Nấu Bánh Đêm Xuân

Mai Đức Vinh


 



Nấu Bánh Đêm Xuân

Đất khách quê người sao vắng vẻ
Đêm 30 thêm cảm thấy ngậm ngùi
"Ḿnh ơi ḿnh! Thức dậy đón mừng xuân"
"Thôi bà nội! Xuân ǵ! cho tôi ngủ"

Đă hơn hai giờ sáng rồi, Dũng vẫn c̣n ngồi một ḿnh bên ḷ sưởi, nh́n ngọn lửa gần như tắt lụi, Dũng vội ném vào một khúc cây khác, để giữ cho đêm dài đừng trôi qua, bên ngoài vạn vật đều im lặng, tuyết vẫn rơi đều, Vân đă đi ngủ từ lâu, Dũng vẫn c̣n ngồi đây, năm nay là năm thứ hai mươi sáu mà Vân và Dũng cùng đón giao thừa trên đất khách quê người. Ngọn lửa bắt đầu cháy bập bùng trở lại, soi sáng những kư ức thời xa xưa của Dũng.
..................
“Khuya rồi, thôi con đi ngủ đi, mai c̣n c̣n thức dậy đi mừng năm mới.”
Tiếng mẹ hối thúc đă nhiều lần, mà Dũng vẫn c̣n chưa nhúc nhích, đă gần hai giờ sáng rồi, mà hai mẹ con vẫn c̣n ngồi lay hoay bên nồi bánh tét.

“Đi ngủ đi con, mẹ dọn dẹp nữa là xong.”

Dũng vẫn cố nấn ná ngồi bên mẹ, vẫn cứ hy vọng đêm giao thừa đừng trôi qua, v́ đây là giây phút mà Dũng gần gũi mẹ nhiều nhất .
Dũng không c̣n nhớ là bắt đầu từ năm nào, chỉ nhớ là cứ mỗi độ xuân về là Dũng đều phụ mẹ gói bánh tét cúng ông bà, đêm giao thừa hai mẹ con lây quây bên nồi bánh, nghe mẹ kể những chuyện đời xưa. Năm mười lăm tuổi Dũng phải xa Cà Mau lên Cần Thơ học, tuy nhiên cứ đến cuối năm là Dũng lại về quê ăn tết, để được dịp cùng mẹ nấu bánh đêm xuân.
..............
“Con à, sáng rồi thức dậy đi. Ăn bánh tét xong rồi đi mừng tuổi ông bà ngoại nha.”

Mấy ngày qua bạn bè đến thăm, tán dóc gần thâu đêm, tối qua cùng mẹ nấu bánh xong th́ đă hai giờ sáng, mới chập chờn trong giấc mộng th́ tiếng mẹ gọi, Dũng ngồi dậy nhưng cặp mắt mở không ra, tiếng mẹ lại vang lên:

“Dậy mau con! đi rồi về ngủ tiếp.”

Anh em bảy mạng, Dũng là người được chỉ định mỗi năm phải đi mừng tuổi ông bà. Khoảng đường từ nhà Dũng đến nhà ông bà ngoại cũng khá xa, chân lê bước dưới ánh nắng dịu dàng của mùa xuân, nghe tiếng pháo vang rền từ các nhà hai bên đường, ḷng Dũng cảm thấy nhộn nhịp và tỉnh táo hơn. Ông bà ngoại có mười người con, nên cháu rất đông, cuối năm đa số đều kéo nhau về quê ăn tết, cho nên căn nhà của ông bà ngoại luôn luôn đầy người, Dũng được xem như là đứa cháu mà bà thương nhiều nhất.

“Dũng à! chút nữa con dẫn con Hồng đi chùa hái lộc đầu năm nha, năm nay Việt Cộng đánh nhiều quá, nó không về Khánh Lâm được.”

“Dạ thưa ngoại! Để cúng ông bà xong con sẽ đưa Hồng đi lễ chùa.”
............
Khánh Lâm là một thị xă nhỏ thuộc về quận Thới B́nh của tỉnh Cà Mau, cách chợ Cà Mau một ngày tàu đ̣, là nơi chôn nhau cắt rốn của Dũng, nó chỉ sống mập mờ trong trí nhớ của Dũng mà thôi. Thường nghe mẹ kể lại, là nơi tập kết ra Bắc của những người ra đi để được nh́n thấy cái xấu xa, giả dối của bọn Việt Cộng, một đi không ngày trở lại, ở Bắc th́ không muốn, về Nam th́ cộng sản cũng không cho, họ không muốn những người này trở về để làm gẩy đổ niềm tin mù quáng của những người c̣n lại.

Chú ba Nghĩa là bạn thân của ba Dũng, trước năm năm mươi tư, chú sinh hoạt trong ban văn nghệ văn gừng ǵ đó, khi tập kết chú không theo các bạn ra Bắc, ở lại để được chỉ định làm xă trưởng của xă Khánh Lâm, những khi rảnh rỗi chú thường đến nhà cùng ba Dũng đánh cờ tướng, Hồng là con gái của chú, thường theo chú đến nhà Dũng chơi, v́ hai đứa cùng tuổi nên chơi rất hợp. Gia đ́nh Dũng lúc đó chỉ có bốn anh em, đứa em trai ra đời không bao lâu th́ bị bệnh mà mất, thấy mẹ buồn quá, ba quyết định dọn ra chợ Cà Mau ở, chú ba Nghĩa đôi khi cùng Hồng ra chợ thăm gia đ́nh Dũng.

Dũng nhớ man mán là năm học lớp nh́, th́ Hồng ra chợ Cà Mau ở nhà Ngoại của Dũng để đi học. Hai đứa học chung trường, con đường đến trường phải đi ngang nhà ngoại, cứ mỗi lần đi ngang là Dũng thấy Hồng đang đứng trước cửa chờ. Bên sau nhà ngoại có con kênh Mười Sáu chảy qua, sau buổi học Dũng thường dừng lại tắm dưới kênh trước khi về nhà. Nhớ lại năm đầu tiên khi Hồng đến ở nơi đây, một hôm sau khi tan trường về, Hồng rủ :

“Anh Dũng, hôm nay ḿnh xuống kênh bơi cho vui nha?”

“Anh cũng muốn lắm, nhưng anh không biết bơi”

“Th́ xuống rồi em dạy cho, mấy hôm nay em nghiền bơi quá trời !”

Rồi với nguyên bộ bà ba, Hồng nhảy cái đùng xuống kênh, Dũng cũng từ từ lần ṃ theo bờ kênh xuống nước, theo thời gian dần dà Dũng cũng đă biết bơi, bơi trên con kênh hay âm thầm bơi trên ḍng t́nh ái. Khi lên trung học, v́ thi rớt nên Dũng phải học trường tư, c̣n Hồng có lẽ là thông minh hơn Dũng nên được học trường công lập.

Năm Mậu Thân việt cộng đánh vào chợ Cà Mau, t́nh h́nh mất an ninh, nên trường học bị đóng cửa dài hạn, chú ba Nghĩa từ xă Khánh Lâm phải ra chợ tị nạn nhà của Dũng, đêm chú thường dạy Dũng học đàn và nhạc lư, trong mấy tháng trời Dũng hấp thụ rất nhiều, có thể nói năm Mậu Thân là năm đưa con người Dũng sang bước ngoặc mới, biết yêu, biết thích văn nghệ. T́nh h́nh yên ổn trở lại, chú ba Nghĩa trở về Khánh Lâm, và Dũng cũng đă tự đàn và hát một ḿnh. Cuối tuần Dũng thường đến nhà ngoại đàn cho Hồng hát, ba biết được hay phàn nàn với mẹ, nhưng mẹ không dám lên tiếng cản ngăn, v́ mẹ biết là bà ngoại rất tán thành cho Dũng qua lại cùng Hồng, nếu mẹ lên tiếng là sẽ được ngoại cho lên lớp dạy đời ngay.

Thấy việc học hành của Dũng ngày càng tệ, mùa hè năm đệ tứ, ba quyết định đưa Dũng đi Cần Thơ ở nhà của d́ tám, em ruột của mẹ để học, ông viện cớ :

“Đi cho biết đó biết đây
Ở nhà với mẹ biết ngày nào khôn”


Ba nói vậy để cho ngoại vui mà thôi, chứ thật ra trong thâm tâm Dũng thừa sức biết ư định của ba là :

“Đi cho hết gió hết mây
Ở nhà với ngoại có ngày nó hư”


Lúc đó Hồng lại về quê nghỉ hè, nên Dũng không có cơ hội từ giả, và cứ thế, mỗi lần Dũng về Cà Mau, th́ Hồng lại về quê ở Khánh Lâm nên hai đứa không c̣n cơ hội để gặp nhau.
..........
Năm Dũng học lớp đệ nhị, t́nh h́nh chiến tranh lại căng thẳng, mùa Xuân tiếng pháo pha lẫn với tiếng đạn bom, Hồng không thể về quê ăn tết được, Dũng đă gặp lại Hồng ,và ngoại đă bảo Dũng đưa Hồng đi lễ chùa.

Hồng bây giờ là một thiếu nữ đẹp, ít nói. Dũng cố gợi chuyện với Hồng, nhưng sau hai năm trời xa cách, Dũng không biết nói ǵ đây? Biết Hồng vẫn c̣n như xưa, vẫn chưa có người yêu, Dũng mừng lắm, v́ mối t́nh âm thầm, vụng trộm của Dũng vẫn c̣n như thuở năm nào, tuy xa nhau đă hai năm, nhưng Dũng vẫn luôn nhớ về Hồng . Hai đứa đi dưới nắng xuân dịu dàng, nhưng Hồng có một nỗi buồn man man, Hồng lo cho gia đ́nh đang kẹt dưới làn bom đạn, không biết ba mẹ và các em sẽ ra sao?

Ba ngày xuân rồi cũng trôi qua, ba ngày mà Dũng ở lỳ nhà ngoại, ba ngày mà Dũng đàn cho Hồng hát, nhưng năm nay giọng Hồng buồn quá, buồn đến nỗi Dũng không thể tưởng tượng là chúa xuân đang vui đùa ngoài ngỏ, Dũng lại từ giă Hồng để lên Cần Thơ tiếp tục việc học hành.

Mùa hè đến, phượng nở, ve kêu. Dũng lại về quê, mùa hè này không như những mùa hè khác, mùa hè đánh dấu mối t́nh đầu tan vỡ của Dũng. Ngoại cho biết sau ba ngày tết, được tin ba của Hồng bị Việt Cộng bắt đi, Hồng quyết định đi tàu đ̣ về quê thăm mẹ và các em, trên đường không may chiếc tàu chở Hồng bị bọn Việt Cộng bắn ch́m. Hồng đă không c̣n nữa, và người ta đă t́m được xác chú ba Nghĩa trôi trên kênh Biện Nhị gần chợ Khánh Lâm.

Hồng ơi! Anh không là nhà thơ Kiên Giang để có thể viết nên Hồi Chuông Xóm Đạo, và anh cũng không thể là nhà thơ Hữu Loan để có thể kể về Màu Tím Hoa Sim, nhưng anh xin mang bóng h́nh em, theo suốt khoảng đường c̣n lại, mang theo những kỷ niệm của một thời thơ ấu.

Mai Đức Vinh
Xuân 06