nhồi quả. Ðể chi? Bởi có nhồi quả trong một kiếp này thì mới được về ngay với Thầy Mẹ. Bằng không, thì phải trở xuống trần nhiều kiếp để bồi công trả quả cho đầy đủ.
     Những gương người hy sinh tâm đạo, khi kết liễu đều bị nhồi quả đó, chẳng hạn như Lê Thế Trung đã thọ sắc Chưởng Quản Chơn Tiên, cho đến Thiện Tịnh (Huỳnh Công Khai) cũng bị nhồi quả khi lâm chung, nên mới được về với Thầy trong kiếp chót này.
     Vì thời kỳ ân xá, nếu vị nào phát tâm đại nguyện quyết tu về với Thầy Mẹ trong một kiếp này là phải bị nhồi quả. Chư đệ muội hãy xem lại lịch sử của các vì Giáo Chủ, thử hỏi Chúa Giê Su (Jésus Christ) có tội gì mà phải chịu đóng đinh trên thập tự giá đó?
     Người tu hay lâm nạn, đó là một sự thử thách vàng, thau. Người quyết chí tu hành thực sự, rõ lẽ chánh chơn rồi thì cũng cứ hy sinh vì lẽ thật, lẽ phải. Phần xác thịt dù tan rã, chớ linh hồn vẫn bất diệt trường tồn.
     Lão thử hỏi, người thế trần có ai sống hoài chăng? Nhưng cố giữ làm sao cho ra người chơn tu đạo đức thuần túy, không cho lem ố thanh danh Ðạo; không vì danh, chẳng vì lợi, không một xu hướng nào lôi cuốn được, cứ một lòng tin tưởng với Thiêng Liêng là Trời, Phật, Thánh, Tiên, Thần.



Bài Trước Trang Chính Bài Kế Tiếp